Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 609: Luôn có người không vừa mắt. (2)

Tả Thiếu Dương nghe hết quá trình biện chứng và trị bệnh Lưu y chính kể, bắt mạch xen lưỡi hoàn tất, hỏi Lưu y chính:” Lưu đại nhân trước kia cho hắn dùng thuốc gì?”

“ Tứ nghịch thang và Chân Vũ thang gia giảm.”

“ Đại nhân biện chứng đúng rồi, phương thuốc cũng đúng nhưng e là vì phân lượng phụ tử không đủ, đại nhân dùng bao nhiêu phụ tử?”

“ Hai miếng.”

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Bệnh của hắn là thiếu âm hàn hóa, thêm vào dùng thuốc bổ sai cách, ngày càng tệ hơn, bây giờ tam âm đều có bệnh, ngũ tạng hư tổn, nội thương phế khí, hàn khí đã ăn sâu vào xương cốt, chính khí giảm, huyết khí hao, nếu không dùng lượng cực lớn thuốc ích hỏa tiêu âm, cơ bản không cách nào trị được bệnh.”

Lưu y chính tán đồng:” Nói đúng lắm, nhưng sức khỏe hắn suy nhược lắm rồi, gừng dùng nhiều cũng được đi, song phụ tử chỉ dùng tới ba miếng đã có dấu hiệu trúng độc, ta muốn dùng bốn miếng mà không dám, bây giờ có phụ tử của đại nhân, đại nhân thấy chúng ta dùng bao nhiêu thì thích hợp?”

“ Vậy thì chúng ta dùng tám miếng thử xem.”

Đúng lúc này chợt nghe ở bên cạnh có người cười nhạt:” Tả đại nhân dùng tám miếng à? Thế này đâu phải là trị bệnh, chỉ e ăn vào bụng cũng đủ no không cần ăn cơm nữa rồi, hơn nữa tôn sư không dạy ngài sao, dùng tới tám miếng phụ tử, muốn giết người chắc?”

Lại là lão già đáng ghét, Tả Thiếu Dương ồ lên một tiếng, làm ra vẻ ngạc nhiên lắm:” Té ra Mạc y công cho người ta dùng thuốc uống cả nước, ăn cả bã, ái dà, thế thì hay thật, với phương pháp chữa bệnh này chúng ta khỏi cần ăn cơm rồi.

Có hỏa kế phì cười, vội vàng quay đầu sang một bên.

“ Tất nhiên không phải.” Mạc y công hơi đỏ mặt, có chút tức giận, tên nhóc khốn kiếp không biết kính trọng người già sao, có điều người ta là quan ông ta không dám đối đầu trực diện:” Ta chỉ hảo tâm nhắc đại nhân, phụ tử có độc, đừng dùng bừa.”

Lưu y chính mỉm cười:” Mạc y công chưa biết rồi, lần chữa bệnh cho Ngưu bả thức, Tả đại nhân dùng tới bốn mươi miếng phụ tử đấy.”

“ Cái gì? …” Mạc y công không tin, tự động điều chỉnh lại điều mình nghe thấy:” Đại nhân nói bốn miếng phải không, bốn miếng còn miễn cưỡng chấp nhận được, tám miếng là khái niệm khác rồi.”

“ Không phải, ta nói bốn mươi miếng.”

Mã y chính thấy bên này cãi vã đi ra, ông ta là người hay xung đột với vị y công già này nhất, muốn lão già này cưỡi hổ khó xuống, tự làm bản thân mất mặt:” Mạc y công, hôm đó ông dẫn đội ra hương thôn ngoài thành trị bệnh dịch, cho nên không biết, lúc đó Tả dại nhân sắc thuốc ngay tại đại sảnh, đích thực dùng tới bốn mươi miếng phụ tử, không cần lo.”

Mạc y công trầm giọng:” Không được, tính mạng trọng đại, nếu ta không thấy thì thôi, nếu thấy rồi tất nhiên phải làm cho rõ ràng.”

Mã y chính cười nhạt, không bỏ qua cơ hội chụp mũ:” Mạc y công, ông đừng có cậy già làm càn, vì sao lần trước Ngưu bả thức không bị độc chết? Ở đây mỗi mình ông biết nghĩ cho người bệnh, còn Tả đại nhân không có y đức, coi mạng người như cỏ rác à?”

Mạc y công nhất thời nhanh miệng, nói xong cũng thấy không ổn, chắp tay với Tả Thiếu Dương:” Tả đại nhân, lão hủ không có ý đó, chẳng qua chưa thấy nên không tin, muốn tận mắt chứng kiến thôi, nếu như không ổn, coi như lão hủ chưa nói. Cả Lưu đại nhân và Mã đại nhân đã đảo bảo, lại không phải là bệnh nhân lão hủ phụ trách, coi như ta nhiều chuyện rồi, thứ lỗi.”

Nói xong định bỏ đi, thái độ rõ ràng là không phục.

Mã y chính xưa nay bị lão già này làm bực mình không ít, ông ta ỷ tư cách cao, tính vừa ương vừa thối, không ai dám tranh cãi quá, nếu cãi nhau với ông ta chỉ mất mặt, muốn nhân cơ hội này lợi dụng Tả Thiếu Dương có chỗ dựa lớn cho lão già này một bài học không, tốt nhất là tên hung thần kia xuất hiện, cho lão ta vài cái tát nữa thì tuyệt nhất.

“ Vàng thật không sợ lửa, Mạc y công muốn thấy tận mắt mới tin, tốt, nếu người nhà không thuyết phục được, làm sao để người ngoài tin được.” Tả Thiếu Dương nói đứng dậy lớn tiếng gọi:” Hỏa kế, chuẩn bị bếp lò.”

Không ít bệnh nhân giật mình, hỏa kế thì hớn hở "vâng" một tiếng, tranh nhau đi lấy bếp, bọn họ đa phần còn trẻ, chỉ cần có náo nhiệt là vui rồi.

“ Lưu đại nhân là người biện chứng bệnh, vậy hãy sắc thuốc cho mọi người thấy.” Tả Thiếu Dương về phòng lấy phụ tử đưa phụ tử cho Lưu y chính, cái này để người khác làm, hiệu quả sẽ cao hơn, những thứ mới mẻ bao giờ cũng nhiều nghi ngờ chất vấn, chả tội gì vơ hết vinh quang rồi đấu tranh một mình cho chết mệt:

Còn Mạc y công ngứa mắt với y thì mặc kệ, mình có phải đĩnh bạc đâu mà ai nhìn cũng thích, cuộc đời là thế, luôn có người ghét chúng ta cho dù chẳng có lý do gì.

Tả Thiếu Dương về phong cắn hạt dưa cho Bi Vàng ăn, hôm nay lại được Ngưu lão thái cho cả túi to.

Bi Vàng trước kia hay ăn quả hạt sống, từ khi được cho ăn hạt dưa rang, nó bắt đầu thích ăn đồ chín, không thèm ăn đồ sống nữa, một hôm nó cắn nát toàn bộ thứ hạt mình tích góp được ra, nhưng không tìm được thứ nào có vị tương tự, cứ xoay tròn kêu chít chít liên hồi. Bạch Chỉ Hàn lo lắm, nửa đêm đi gọi Tả Thiếu Dương, còn tưởng nó bị làm sao, khi Bi Vàng nhảy vào túi áo xục xạo, mới đoán ra là nó tìm hạt dưa, từ đó cứ rang hết mọi thứ lên nó với ăn, cả thông cũng đem rang nốt.

Trên đời có thứ sóc nào như vậy không?

Ngoài đại sảnh, thuốc sắc xong, Lưu y chính định cho tiều phu uống, Mạc y công xông tới ngăn cản:” Ta cho ngươi biết, thuốc này có kịch độc đấy, nếu uống vào, thần tiên cũng không trị nổi đâu, các người làm sao thế hả, bây giờ bấp chấp tính mạng người bệnh rồi, coi họ là chó lợn để thử nghiệm thuốc à? Lương tâm đâu cả rồi?”

Người nhà thợ mộc sợ hãi, không dám cho uống nữa, do dự nhìn nhau.

Lưu y chính dù có hiền tới mấy cũng không chịu được nữa:” Mạc y công, ông dọa người bệnh như thế, còn ai dám uống thuốc nữa, bản quan đây chẳng lẽ là loại người như thế sao?”

Nói xong lấy bát thuốc từ tay người bệnh, thổi nguội, ngửa cổ uống.

“ Không được.” Tả Thiếu Dương vẫn để rèm cửa phòng mình mở, trong cảnh này chạy tới giằng bát thuốc hất đi, nhưng Lưu y chính đã uống mất một nửa rồi, tức giận mắng:” Ông là y giả, sao không biết, người thường uống thuốc chí cương vào, không bệnh cũng thành bệnh.”

Lưu y chính nhìn Mạc y công thản nhiên nói:” Chỉ cần là chứng minh được thuốc này không có độc là đủ.”

“ Dù muốn người bệnh tin tưởng cũng không thể dùng cách này, đại phu cũng bệnh rồi ai đi chữa bệnh nữa?” Tả Thiếu Dương bực mình trừng mắt với Mạc y công, tự mình ra quầy bốc thuốc trung hòa cho Lưu y chính, đưa cho hỏa kế:” Đem sắc ngay cho Lưu đại nhân uống.”

Người thợ mộc cầm bát thuốc lên, tự mình đổ đầy, nói:” Đa tạ các vị đại nhân, tiểu nhân tự biết bệnh tình nghiêm trọng, uống thuốc này nếu trị được thì tốt, nếu không có chết cũng không trách ai hết, tiểu nhân biết, các vị đại nhân đều muốn tốt cho mình cả, không ai sai hết.”

Nói xong uống cạn luôn.

Mạc y công mặt biến đổi không ngừng, muốn xin lỗi lại không bỏ thể diện xuống được, nói với người thợ mộc:” Ngươi ở lại y quán thêm một canh giờ nữa, nếu thấy tê lưỡi, hoa mắt, phải nói ngay.”

Rồi bảo thân nhân người bệnh dìu hắn tới giường nằm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận