Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 371: Tất cả vì nhi tức phụ. (1)

Cứ mỗi lần nhắc tới chuyện giữa nhi tử và Bạch Chỉ Hàn là Lương thị lại nuối tiếc khôn nguôi, hai đứa nó rõ ràng đẹp đôi như thế, hai nhà lại ở gần nhau, nhìn mặt nào cũng thấy thích hợp, rõ ràng là một nhân duyên tốt, vậy mà lại dang dở. Bà thở dài sườn sượt:” Thì thiếp thân cũng định cưới tức phụ cho Trung Nhi mà, vốn tính kỹ rồi, gặp được nhà thích hợp sẽ lấy củ sâm kia ra làm sính lễ, dù bị lão gia đánh mắng cũng chịu, không ngờ lại gặp chuyện này. Mà Trung Nhi và Chỉ Nhi lại có hiểu lầm, nên dở dang hết.”

Nghê mẫu ngạc nhiên:” Hiểu lầm thế nào chứ? Chẳng lẽ không giải thích được à?”

Lương thị mãi mới có người tâm sự, trút hết ra:” Cù lão thái gia khi đó bệnh nặng, sắp chết rồi, chỉ có nhân sâm lâu năm mới cứu được, mà nhân sâm lão thái thái cho, lão thân dấu cha con Trung Nhi. Trung Nhi nó vốn không biết trong nhà có nhân sâm, mới nói là không cứu được. Nhưng mà không hiểu sao Cù gia lại khẳng định trong nhà có sâm mà không chịu cứu, Chỉ Nhi lúc đó vì nóng lòng cứu ngoại công nên nói vài câu khó nghe, Trung Nhi không chịu được, thành ra cãi nhau. Hai đứa kết oán từ đó.”

“ Chỉ có thế à?” Nghê mẫu cười vui vẻ:” Thế thì có cái gì đâu, nói rõ rồi chẳng phải cả nhà đều vui sao?”

“ Nói rồi, nhưng vẫn cứ thế, hai đứa ở chung có khá hơn một chút, nhưng không nóng không lạnh, chẳng có tiến bộ gì cả, xem chừng là hết rồi, có thể lúc đầu kết oán quá nặng sinh ra thành kiến, không cởi bỏ được.” Lương thị cũng không nhắc tới Miêu Bội Lan, trong suy nghĩ của bà làm gì có cô gái nào so được với Bạch Chỉ Hàn, Miêu Bội Lan cũng là cô nương tốt, nhưng so bất kỳ mặt nào cũng còn kém xa lắm:” Ài, giờ biết làm sao, thiếp thân cũng biết củ nhân sâm đó vô cùng giá trị, nhưng mà Cù lão thái gia cần cứu mạng, nên chẳng còn cách nào. Giờ thì hôn sự của Trung Nhi biết làm thế nào? Nghĩ tới chuyện ấy ban đêm thiếp thân ngủ không ngủ nổi, muốn khóc không ra nước mắt.”

“ Thiếp thân và lão gia quả thực vô cùng hài lòng Chỉ Nhi, đẹp người đẹp nết, thân thế mỹ mạo, lại còn rất biết thu vén cho gia đình ... Ấy vậy mà vì chút hiểu lầm mà hỏng hết cả rồi ...”

Bạch Chỉ Hàn lặng người đi, té ra Tả Thiếu Dương hoàn toàn không biết gì cả, còn nàng gán cho y bao nhiêu tội danh tồi tệ. Bi Vàng chẳng quan tâm, nó kiếm được chỗ ấm áp rồi, rúc vào ngực áo Bạch Chỉ Hàn gối đầu vào chỗ mềm mềm ấm áp ngủ tiếp, thời gian qua nó chịu nhiều khổ cực rồi.

“ Đúng là đáng tiếc ... Đã vậy đành bỏ chứ biết làm sao.” Nghê nghe xong chuyện mẫu thở vắn than dài một hồi, sau đó nắm tay Lương thị vỗ vỗ:” Nếu lệnh lang còn chưa có nhân tuyển thích hợp thì cũng hay, lão thân có đấy, là thiên kim nhà đại quý nhé. Hôm nay lão thân nói là đi chơi giải khuây, kỳ thực là tới đây hỏi phu nhân chuyện này, chứ toàn thành vừa giết bao nhiêu người như vậy, đi đâu cũng thấy tang lễ ma chay, ai còn lòng dạ nào đi chơi nữa.”

“ Lão thái thái nói thật sao?” Lương thị mừng khôn siết, nếu được Nghê mẫu nhìn trúng thì tuyệt đối không phải là nhà bình thường, không sai được, nhưng lại ngần ngừ:” Thế ... như thế tội Chỉ Nhi quá, con bé rất tốt, chịu thương chịu khó lại còn hiếu thuận ...”

“ Ài, nhưng không duyên không phận thì biết làm sao, hôn sự quan trọng nhất là môn đăng hộ đối, thứ đến không kém là hai bên hòa hợp, đừng miễn cưỡng nữa, nếu không tương lai trong nhà náo loạn càng không sống yên được.”

“ Vâng, lão gia và thiếp thân cũng nghĩ vậy cho nên không cưỡng ép Trung Nhi.”

Nghê mẫu nói tới đó thì thầm:” Cơ hội hiếm có không thể bỏ lỡ, trước tiên phu nhân cho ta biết, trong nhà có lương thực dư không, nếu không tiếp theo nói nữa cũng vô ích.”

Trong phòng yên tĩnh, Bạch Chỉ Hàn lại tập trung toàn bộ tinh thần lắng nghe, thấy Nghê mẫu hỏi tới lương thực thì giật mình, do dự không biết có nên đi xuống ngăn cản hay không.

Chuyện này quan trọng, Lương thị đi ra ngó nghiêng ngoài cửa, quay trở về nói nhỏ:” Lão thái thái không phải người ngoài nữa, thiếp thân nói thật, đừng truyền ra ngoài.”

“ Phu nhân yên tâm, Tả gia có ân cứu mạng với nhà ta, ta sao có thể hại mọi người được, nếu nói với người thứ ba sẽ bị trời đánh, chết không tử tế.” Nghê mẫu chỉ tay lên trời thề:

Người xưa rất sợ ông trời, tin lời thề độc, Lương thị cân nhắc nói:” Thực ra không có lương dư đâu, nhưng mà được tướng quân ban thưởng cho 20 đấu lương, tiếc là Trung Nhi nó lòng dạ nhân hậu, đem mất mười đấu đi bán cho quan quân cứu tế bách tính, thành ra còn có mười đấu.”

Cha con Tả Quý không nói cho Lương thị biết sự thực, sợ bà tiết lộ ra ngoài thì nguy, chuyện này tới Bạch Chỉ Hàn, Miêu Bội Lan cũng không hay biết. Song Bạch Chỉ Hàn không ngây thơ tin Tả Thiếu Dương lại đem gạo đi bán cho quan quân, không phải vì thành kiến cũ mà nàng nghĩ thế, thời gian qua nàng hiểu phần nào con người y, luôn đặt gia đình lên trên hết, giống với nàng.

Nghê mẫu gật gù:” Thì ra là thế, có mười đấu là đủ lắm rồi, Tả gia có ba người thôi, mười đấu ăn vẫn dư, chuyện này thành đấy.”

“ Lão thái thái, rốt cuộc là khuê nữ nhà ai?” Lương thị tuy áy náy với Bạch Chỉ Hàn, song tất nhiên vẫn không gì quan trọng hơn nhi tử:

Nghê mẫu cười tủm tỉm:” Nói ra có lẽ phu nhân cũng biết đấy, là khuê nữ Kiều viên ngoại ở tây thành.”

“ Kiều gia ... Có phải Kiều gia có tổ thượng làm quan lớn không?” Lương thị suốt ngày tính chuyện hôn sự cho nhi tử, cho nên đại đa số cô nương nhà gia thế ở Hợp Châu đều có nghe ngóng, nhưng không biết chi tiết:

“ Đúng rồi, tổ thượng Kiều lão gia là biệt giá tòng ngũ phẩm của Tú Châu đó.”

“ Thế, thế thì cao quá.” Lương thị lắp bắp, Cù lão gia là quan lục phẩm mà không có cơ duyên thì Tả gia đã chẳng dám nghĩ tới chuyện kết thân nữa là, bây giờ còn là nhà tổ tiên làm quan ngũ phẩm, càng không thấy hi vọng nào cả:

Nghê mẫu thì thầm:” Nhưng mà người ta lại có chuyện cầu tới Tả gia, nên cơ hội lớn đấy.”

“ Hả, cầu tới Tả gia?” Lương thị nghi hoặc:

“ Nhà họ, ái không còn lương thực.”

“ Không thể nào, Kiều gia có tiếng giàu có mà, thường ngày không nói, cho dù là vừa rồi có giao nộp lương thực chăng nữa, cũng phải đủ ăn một thời gian.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận