Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 749: Là ngươi ép ta.

Chu Tước đại nhai rất rộng, phân ra làn đường cho xe, ngựa, còn cả làn đường đi bộ, xuôi ngược sáu làn, bách tính bị thị vệ đại nội dồn sang hai bên, đầu cúi thấp, không mấy người nhìn thấy cảnh tượng xảy ra ở giữa đường. Nhưng luôn có vài kẻ to gan lén ngẩng đầu nhìn trộm, sau đó thì thầm với người khác, tức thì như có đàn ong bay vù vù quanh đó, không khí áp ức mà kích động.

Công chúa tát đại thần giữa đường, bách tính sướng rồi, đề tài này có thể bàn tán rất lâu đây.

Tả Thiếu Dương nhìn Lưu Chính Hội tức hộc máu, biết thù oán này kết rồi, lão già này chỉ ra tay hộ Vu gia thôi mà đã làm tuyệt tình như thế, nếu thực sự coi Tả gia là kẻ thù, hai bên từ nay chỉ có một phen sống chết thôi. Tay y cho vào trong lòng, thứ đó từ khi có được, y chưa bao giờ dám để rời xa tầm tay, vì nó quá khủng khiếp, một khi dùng tới nó rồi, y không còn đường quay đầu nữa …

Răng cắn chặt, Tả Thiếu Dương lấy túi da hươu trong lòng ra, đi tới bên cạnh đỡ ông ta dậy:" Lưu đại nhân, ngài chảy máu rồi, để ti chức lau cho ngài."

Nói rồi lấy cái khăn bọc đờm máu của Đỗ phu nhân, cẩn thận lau mặt cho ông ta.

Lưu Chính Hội nghiến muốn nát răng, mặt nhắm lại, ông ta thậm chí còn không biết người đang lau mặt cho mình là Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương còn cẩn thận lau cả máu trên răng cho ông ta, y chủ ý lão già này bị nhiệt miệng, mồm lở loét nặng, cố tình quệt qua mấy chỗ đó, làm xong nhanh chóng thu khăn tay lại, cho vào túi da hươu, cất trong lòng, tim đập thình thịch như trống trận.

Vĩnh Gia không biết được Tả Thiếu Dương dùng ám chiêu, lạnh nhạt nói:" Ngươi xem đi, ngươi đối xử với Tả công tử như thế, người ta còn chủ động lau máu cho ngươi, ngươi không thấy xấu hổ à? Không phải lương tâm của ngươi bị chó ăn mất rồi chứ?"

Lưu Chính Hội bấy giờ mới biết người lau máu cho mình là Tả Thiếu Dương, ông ta chỉ cho rằng y muốn lấy lòng mình mà thôi, đứng dậy nói:" Công chúa đối xử với lão thần như thế, lão thần không phục, chuyện này lão thần nhất định tìm thái thượng hoàng đòi lại công đạo."

Vĩnh Gia bĩu môi:" Ta biết ngươi là tên ác nhân, xưa nay ác nhân luôn cáo trạng trước mà. Có điều, bản cung cũng là ác nhân đấy, ngươi tìm phụ hoàng ta cáo trạng xem xem phụ hoàng ta tin ai?"

Lưu Chính Hội nói lời thể diện thế thôi, Vĩnh Gia xưa nay dựa vào cái miệng khéo lấy lòng thái thượng hoàng mới hoành hành như thế. Hơn nữa cáo trạng thái thượng hoàng làm được gì, cùng lắm bắt Vĩnh Gia xin lỗi mình, rồi xí xá cho qua thôi.

Cảm giác oan ức không có chỗ để kêu đó, Lưu Chính Hội chỉ muốn hộc máu lần nữa:" Lão thần phụng chỉ tra án, không làm gì sai, công chúa lại đối đãi với thần như thế, không chỉ thần, bách quan nhìn vào lòng nguội lạnh."

" Đừng múa mép trước mặt ta, lại chẳng phải đại án mưu phản kinh thiên, chẳng qua chút tiền thôi sao, ngươi lại điều động giáp binh bao vây, bắt cả nhà lớn bé thị chúng giữa đường, vậy mà còn nói lời đường đường được, mặt người dày quá rồi đấy."

" Công chúa, đây không phải vụ án tầm thường, y chiếm đoạt tiền tài hoàng gia, lại còn dùng thuốc tùy tiện, bức tử tể tướng đương triều, phải tra rõ, liệu có mưu đồ nào phía sau không, thần không dám sơ xuất mảy may."

" Đừng khua môi múa mép, ta nghe nói Tả công tử vừa mới trở về, y đi Cù Châu liền mấy tháng, chiếm đoạt tiền tài kiểu gì? Hiển nhiên là có kẻ vu oan, ngươi tra án chẳng lẽ không nghĩ tới điểm ấy? Còn về phần bức tử Đỗ tướng, hừ, chẳng qua là dùng nhau thai nữ nhân trị bệnh thôi, hắn chê nhau thai bẩn, sống chết không chịu dùng chứ gì? Đỗ Như Hối hắn không phải từ bụng mẹ hắn chui ra à? Không có cái nhau thai đó, có Đỗ Như Hối hắn không? Hay là hắn khinh thường cả mẹ mình? Nếu không phải là hắn treo cổ rồi, bản cung còn tới tát vào mặt, hỏi xem hắn phải do mẹ hắn sinh ra không, thứ bất bất hiếu bất trung đó." Vĩnh Gia miệng lưỡi sắc bén, xưa nay cãi nhau nàng sợ ai:

Lưu Chính Hội thở dốc, không thể cãi nhau với Vĩnh Gia ở đây, dây dưa với ả nữ nhân danh tiếng thối hoắc này chỉ bất lợi cho mình, ngươi lên triều cứng cỏi cãi lại hoàng đế còn được tiếng cương chính, lên tiếng vì dân, cãi nhau với công chúa, chỉ trăm hại không lợi gì.

Giờ bình tĩnh lại rồi, ông ta không tranh cãi nữa, lấy thánh chỉ giơ cao, nói:" Bệ hạ ban thánh chỉ, lệnh thần phá án, hoàng lệnh không thể trái, công chúa cũng thế."

Vĩnh Gia nhìn thấy thánh chỉ, cũng phải nhún mình thi lễ, toàn bộ người khác cúi đầu, nàng nhíu mày nghĩ một chút nói:" Ta sẽ tìm hoàng huynh của ta nói chuyện, ngươi dẫn người của ngươi đi đi. Trước khi có thánh chỉ mới xuống, ngươi không được động tới Tả gia."

Lưu Chính Hội đã lấy cả thánh chỉ ra mà không đẩy lui được Vĩnh Gia, không thể làm gì khác, thi lễ dẫn đám giáp binh bỏ đi, trước khi đi không quên nhìn Tả Thiếu Dương với ánh mắt độc địa.

Tả Thiếu Dương giữ đúng lễ nghi chắp tay một cái, lòng liên tục tự nhủ, ngươi muốn giết cả nhà ta, đừng trách ta lấy mạng chó của ngươi, không phải lỗi của ta, đều tại ngươi cả.

Đợi Lưu Chính Hội đi rồi Vĩnh Gia quay sang nói với Tả Thiếu Dương:" Được rồi, các ngươi về nhà đi, bản cung phải tranh thủ vào cung trước lão già đó để nói chuyện này, không cho ông ta dùng lời dối trá bịt mắt phụ hoàng và hoàng huynh ta."

Tả Thiếu Dương khom người vái thật sâu:" Đa tạ công chúa."

" Không cần đa tạ ta, đa tạ Tiêu tỷ tỷ của ngươi là được rồi." Vĩnh Gia đưa một ngón tay làm động tác nâng cằm Tả Thiếu Dương, ý bảo y ngẩng đầu cho nàng nhìn:" Hừ, nha đầu đó coi ngươi như bảo bối vậy, bản cung nhìn cũng có gì đặc biệt đâu, thư sinh văn nhược quá, chỉ nha đầu đó mới thích loại thư sinh mặt trắng gió thổi cũng bay ..."

Nghe giọng điệu có phần ngả ngớn của nàng, Tả Thiếu Dương rợn lưng không dám đáp, xem ra danh tiếng dâm đãng kia của nàng không phải vô căn cứ đâu, cũng may có vẻ nàng thích loại hình nam nhân khôi vĩ ...

Vĩnh Gia được Lý công công dìu lên kiệu, ngồi kiệu mà đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận