Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 826: Bận rộn chuẩn bị. (1)

Đám Mai Đóa nghe không hiểu, nhưng Đạt Long Tân hiểu, ông ta quỳ xuống khóc nức nở, lặp lại cho đám Mai Đóa nghe, cả đám mừng rỡ, quỳ xuống giơ tay vái.

Họ thì vui rồi nhưng vị tướng quân kia thì không vui nổi, chẳng hiểu tại sao thế này:" Tiên sinh, mạt tướng phụng chỉ đưa ngài về."

" Không sao, tướng quân đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, ta viết lá thư chứng minh ngài tìm thấy ta, là ta muốn đi tiếp. Xin chuyển lời cho bệ hạ cùng với cha mẹ, thê thiếp của ta, đừng lo cho ta, ta ở đây rất an toàn. Ta sẽ tới nước Tượng Hùng, cách thành La Ta của Thổ Phồn một tháng lộ trình, có một tỏa thần sơn tên Cương Nhân Bố Thiết, dưới thần sơn có Đàn Thành, đó là nơi ta ở. Không cần đi tìm ta, đợi ta xử lý xong xuôi chuyện ở đó sẽ về."

Vị tướng quân kia được lệnh bất chấp mọi giá phải cứu Tả Thiếu Dương về, không ngờ y không về, muốn tới nơi xa xôi nghèo khổ, hắn hoài nghi trong chuyện này có vấn đề, biết đâu bị kẻ gian dùng thủ đoạn nào đó ép buộc, quyết định cứ bắt y về trước, sau đó y muốn đi tiếp không phải chuyện của mình:" Tả tiên sinh, mạt tướng được lệnh cứu ngài về, đành đắc tội! Xông lên, cứu tiên sinh, giết toàn bộ ..."

" Dừng lại! Thánh chỉ ở đây! Kẻ nào dám làm bừa ..." Tả Thiếu Dương cuống lên, sờ khắp người, may quá thánh chỉ kia chưa mất, lấy ra cuộn lụa vàng giơ cao ..."

Vị tướng quân kia vội vàng quỳ xuống:" Mạt tướng tiếp chỉ."

Hôm đó Tả Thiếu Dương vốn chuẩn bị lên đường về quê, cho nên cho sẵn thánh chỉ vào người đề phòng bất trắc, lần trước tuy ngã xuống nước, nhưng thánh chỉ bằng lụa cùng với mực đặc biệt nên không phai, tuy lúc này trông hơi thảm chút, nhưng thánh chỉ vấn là thánh chỉ:" Tướng quân tự xem đi, trong thánh chỉ yêu cầu quan viên các nơi phải phối hợp với công việc của ta, nếu không là kháng chỉ."

"Mạt tướng không dám." Vị tướng quân kia chẳng qua là đoàn chính biên phòng, nhìn thấy thánh chỉ trong tay Tả Thiếu Dương, có cả ấn hoàng đế, sao dám nghi ngờ gì chứ:

Thực ra nếu hắn dám xem sẽ thấy Tả Thiếu Dương cố tình lập lờ, chiếu chỉ nói quan viên địa phương, quân đội không nằm trong đó, y sửa thành quan viên các nơi tức là bao quát hết. Tả Thiếu Dương gật gù:" Vậy tướng quân có chuẩn bị kháng chỉ không?"

Vị tướng quân kia nghe tới hai chữ kháng chỉ là cổ lành lạnh rồi:" Mạt tướng nghe lệnh tiên sinh."

" Không phải mệnh lệnh gì cả, lời ta nói rồi đấy, đây là quyết định của ta, ta tự muốn đi, không phải do ai bắt ép." Tả Thiếu Dương vẫy tay gọi mấy người Mai Đóa:" Đi thôi, nhanh lên, chúng ta đưa họ vào thành chữa trị."

Đám Mai Đóa vội vàng dìu đỡ nhau rời đi, mắt cảnh giác nhìn quân Đường.

Vị tướng quân kia phất tay, cho quân sĩ lui ra, nhìn theo đám người Tả Thiếu Dương đi về phía thành trấn trước mắt, thầm nghĩ, cứ rút quân về trước, đám phiên tăng kia thương nặng rồi, hẳn phải ở lại chữa trị, khó mà đi ngay được. Chuyện này đem về báo lên trên, nghe nói Phi Dương công chúa cũng tới đây rồi, để công chúa quyết định là được, mình không cần dính vào chuyện rắc rối này làm gì.

Nghĩ vậy lập tức rút quân.

Sáu người Tả Thiếu Dương dìu nhau, bước thấp bước cao đi về phía thành trấn, thành trấn này bên trái chính là sa mạc Tháp Khắc Lạp Mã Can bao la, còn bên phải là hoang mạc Noãn Sự Mật Bố rộng lớn. Vị trí địa lý có thể nói là quan trọng, thành trấn này lại không có quy mô tương xứng. Tường thành xây dựng bằng đất có lẽ từng rất cao lớn, bây giờ chỗ chắp vá, chỗ sụt vỡ cứ để nguyên, chẳng biết do thời gian hay chiến loạn, đến cả sông hộ thành cũng đã cạn, lòng sông đã lâu không nạo vét, bị cát lấp phẳng thành đường luôn rồi.

Lơ là phòng bị đó cho thấy nơi này an toàn, nên chẳng có gì ngạc nhiên khi nó vô cùng phồn thịnh, những đội lạc đà dài ra vào không ngớt.

Ở cổng thành bọn họ gặp phải chút phiền toái, vì bọn họ đều bị thương hoặc có máu, bị binh sĩ trông thành chặn lại chất vấn. Tả Thiếu Dương bảo Đạt Long Tân hối lộ binh sĩ một đĩnh bạc, nói gặp phải cường đạo nên mới được vào thành.

Vừa bước qua cổng thành đã thấy ngay cảnh cuộc sống tấp nập, mua bán rộn ràng, Đạt Long Tân từng tới thành trấn nhỏ này, dẫn họ tới khách sạn, có tiền chuyện gì cũng dễ dàng.

Nơi này gần biên cảnh Đại Đường, là nơi tụ tập rất nhiều thương nhân Tây Vực trước khi vượt biên cảnh, nên tuy không rộng lớn gì, nhưng mà sầm uất, hàng hóa cũng không thiếu, không chỉ có người Đường mà người các nơi biết nói tiếng Đường cũng nhiều lắm.

Tả Thiếu Dương nhanh chóng hỏi đường tới hiệu thuốc gần nhất, các loại thuốc đều đầy đủ, y mau chóng mua về, rửa lại vết thương cho Kỳ Gia, Mai Đóa. Vết thương ở đùi Kỳ Chu rất sâu rất dài, may thế nào lại không trúng động mạch, nên không mất máu quá nhiều. Tả Thiếu Dương rửa vết thương, khâu lại. Còn sai hỏa kế sắc thuốc thanh nhiệt tiêu viêm cho họ uống.

Cùng thời gian đó Đạt Long Tân cũng sai khách sạn chuẩn bị cơm nước, một bát cháo kê thôi, với bọn họ mà nói thế là quá tốt rồi, ăn uống kham khổ lâu, không thể vội vàng ăn cá thịt.

Ăn cơm xong, Tả Thiếu Dương để lại bốn người Mai Đóa ở khách sạn, y dẫn Đạt Long Tân đi tìm thiết tượng. May quá gặp thiết tượng người Hán, y liền vẽ các loại vật dụng dùng phẫu thuật cùng nồi cao áp, trả tiền gấp bội, làm ngay, muốn loại tốt nhất.

Tay nghề thợ Tây Vực rất cao, nói thợ giỏi nhất thiên hạ ở đây không ngoa, đó là do giao lưu văn hóa đông tây mà có. Thiết tượng nhận tiền một cái liền bỏ hết việc khác, lập tức bắt tay vào việc, hứa canh ba sẽ có đủ.

Mặc dù rất mệt mỏi nhưng một khi bước vào trạng thái chữa bệnh, Tả Thiếu Dương quên hết, tiếp tục tới cửa hiệu trang phục và đồ da, đặt làm mấy bộ trang phục dùng khi phẫu thuật, cùng cả găng tay da dê. Đặt làm băng gác, cuộn da dùng để bịt nồi cao áp, ống da cùng đống thứ làm Đạt Long Tân hoa mắt chẳng hiểu gì.

Xong xuôi Tả Thiếu Dương tiếp tục tới hiệu thuốc lớn nhất trong thành, thuốc nơi này rất đầy đủ, sau khi bàn bạc, y bỏ tiền mua toàn bộ thuốc, vì y ra giá cao, nên chưởng quầy gật ngay. Số thuốc này đủ chất mấy cái xe.

Giao tiền cọc xong, Tả Thiếu Dương tới chợ bán gia súc, Đạt Long Tân từng tới đây nên thông thuốc, theo lệnh của y, mua ba cái xe lớn có mái che, bảy xe ngựa chở hàng.

Tả Thiếu Dương vốn muốn thuê mười xa ba thức, nhưng nghe nói tới Tượng Hùng thì không ai muốn đi hết, ngay cả với người Tây Vực, đó cũng là khoảng cách xa, lại không an toàn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận