Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 654: Ba điều kiện.

Tôn Tư Mạc thấy Tả Thiếu Dương khám bệnh xong cho Đỗ Như Hối thì hồi lâu không nói, nhắc:" Sư đệ, có chữa được loại chuyện này không?"

Tả Thiếu Dương có sao nói vậy:" Đệ được sư phụ dạy cho phương thuốc chữa bệnh này, có điều tới giờ đệ chưa từng dùng tới, không biết rốt cuộc có hiệu quả không?"

Có cách chữa? Đỗ Như Hối vừa nghe đã ho một tràng, bệnh này của ông ta được Tôn lão thần y, Hứa lão thần y, rồi huynh đệ Chân thị xem qua, đều chỉ kê đơn giúp ông ta cầm cự, không ai dám nói có phương thuốc chữa được, không kìm được mừng rỡ:" Không sao, ngươi chữa được thì coi như giúp ta cứu về một mạng, không chữa dược không hề gì, bệnh này của ta ta tự biết."

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Vãn bối nhất định sẽ tận lực."

Đỗ Như Hối cũng chắp tay đáp lễ:" Tả công tử, ta tin công tử có thể trị được bệnh cho ta, vậy có thể dùng mạng của ta, đối lấy mạng của gia thúc không?"

Tả Thiếu Dương ngớ ra một lúc rồi nổi nóng, nói cái gì vậy, vòng vèo nãy giờ, rốt cuộc muốn mình cứu lão già đó, chẳng lẽ ông ta không nghe mình nói gì nãy giờ, ai ngu ngốc đi cứu kẻ muốn giết mình? Mạng thúc thúc ông là mạng, mạng người khác là rác à? Con mẹ nó chứ muốn chơi người ta sao?

Tôn Tư Mạc rất tinh tường, ông kịp thời đưa tay ra, ngăn không cho Tả Thiếu Dương lên tiếng, nếu không thế nào y cũng nói ra lời khó nghe:" Đỗ tướng nói rõ hơn đi, ngài nên biết sư đệ ta hoàn toàn có thể không chữa cho ai hết, như thế không tồn tại vấn đề mạng đổi mạng gì cả."

Đỗ Như Hối cười khổ:" Ta biết chuyện này làm khó công tử, ý ta là ta coi như công tử đã cứu được mạng của ta rồi, cho nên công tử chữa bệnh cho thúc thúc ta, coi như chữa bệnh cho ta. Ta sẽ nhận ân tình này của công tử, chỉ cần là việc ta có thể làm được, ta nhất định dốc sức giúp công tử, coi như báo đáp, có được không?"

Lời một vị tể tướng nói ra tuy không như kim khẩu của hoàng đế, nhưng sức nặng muôn phần, có thể tin tưởng, Tôn Tư Mạc khẽ gật đầu với Tả Thiếu Dương, ý bảo y không nên hành động cảm tính, chuyện này nên cân nhắc.

Tả Thiếu Dương nhìn chằm chằm Đỗ Như Hối, tức giận thì tức giận, cũng không khỏi có chút bội phục, một người có thể bấp chấp an nguy bản thân cứu người khác, nhất là người hại mình, khiến người ta cảm thán.

Thế nhưng cảm thán thì cảm thán, y không hề muốn chữa cho Đỗ Yêm, không phải người trong cuộc, không thể biết hôm đó y trải qua điều gì, lão già đó khiến y khiếp sợ, đối diện với ông ta, y có cảm giác như bị núi lớn bao phủ, nếu Tôn Tư Mạc không phái người tới đón, sợ là y bước ra khỏi đó cũng khó.

Thế nhưng thẳng thừng từ chối một vị tể tướng khi rõ ràng có khả năng chữa được bệnh cũng không phải sáng suốt, nếu Đỗ Yêm chết rồi, lại chuốc lấy kẻ thù lớn hơn, nguy hiểm hơn, không phải quá ngu xuẩn sao?

" Được, nếu Đỗ tướng khoan dung độ lượng như thế, vậy ta cũng cho ông ta một con đường sống. Chỉ cần ông ta chấp nhận ba điều kiện, ta sẽ giúp ông ta trị bệnh."

Đỗ Như Hối thở phào, chỉ cần Tả Thiếu Dương không từ chối, chỉ cần có cơ hội, điều kiện gì cũng có thể thương lượng:” Công tử cứ nói.”

Tả Thiếu Dương lần lượt giơ từng ngón tay lên:" Thứ nhất, Đỗ Yêm phải từ bỏ toàn bộ chức vụ, thứ hai đem chín lăm phần trăm tài sản nộp lên quốc khố dùng chẩn tai, ba là tới chỗ hoàng thượng tự thú tội trạng của ông ta, bao gồm ông ta sai người giết Ngưu bả thức cùng huynh đệ Chân lão thần y. Chỉ cần ông ta làm được, ta sẽ chữa bệnh cho ông ta."

Quả nhiên chỉ muốn gây khó dễ, Tôn Tư Mạc biết đây chỉ là lời nói tức giận:" Sư đệ, thế này khác gì đòi lột da hổ đâu."

Tả Thiếu Dương lạnh nhạt nói:" Ba điều kiện, thiếu một cái nào cũng không được, nếu không mời ông ta tìm người cao minh hơn."

Đỗ Như Hối hết sức bình tĩnh, suy nghĩ một lúc liền nói:" Điều kiện thứ ba thì dễ lắm, nếu thúc thúc ta phạm tội, dù không tự thú, ta cũng sẽ bẩm báo với hoàng thượng, để trừng trị ông ấy. Vấn đề là, chuyện này Đại lý tự còn đang điều tra, ta có thể chuyển lời giúp công tử, nhưng nếu ông ấy cho rằng mình không phạm tội thì tự thú thế nào?"

Tả Thiếu Dương nổi giận, đúng là người nhà muốn bao che nhau:” Chính ông ta nói với ta, sao lại bảo không phạm tội?”

Đỗ Như Hối chỉ ra:" Tả công tử, lời công tử nghe được cũng chưa chắc là sự thực, rất nhiều chuyện có nguyên nhân, chỉ một mình công tử nói, không có bằng chứng gì, làm sao chứng minh Đỗ Yêm phạm tội?"

Tả Thiếu Dương không trả lời được, câu này không sai, dù là cổ đại hay hiện đại, nhận định một người phạm tội phải có chứng chứ.

Đỗ Như Hối tiếp tục nói:" Ta có thể đảm bảo với công tử, ta sẽ đích thân đốc thúc Đại lý tự điều tra vụ án này, nếu ông ấy thực sự có tội, ta quyết không bỏ qua."

Con người Đỗ Như Hối ra sao, Tả Thiếu Dương không biết, chắc chắn ông ta là nhân vật cực kỳ lợi hại, lần nữa nhìn Tôn Tư Mạc, Tôn Tư Mạc gật đầu, ý là có thể tin được.

Đỗ Như Hồi lại nói:" Nếu ông ấy thực sự phạm tội, không cần ông ấy phải tự thú, gia tài cũng sẽ bị tịch thu, cho nên hai điều kiện kia cũng không cần nói nữa. Nếu ông ấy không phạm tội, vậy ông ấy là bậc rường cột quốc gia, làm quan có thể tạo phúc cho xã tắc nếu từ chức ..."

" Không được!" Tả Thiếu Dương cắt lời, đùa đấy à, cuối cùng chẳng phải đồng ý chẳng khác gì không đồng ý sao:" Cho dù cuối cùng Đại lý tự phán thành án hồ đồ, nhận định không đủ chứng cứ trị tội, ông ta vẫn phải từ quan giải tán gia tài, nếu không ta không chữa bệnh cho ông ấy."

Từ lúc Đỗ Như Hối đến đây luôn rất ôn hòa, chưa một lần thể hiện uy phong một tể tướng, không ép buộc Tả Thiếu Dương phải làm gì, nhưng sau câu nói vừa rồi của y, bầu không khí trong phòng thay đổi hẳn, có thể dễ dàng nhận ra, ông ta bất mãn rồi.

Đúng lúc này Tôn Tư Mạc nói vào chặn trước khi Đỗ Như Hối kịp nói gì:" Đỗ tướng, nguồn gốc bệnh phong độc thủy thũng chính là do con người ta đại bi đại hỉ, cùng lối sống hủ bại gây tổn hại cho thân thể. Nếu Đỗ đại nhân còn làm quan, khó tránh khỏi tranh giành đấu đá, căng thẳng lo âu, cho dù nhất thời có thể chữa trị được thì cũng sẽ tái phát, hơn nữa bệnh tình mỗi lúc một nặng hơn, cuối cùng là không cách nào chữa trị được nữa."

Mục đích của Tả Thiếu Dương là muốn Đỗ Yêm mất đi vốn liếng để hại y, còn lời Tôn Tư Mạc xuất phát từ góc độ của một y giả nói về người bệnh, thanh danh của ông ở mặt này hiển nhiên không cần phải nghi ngờ, Đỗ Như Hối phải áp lửa giận xuống, suy nghĩ một lúc gật đầu:" Được, ta đem ba yêu cầu của công tử nói với ông ấy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận