Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 557: Thần y giết người. (2)

Hộ vệ xông vào, đưa đám đông nhốn nháo ra hết ngoài, tới khi định đưa cả Tả Thiếu Dương đi thì Đỗ Dần ra hiệu, không đụng tới y nữa.

Chẳng mấy chốc căn phòng chỉ còn lại ba người, Tả Thiếu Dương không chút chậm trễ chạy tới bên giường.

Tả Thiếu Dương khi nãy đã quan sát rất kỹ từng chỗ Chân Quyền chạm vào Đỗ Yêm, cho nên y chỉ kiểm tra ở đó, quả nhiên phát hiện ở thần kinh phế vị, lờ mờ có dấu chấm nhỏ, ra hiệu cho soi đèn kỹ hơn. Đúng là vết châm, vô cùng khó phát hiện, nếu không phải y chỉ chuyên chú vào chỗ này không phát hiện ra, tay đặt lên động mạch cổ, cúi người nghe tiếng tim đập ... Không còn.

Y không hề nhìn thấy Chân Quyền dùng châm, nhưng châm này cũng không cần dài, chỉ cần mũi nhọn nhô ra sau nhẫn cũng đủ rồi, châm hẳn là không có độc, vì tử vong do trúng độc rất dễ dàng phát hiện, còn tử vong do tim ngừng đập thì không thể nhìn ra được.

Thủ pháp giết người rất cao minh, không hổ danh thần y.

Tim ngừng đập quá năm phút, tuyệt đại đa số trường hợp sẽ tử vong do não thiếu máu và dưỡng khí, dù có cứu sống được đi chăng nữa thì não cũng tổn thương không cách nào phục hồi.

Nếu trước đó Tả Thiếu Dương còn do dự có nên cứu Đổ Yêm không thì bây giờ không, trong mắt y bây giờ chỉ có một ông già tội nghiệp đã bệnh nặng dày vò còn bị người ta hãm hại. Huynh đệ Chân thị vì lý do nào đó không cứu Đỗ Yêm, y có thể thông cảm, nhưng lợi dụng y học giết người thế này, là đã làm trái đạo đức y giả, đáng nhổ bọt vào mặt, y quyết không để hai kẻ súc sinh mang danh thần y đó được đắc ý.

Bên cạnh có cái rương khám bệnh do huynh đệ Chân Lập Ngôn mang tới, vừa rồi náo loạn chưa kịp mang đi, Tả Thiếu Dương lập tức mở ra, quả nhiên có hộp châm nhỏ dùng châm cứu.

Tả Thiếu Dương ra tay như điện, mau chóng dùng châm đâm vào huyện bách hội, thần khuyết, quan nguyên, sau đó đặt tay lên ngực Đỗ Yểm, kích thích tim ở bên ngoài.

Vì cấp cứu kịp thời cho nên y không tốn nhiều thời gian, Đỗ Yểm hự một tiếng, thở ra một hơi dài.

Hô hấp đã khôi phục! Tả Thiếu Dương mừng rỡ, bắt mạch, có rồi, nhưng phù khiến mạch yếu, nếu không phải tay nhạy, không phát hiện.

Tiếp tục kích thích tim, vừa ấn vừa đếm nhẩm, sau đó cúi xuống nghe, tim đã đập.

Yên tâm rồi, ông ta không chết được nữa, Tả Thiếu Dương mồ hôi ướt đẫm như vừa chạy đường trường về, ngồi phịch xuống giường, chưa bao giờ cứu người lại thấy căng thẳng thế này.

Đột nhiên sau lưng có tiếng hỏi nhỏ:” Tả công tử, lão thái gia sao rồi?”

“ Ngươi đi lại có tiếng động một chút được không? Muốn dọa chết ta à?” Tả Thiếu Dương suýt đứng tim:” Ổn rồi, lão gia tử không còn nguy hiểm gì nữa, ta thì sắp sinh bệnh đây này.”

Vừa nói vừa rút châm ra, kiểm tra không để lại bất kỳ dấu vết gì cất vào hộp thuốc của Chân Quyền.

Người kia nhanh chóng kiểm tra lại, chắp tay vái tạ Tả Thiếu Dương, nước mắt chảy ra, hắn hẳn chỉ là nô bộc Đỗ gia chứ không phải người thân, lòng trung thành hiếm có.

