Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 560: Nhất định sẽ đỗ.

Con gà trống ở nhà bên cạnh liên tục rướn cổ gáy vang, đang ngủ ngon lành, Tả Thiếu Dương rất là bực, lần trước ở khách sạn Bằng Lai, đó là khu toàn người có tiền của, có sân vườn cũng chỉ trồng hoa nuôi chim thôi, nhưng cái nhà mới này của Cù lão thái gia ở chỗ bách tính bình thường, nhà nào cũng thích nuôi vài con gà. Tuy không ồn ào như hậu hoa viên nhà y vào sáng sớm, cũng đủ khiến con sâu ngủ Tả Thiếu Dương không cách nào ngủ nướng được.

Mắt vẫn mơ mơ màng màng, tay thì đưa ra rờ rẫm, bên trái trống, bên phải cũng trống nốt, lúc này mới mở mắt ra, trong phòng chỉ còn mỗi mình y, không thấy bóng dáng Bạch Chỉ Hàn đâu cả, trước kia mỗi lần y thức dậy, dù sớm đến mấy đều thấy nàng ngồi bên cạnh, như con chim chăm chỉ sáng dậy bắt sâu.

Nha đầu đó chắc vẫn còn xấu hổ, nghĩ tới đó Tả thiếu Dương cười đắc ý.

Phải tự mặc quần áo, lâu lắm rồi chưa làm, may mà vẫn còn nhớ, xúc miệng búi tóc qua loa, đằng nào thì lát nữa cũng nhờ nàng búi lại.

Làm vàng động tác thể dục chẳng giống ai, mang tâm trạng hết sức khoan khoái, sang phòng cha, Tả Quý không như nhi tử, ông vẫn dậy sớm, luyện tập buổi sáng rồi pha một cốc trà lớn, ngồi một mình thưởng thức.

Tả Thiếu Dương đẩy phong bì tới trước mặt cha mình.

“ Đây là cái gì?” Tả Quý vừa nghi hoặc vừa mở phong bì ra, nhìn một cái, người tức thì lảo đảo, chỉ thấy trời đất xoay vần, chân tay vô lực, tay run run, nhắm mắt rồi mở ra tới mấy lượt, không sai, không sai, trên đó ghi rõ tên tuổi, nguyên quán, đúng là con mình rồi, lắp ba lắp bắp nói:” Cái, cái này, là thật à?”

“ Vâng ạ.” Tả Thiếu Dương gật đầu xác nhận.

Tả Quý đứng dậy, rồi lại ngồi xuống, không biết bản thân làm gì nữa, lại cầm từ giấy lên đọc, đọc rất lâu, đọc đi đọc lại, đôi mắt mờ đục chảy ra hai hàng nước mắt:” Con, con giấu cha, lén tham gia khoa cử sao?”

Nhìn cha mừng phát khóc, Tả Thiếu Dương thấy quyết định này của mình hết sức đúng đắn:” Không phải, con trị bệnh cho một vị quan lớn trong triều, ông ấy tán thưởng y thuật của con, cho nên trực tiếp tiến cử con tham gia thi hội.”

Tả Quý xem lại văn giải hồi chấp lần nữa, quả nhiên nơi lấy văn giải là kinh thành, chứ không phải là Hợp Châu, vậy là được quan lớn kinh thành tiến cử rồi:” Vị đại nhân đó là ai, cha, cha phải tới tạ ơn.”

“ Cha, vị đại nhân đó không muốn con nói, còn bảo ông ta chỉ giúp con có chứng nhận tham gia khoa cử, đỗ được hay không là tùy bản thân, sau này sĩ đồ tiến xa thế nào ông ấy cũng không hỏi tới.”

Tả Quý cũng hiểu quan trường nhiều kỵ húy, nhiều người không muốn phô trương, sợ bị người ta nói kéo bè kết phái gì đó, không hỏi nữa:” Hay, hay lắm, nhi tử, con được quý nhân tương trợ đó. Ha ha ha, không ngờ chúng ta lên kinh tương thân không thành, được ông trời đền bù lớn như thế, ông trời vẫn còn có mắt. Cũng may, cũng may con chưa thành hôn, nếu không phí rồi, Vu gia, Vu gia, rồi các người sẽ hối hận tới cuối đời.”

Trong mắt Tả Quý, chỉ cần nhi tử thi đỗ, làm quan, lo gì không cưới được tức phụ như ý? Lúc đó chẳng cần mình nhờ người làm mai tương thân, người ta xếp hàng tới tận cửa, còn nếu như đỗ trạng nguyên, sẽ thành đối tượng được hoàng thân quốc thích, vương công đại thần chú ý, nói không chừng còn cưới được quận chúa công chúa cũng nên.

Chỉ trong chớp mắt, Tả Quý đã vẽ ra một tiền đồ huy hoàng rực rỡ cho nhi tử, không ngồi yên được nửa, ngửa đầu cười dài, ra sân, đi vòng vòng, lại ngửa đầu cười mấy tràng nữa.

Tả Thiếu Dương khẩn trương nhìn cha, sợ cha mừng quá mà bị điên thì chuyện vui hóa buồn.

“ Cha luôn nói nhà ta là con cháu quan hoạn, thực ra sao cha không biết nhà ta không xứng tự xưng thế nữa, chỉ là lừa mình lừa người, bấu víu hào quang tổ tiên thôi ...” Tả Quý đi chán vào phòng, cười mãi rồi lại thành khóc, giọng bi thương vô cùng:” Người làm quan cuối cùng là tằng tổ phụ con rồi, tới thời tổ phụ con, rồi tới cha đây, đều không có duyên với sĩ đồ. Cha con đây thời trẻ dùi mài kinh sử, lòng đầy hào khí tham gia khoa cử phục hồi vinh diệu tổ tông, chỉ tiếc tài không bằng người, ngay cả thi huyện cũng trượt, tới năm bốn mươi tuổi mới đành chấp nhận sự thực ...”

“ Thế nên cha đành đem mọi hi vọng gửi gắm vào con, nhưng gia cảnh nhà ta khó khăn, con tuy chăm chỉ hiếu học, nhưng không có tiền theo học danh gia, cha tài hèn, chẳng thể giúp con vươn lên ... Vốn nghĩ rằng, hi vọng nhà ta chấm dứt từ đây, cha chấp nhận rồi, từ đó không dám nghĩ tới khoa cử nữa, không ngờ con hiền lành nhân hậu, được báo đáp, trước thì gặp lão thần tiên truyền cho bản lĩnh ... Bây giờ lại có quý nhân đề cử ... Tổ tông ơi, tổ tông dưới suối vàng hẳn cũng mỉm cười được rồi …. Cha, hài nhi bất hiếu, phụ lòng cha, nhưng tôn tử của người nhất định không làm người thất vọng.”

Tả Thiếu Dương nghe cha vừa khóc vừa nói một tràng dài mới cảm nhận khoa cử cổ đại trọng yếu thế nào, sợ cha hi vọng quá nhiều lại thất vọng, nói:” Cha, con có đỗ được hay không còn chưa biết mà.”

“ Đỗ, con nhất định sẽ đỗ.” Tả Quý nhìn nhi tử tràn trề kiêu ngạo và tự tin:” Cha tin con, ngay cả Nghê đại phu còn khen ngợi con hết lời, Chân lão thần y không chữa được bệnh của Xảo Nhi, con lại chữa được, nếu con không đỗ thì quá bất công rồi. Nếu như con phải tham gia thi châu thì sẽ phải dựa vào may mắn, số phận rất nhiều, nhưng thi hội, với năng lực của con, về điểm thi chắc chắn sẽ đạt, lại thêm thư tiến cử là lợi thế lớn, cha đảm bảo con sẽ đỗ.”

Năm xưa Tả Quý cũng theo đuổi khoa cử, tuy ngay cả thi huyện cũng không qua nổi, nhưng hiểu khá rõ. Nếu ở thi châu, cả châu trung đẳng như Hợp Châu, chỉ chọn duy nhất hai người, thì ngay cả người giỏi nhất cũng không dám khẳng định mình sẽ đỗ được, ai cũng cần chút may mắn. Còn thi hội lại khác, sẽ không giới hạn người đỗ đạt ở mỗi vùng nữa, điểm số cứ tính từ cao xuống thấp, đủ người thì thôi.

Hợp Châu có danh y như Nghê đại phu, có dược hành lớn cả kinh thành cũng biết tên, nơi này luôn có nhiều người giỏi y, người thi trượt ở Hợp Châu nếu mà tới nơi khác thi có khi lại đỗ thủ khoa, bởi thế Tả Quý mới nói thi châu còn khó hơn thi hội là vậy.

Tả Thiếu Dương trước kia không hiểu điều này, nhưng y cũng không tin là mình trượt nổi, nếu không y đập đầu chết cho rồi, có đỗ được trạng nguyên hay không thì khó nói, nhưng đỗ ấy à, y không mảy may nghi ngờ bản thân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận