Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 290: Nữ chưởng quầy.

Tả Thiếu Dương lấy ra văn khế chuyển nhượng, giũ phẳng đọc to một lượt, cuối nói:" Bên trên đã ghi rất rõ ràng, các ngươi đem quán trà Thanh Hương chuyển nhượng cho ta với giá 40 quan, giấy nợ viết các ngươi nợ ta 35 quan, thế nhưng không có dòng nào viết ta phải thuê các ngươi làm việc, bao ăn nhà các ngươi."

Không có à? Sao lại không có chứ? Tang mẫu sững người, bà ta đã bảo trượng phu viết điều ấy à, mặt tím tái như gan lợn, quát Tang phụ:" Ông không viết vào à?"

Tang phụ ấp úng:" Viết, viết rồi, bị cậu ta xóa đi, bắt viết lại … ta không thể không viết, nếu không người ta không chịu bán lương thực thì làm sao?"

" Đồ vô dụng!" Tang mẫu rống vào mặt ông ta, trong lòng giận lắm nhưng mắt đảo một cái, lập tức nở nụ cười mà bà ta luôn cho rằng khiến mình trông chân thành thật thà, đon đả nói:" Tiểu lang trung, vừa rồi cậu nói là cho chúng tôi làm công ba năm trả nợ, cậu bao ăn ở mà? Chẳng lẽ cậu muốn quịt sao, bao nhiêu người nghe thấy, Chúc lão hán với Chu lão hán còn làm chứng đấy. Cậu nói rõ ràng, ai mà nuốt lời là đồ vương bát đản sau này đoạn tử tuyệt tôn sinh con lỗ đít mọc ở đầu, người sinh mụn nhọt ..."

" Đủ rồi!" Tả Thiếu Dương lớn tiếng quát ngang lời độc địa của bà ta, y không tưởng tượng được làm sao trên đời có loại người tệ hại tới mức này:" Bà nghe cho rõ, trước đó ta nói nhà bà có thể ở lại quán trà của ta làm hỏa kế làm công kiếm tiền trả nợ, không phải nhất định mời nhà bà, mời hay không là quyền của đông gia ta, chẳng lẽ trên đời có loại hỏa kế ép đông gia à? Với lại mời lúc nào là quyền của ta, còn nữa, ta có thể bao ăn, nhưng các ngươi làm việc không tốt thì sẽ bị đuổi việc, hiểu chưa? Bây giờ ta chưa có ý tuyển các ngươi."

Chúc Dược Quỹ vuốt râu:" Lão phu làm chứng, đúng là như thế, Tang bà tử đừng quên thân phận của mình bây giờ, bà không còn là chủ cái quán trà này nữa đâu, liệu hồn ăn nói cho cẩn thận."

Miêu Bội Lan cứ sợ Tả Thiếu Dương thua thiệt, nghe vậy cũng thở phào.

Tang mẫu há mồm mất một lúc, bà ta quên mất điều này, nhụt chí nói:” Tiểu lang trung, à, Tả công tử, cứ yên tâm, ta sẽ lo liệu quán trà thật tốt, làm việc thật chăm chỉ ... cậu xem quán trà trước kia làm ăn tốt lắm, đều là công của ta đấy, cậu thuê ta sẽ không thua thiệt gì đâu.”

Với bà ta không thể lơi lỏng chút nào, Tả Thiếu Dương phất tay:” Khỏi cần, quán trà là của ta, kinh doanh thế nào là do ta quyết định. Hiện ngoài có phản quân bao vây, trong thành chết đói khắp nơi, còn mấy ai có nhã hứng uống trà, nên không cần nhiều hỏa kế, chỉ hai là đủ.”

Chu chưởng quầy tặc lưỡi nhìn Tiểu Muội và Hoàng Cầm, ánh mắt đầy vẻ dâm dục:” Là hai bọn họ phải không, tiểu lang trung à, cao kiến cao kiến, nhất định sẽ làm ăn tốt lắm.”

Kệ lão già đầy đầu dâm tưởng đó, Tả Thiếu Dương mỉm cười:” Tang cô nương, Cầm tẩu, bây giờ ta mời hai người thay ta làm đại chưởng quầy và nhị chưởng quầy, thay ta quản lý quán trà, phụ trách toàn diện từ việc kinh doanh tới quản lý sổ sách. Cả hai được bao ăn ở, lương mỗi tháng 200 đồng, nếu cuối tháng có lãi còn được chia hoa hồng, nếu thua lỗ thì ta chịu. Ý hai người thế nào?”

Đến lượt Chúc Dược quỹ vui vẻ trêu:” Đại lang, thế này nào có giống mời chưởng quầy, rõ ràng là đưa sính lễ, trực tiếp đón Tam nha đầu về nhà đi, cần gì tốn công thế?”

Ông ta coi Tiểu Muội gần như nữ nhi của mình, tất nhiên muốn tốt cho nàng, nếu cả hai thành đôi thành cặp, không có gì yên tâm hơn, không hiểu thằng tiểu tử này làm sao cứ do dự mãi.

Tả Thiếu Dương không biết đáp ra sao, Tang mẫu sợ y hối hận, ít nhất thì bớt được hai miệng ăn rồi, năm đấu gạo này chỉ phải chia cho ba người thôi, duy trì được lâu hơn, đẩy nữ nhi một cái:” Khuê nữ ngốc, Tả công tử đối với con tốt như thế, mau cám ơn đi.”

Tang Tiểu Muội vẫn do dự một lúc mới nói:” Muội có thể giúp huynh trông coi quán trà, nhưng sổ sách ... Huynh nên tự quản lý, nếu không chẳng rõ ràng ...”

Nói tới đó mắt ngân ngấn lệ:” Hoặc, hoặc để người khác quản lý là được rồi.”

Người ngoài nhìn vào ai cũng nghĩ Tả Thiếu Dương hướng về nàng, làm gì cũng nghĩ cho nàng, nhưng Tiểu Muội thấy, nếu y thực sự có ý đó thì dùng số gạo kia cưới nàng về rồi, chẳng lẽ hai người thực sự có duyên mà không có phận?

Tả Thiếu Dương thấy nàng nghẹn ngào, lòng như có gai đâm, gật đầu:” Vậy thế này, bình thường muội quản lý sổ sách cho ta, vài ba ngày ta phái dược đồng tới xem sổ sách, đương nhiên ta cũng sẽ bỏ thời gian tới.”

Hoàng Cầm huých vai Tiểu Muội thì thầm:” Nhận đi tiểu nha đầu, đừng nghĩ quẩn, trong lòng y luôn có muội là được rồi, nếu không sao làm nhiều việc như thế cho muội, đừng thoái chí, không thấy sao, y dễ mềm lòng, thong thả mài cho y nhũn luôn.”

Tiểu Muội nghe thế lòng máy động, thầm nghĩ lời này đúng, đưa mắt nhìn Tả Thiếu Dương, thấy y thi thoảng nhìn mình lo lắng, lòng ấm áp, má cũng đỏ rực, chậm rãi gật đầu.

Tả Thiếu Dương thở phào, thế là bỏ được một tâm sự:” Tốt, chúng ta quyết định như thế.”

Tang mẫu rối rít nói:” Tả công tử, vậy ba người bọn ta thì sao?”

“ Ba các ngươi à?” Tả Thiếu Dương không thèm nhìn bà ta:” Đợi khi nào khách đông lên họ làm không xuể thì ta sẽ tính tới chuyện tuyển thêm người.”

Chắp tay với Tiểu Muội và Hoàng Cầm, nói hết sức chính thức:” Thời gian này làm phiền hai vị, vừa làm chưởng quầy vừa làm hỏa kế thôi.”

Đây là hành động nhỏ, Tiểu Muội không thấy gì, Hoàng Cầm thì cảm nhận được sự tôn trọng, không giống Tả Thiếu Dương ban ơn cho họ, là nữ nhân đâu dễ gì có cơ hội tự chủ thế này, hớn hở nói:” Nếu cậu biết thương bọn ta thì thường xuyên tới kiểm tra là được.”

Nàng nói lời này hiển nhiên thay Tiểu Muội, có điều hai mắt long lanh lúng liếng đó lọt vào mắt Tang gia mang ý vị khác, nhất là Tang mẫu càng ghét đứa nhi tức phụ này, có điều hiện không dám làm gì chọc giận Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương gật đầu, bảo với Bạch Chỉ Hàn và Miêu Bội Lan:” Hai muội giúp ta đi thanh tra toàn bộ tài sản của quán trà, bao gồm số trà còn lại, trừ đồ dùng cá nhân và tiền bạc hiện có thì ghi hết vào sổ ...”

“ Để ta đi cùng họ.” Hoàng Cầm chủ động xung phong, dẫn Bạch Chỉ Hàn và Miêu Bội Lan ra ngoài:
Bạn cần đăng nhập để bình luận