Tả Thiếu Dương được đưa tới căn phòng nhỏ gần đó, có nha hoàn xinh xắn đem bánh và nước lên, tiếc là không ở lại mà lui ngay ra ngoài, có mỗi một mình, xung quanh khá im ắng, không biết ngoài kia xảy ra chuyện gì. Hôm nay dậy sớm, vừa đi mỏi chân, lại vừa căng thẳng sợ hãi, ăn no xong nằm lên giường kéo chăn ngủ.

Mơ mơ màng màng ngủ không được bao lâu thì người kia đi vào đánh thức, nói nhỏ:” Công tử, xe đã chuẩn bị bên ngoài rồi.”

Chẳng muốn hỏi tình hình ra sao, đi theo hắn ra ngoài, lúc này mới biết trời đã nhá nhem tối, không bao lâu nữa sẽ gõ trống cầm canh, dựa theo khoảng cách đủ biết rộng hơn nhiều hậu hoa viên Cù gia, tới cửa định chào tạm biệt thì người kia lại biến mất rồi. Tả Thiếu Dương nhún vai, cửa khép hờ, mở ra, có một cỗ xe ngựa đợi sẵn, đánh xe đi tới đặt bục kê chân:” Mời công tử lên xe.”

Không phải cái xe lúc nãy đón y tới, xe đi rất êm, khi còn cách ngõ Cù gia một khoảng, đánh xe ngoài rèm nói:” Công tử, thứ lỗi, tiểu nhân chỉ đưa tới đây thôi.”

“ Không sao.” Tả Thiếu Dương gật đầu, Đỗ gia làm việc rất cẩn thận, chu đáo, không phải loại xong việc phủi tay.

Đứng giữa đường, một trăm lẻ tám tiếng trống dọn đường vang lên, người qua người lại vội vàng về nhà, Tả Thiếu Dương giang tay ra, thở phào, nãy giờ thần kinh cứ căng như dây đàn.

Sáng ngày hôm sau hay tin Ngự sử đại phu kiểm giáo lại bộ thượng thư Đỗ Yêm đã bệnh nặng qua đời. Tả Thiếu Dương ngồi lặng người một lúc rất lâu, vậy là cuối cùng đối phương cũng thành công rồi. Nói không chừng sát thủ hẳn không phải chỉ có một, tội nghiệp ông già đó, đã cẩn thận như vậy rồi mà không thoát.

Dù sao mình đã cố hết sức, cũng không ai biết mình liên quan tới chuyện này, quan trường đúng là chốn nguy hiểm, mình tốt nhất là không nên dây dưa, chẳng tan xương nát thịt thì cũng tinh thần kiệt quệ, sống không thọ, trong nhà còn ba mỹ nhân đang đợi quá môn, rảnh rỗi cùng các nàng bồi dưỡng tình cảm còn hơn.

Bây giờ nên nghĩ cách rời cái chỗ thị phi này, hay cho mồi lửa đốt ngéo cái hôn thư rắc rối kia đi.

Khi Tả Thiếu Dương còn đang cân nhắc kế hoạch đốt nhà của mình thì xảy một chuyện oanh động cả kinh thành, Đỗ ngự sử đã chết phục sinh, toàn thành xôn xao, đó là năm ngày sau.

Tả Thiếu Dương nghe Bạch Chỉ Hàn và Cù lão thái thái đi chợ về kể tin này thì lập tức mặc áo có mũ chùm đầu, chạy vội tới Đỗ gia, không cần tới gần, xung quanh tụ tập rất đông người, có cả bách tính, quan viên, phu phen tẩu tốt, chủ đề chỉ xoay quanh chuyện Đỗ đại nhân hồi sinh.

Không dám hỏi ai, Tả Thiếu Dương chỉ lẫn trong đám đông nghe ngóng, mấy hôm trước Đỗ gia đã lập linh đường rồi, phát tang rồi, cả nhà khóc lóc ầm ĩ, quan lại tới phúng điếu kéo dài cả dặm, bỗng nhiên Đỗ đại nhân tưởng đã chết ngồi dậy từ quan tài, nói một câu "ta đói", làm người cúng bái kinh hãi bỏ chạy tán loạn, có người ngất ngay tại chỗ.

Cũng có người nói, quan tài Đỗ đại nhân đột nhiên tỏa mùi thơm ngào ngạt, hào quang ngũ sắc hiện xuất hiện, hào quang tan đi, mọi người chạy tới thấy Đỗ đại nhân da dẻ hồng hào, hơi thở đều đặn, rõ ràng chỉ ngủ say.

Tuy nhiều phiên bản khác nhau, càng kể càng thần kỳ, nhưng chung một điểm, Đỗ đại nhân sống lại trước mắt mọi người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận