Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 356: Ủng quân giai mô. (2)

Niềm vui ngắn chẳng tày gang mà, Tả Thiếu Dương vừa nghe Phó Cung nói thế thì nụ cười cũng tắt ngụm luôn, không cần nói cũng biết, lại là trò tạo dựng điển hình, vì sao lại là mình? Mình đã là điển hình cứu chữa thương binh rồi mà.

Phó Cung chẳng để ý vừa rồi khiến người ta mừng hụt, nói tiếp:” Lát nữa ta sẽ đưa công tử đeo hoa đỏ, thỏi kèn gõ trống diễu phố, đi khắp một vòng quanh thành thì cũng là giữa trưa ròi, vừa vặn mang lương thực tới sân trước nha môn châu phủ, ở đó có điểm thu mua lương thực, bán cho họ, tiền đương nhiên thuộc về các vị. Ý công tử thế nào?”

Còn thế nào gì nữa, các ngươi cho ta lựa chọn sao? Cái điển hình kia thì Tả Thiếu Dương không ngại nhận, còn điển hình hiến lương thảo, chỉ sợ làm không ít kẻ hận mình, nhất là nhà giàu có dư lương, thế nào cũng nhìn mình ngứa mắt, cẩn thận hỏi:” Đây là trọng trách lớn lao, không biết vì sao Đại tướng quân lại chọn ta?”

Phó Cung nghiêm mặt đáp:” Vì thân phận công tử vừa vặn, nếu là một tiên sinh học sĩ thì quá xa vời, bách tính nghĩ những người này đọc sách thánh hiền, làm chuyện như vậy là hiển nhiên. Nếu giao cho kẻ phàm phu tục tử thì nói không chừng bách tính cho rằng kẻ đó thiển cận dại dột. Còn công tử là y giả, không quá cao xa rời bách tính, không quá gần mất đi tôn trọng, hành vi của công tử càng dễ giải thích hơn, tác dụng làm điển hình hơn.... Mạt tướng học vấn ít, truyền đạt không hết ý đại tướng quân, hẳn công tử hiểu.”

“ Vậy, xin phục tùng hiệu lệnh đại tướng quân.” Tả Thiếu Dương còn nói gì được nữa, vả lại vị Đại tướng quân này cũng không bắt y làm không công, một bao gạo mười đấu và thịt trứng, đáng lắm:

“ Rất tốt! Vậy chúng ta đi.”

Nói là làm ngay, Phó Cung bước ra khỏi cửa, sai binh sĩ vào nhà khiêng một bao gạo ra, đặt lên lưng một chiến mã, binh sĩ tháo lụa đỏ trên biển quàng lên người nó, trông rất chướng mắt ... À bắt mắt.

Phó Cung hô lớn:” Ai phụ trách trưng lương khu này?”

Mấy quan quân phụ trách ở đầu phố nghe gọi lật đật chạy tới:” Là tiểu nhân, tham kiến đội chính đại nhân.”

“ Ừm.” Phó Cung chắp tay hướng về Quý Chi Đường nói thật to:” Thưa các vị hương thân, Tả công tử của Quý Chi Đường chẳng những nhiều lần dũng cảm lên chiến trường cữu chữa thương binh, bây giờ còn hiểu đại nghĩa mang lương thực ra hưởng ứng hiệu lệnh Đại tướng quân, thực sự là tấm gương cho người người noi theo. Bản tướng muốn cùng Tả công tử đi bán lương, tuyên dương sự tích ủng quân cao cả này cho bách tính toàn thành được biết.”

Hàng xóm xung quanh tán dương không tiếc lời.

“ Quả nhiên là Tả gia, thật đáng khâm phục.”

“ Phải đó, Tả lang trung khám bệnh luôn lấy tiền rất rẻ, là người tốt bụng, hổ phụ không sinh khuyển tử mà.”

“ Nếu biết thế vừa rồi ta cũng mang lương thực ra, có khi bây giờ được đi diễu phố rồi.”

Tả Thiếu Dương cùng cha cảm tạ hàng xóm tới chúc mừng, trong lòng không khỏi có chút buồn cười, y có cả trăm đấu gạo, trong nhà cũng là người kiên quyết giữ lương thực lại không giao nộp, tréo ngoe thế nào bây giờ lại thành điển hình mang gạo ủng hộ quan binh. Chưa kể sự tích anh dũng lên sa trường trị thương nữa, chả lẽ xưa nay anh hùng trong truyện đều được tạo dựng lên như thế?

Phó Cung cầm roi ngựa chỉ mấy quan quân phụ trách thu lương:” Các ngươi phụ trách trưng lương khu này, phải bảo vệ chu toàn Quý Chi Đường, nếu có gì sơ xuất thì coi chừng cái đầu trên cổ! Nghe rõ chưa?”

“ Vâng, vâng.” Mấy quan quân rối rít vâng dạ:” Đội chính yên tâm, bọn tiểu nhân lấy đầu bảo đảm, tuyệt đối không có sai sót gì.”

“ Tốt.” Phó Cùng quay sang bảo Tả Thiếu Dương:” Sau này quý đường có chuyện gì cứ sai bảo mấy người bọn họ.”

“ Không dám.”

“ Tả công tử cứ ra lệnh.” Mấy quan quân vỗ ngực:” Công tử không ngại hiểm nguy cứu chữa cho huynh đệ chúng tôi, tất cả đều vô cùng cảm phục ... Hắc hắc, sau này nếu tiểu nhân có thương tích gì cũng xin nhờ Tả công tử.”

Tả Thiếu Dương gật đầu” Nên làm thôi mà, đó là phận sự của ta.”

“ Mời công tử lên ngựa.” Phó Cung sai binh sĩ dẫn ngựa tới:

Tả Thiếu Dương cảm giác mình giống như tân lang vậy, không thoải mái chút nào, con ngựa cũng không có vè gì là thích bị người ta thắt nơ buộc lụa trên người, coi như cũng là một đôi huynh đệ đồng bệnh tương lân.

Vì Tả Thiếu Dương bị chân nên được mấy binh sĩ tới nâng lên ngựa, còn có người dắt ngựa cho y, cũng may là thế, Tả Thiếu Dương không biết cưỡi ngựa, chân kẹp chặt lấy bụng nó, chỉ sợ đang đi giữa phố mà ngã lộn nhào xuống thì không để đâu cho hết nhục.

Ngồi trên ngựa nhìn xuống, thấy cha mẹ, Miêu Bội Lan và Bạch Chỉ Hàn đều đứng bên đường nhìn y, mẹ y cứ tưởng là mang lương thực trong nhà đi tặng cho quan quân rồi, vừa mừng vừa tiếc. Bạch Chỉ Hàn nhíu mày, nàng biết rõ hơn ai hết lương thực trong nhà mình đi đâu sao lại còn lương thực đem ủng hộ quan binh, chỉ có Miêu Bội Lan hớn hở, đôi mắt to tròn cứ long lanh nhìn y đầy ngưỡng mộ sùng bái, làm Tả Thiếu Dương lòng lâng lâng lại hơi xấu hổ.

Phó Cung lên ngựa, còn cố ý đi lùi lại nửa thân ngựa để Tả Thiếu Dương nổi bật hơn, nhạc lại nổi lên tưng bừng, đoàn người rồng rắn kéo nhau đi.

Hai tên binh sĩ giọng khỏe đi đầu, tới đầu ngõ là lớn tiếng tuyên truyền sự tích của Tả Thiếu Dương, cả hai thêm dầu thêm mỡ kể như thuyết thư, nói tới bản thân y cũng phải xấu hổ.

Bách tính nghe nói y một mình giết hai mươi tám phản quân thì kinh ngạc không ngậm miệng lại được, nhìn y gầy gò đã đành, môi còn sưng vù trông tướng mạo càng quái. Cũng nghe danh tiếng tiểu lang trung của Quý Chi Đường, nghe đồn học bản lĩnh từ lão thần tiên trên núi, y thuật thần kỳ, tuổi trẻ mà không kém gì Nghê đại phu, chưa bao giờ nghe nói còn biết cả võ nghệ, có điều quan quân đã nói thế rồi thì tất nhiên không thể giả được. Còn chuyện y mang mười đấu gạo đi bán cho quan quân thì được đông đảo reo hò, vì họ cho rằng số gạo này sẽ đóng góp cứu tế người dân.

Bất kể nói thế nào thì đi vòng quanh mấy con phố lớn, sức ảnh hưởng thể hiện rõ ràng, người ra bán lương tăng thêm rất nhiều, còn kéo thêm cả đám đông đi theo chỉ chỏ bình luận. Tới sân rộng trước nha môn châu phủ, quan binh nơi này đã nhận được thông báo, nhiệt tình vô cùng, chuẩn bị cả trà nóng, cứ như đón lãnh đạo tới thị sát.

Gạo được đưa lên cân, quân sĩ phụ trách cân lớn tiếng đọc số, vừa vặn mười đấu, tổng cộng là hai quan tiền.
Bạn cần đăng nhập để bình luận