Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 453: Bỗng nhiên nhàn rỗi.

Tả Thiếu Dương cuối cùng cũng quay sang nhìn Tang mẫu, mặt lạnh tanh không chút cảm xúc, ngay trước mặt Tiểu Muội, y cũng không nén được căm ghét, giọng quyết liệt:” Đó là chuyện của bà, khi Tiểu Muội sắp chết bà đã làm cái gì, bà không quan tâm, chỉ biết ăn bánh bao của muội ấy, lúc ta đưa Tiểu Muội về nhà chữa trị, bà có một giây phút nào lo cho Tiểu Muội không? Không, bà chạy ra đòi ta tiền mới được đưa Tiểu Muội đi, nếu ta không về kịp thì Tiểu Muội đã không còn, bà còn mặt dày nhận mình là mẹ Tiểu Muội sao? Bà đi đi, bá phụ và Tang đại ca có thể tiếp tục ở lại quán trà, ta cũng cho người mang đồ ăn tới, nhưng ta không cho bà ăn, không cho bà ở đó, nếu không ta cho người ném bà ra đường, thậm chí đưa lên quan.”

Tang mẫu ba hồn bảy vía bay mất cả, vật vã kêu:” Tả thiếu gia, cầu xin cậu mà, lão thân chừng này tuổi rồi, ăn gió nằm sương chỉ e sớm tối là không còn mạng nữa, lão thân biết sai rồi, cậu tha cho ta một lần này đi, lão thân không dám nữa, lúc đó lão thân đói quá, đói quá mà, có biết gì nữa đâu … hu hu hu …”

Tiểu Muội nhìn mẹ như thế không đành lòng gỡ tay Hoàng Cầm ra, quỳ xuống:” Công tử ...”

“ Tiểu Muội, muội làm gì thế!” Tả Thiếu Dương đỡ nàng dậy nhưng không được, lại nghe nàng gọi mình là công tử chứ không phải Tả đại ca, như có gai đâm vào tim:” Đừng làm thế, có gì từ từ nói.”

Tiểu Muội chua xót vô tận, dập đầu một cái:” Thiên hạ không có cha mẹ nào sai, mong công tử nể tình mẹ ta tuổi cao sức yếu, bỏ qua cho mẹ ta lần này, chỉ cần công tử cho mẹ ta chỗ trú thân, không phải lưu lạc nơi đầu đường, không dám đòi hỏi gì thêm.”

Tả Thiếu Dương còn cách nào khác, bản ý của y làm thế cho Tang mẫu thấy mình có khuê nữ hiếu thuận thế nào, còn chẳng hiểu nếu bỏ mặc bà ta, Tiểu Muội làm sao ăn ngon ngủ yên được, không ngờ Tiểu Muội phản ứng như vây, rối rít nói:” Thôi được, muội hiếu thảo như thế, vậy để bà ta ở lại quán trà.”

Quay sang nói với ba người Tang gia:” Từ hôm nay ta thuê ba người làm hỏa kế quán trà, bao ăn ở, bá phụ và Tang đại ca mỗi người hai trăm đồng ... Còn bà, không có lương, thích làm thì làm không làm thì đi, bà có khuê nữ như vậy, nếu còn không biết quý trọng, ta tin ông trời sẽ trừng phạt bà.”

Ba người Tang gia mừng rỡ, Tang phụ cảm tạ liên hồi, Tang Oa Tử cười toét miệng, hắn xưa này luôn ít lo nghĩ, Tang mẫu tuông một tràng những lời hoa mĩ buồn nôn ca ngợi Tả Thiếu Dương.

Cả nhà Tang Tiểu Muội cáo tử về nhà.

Cho tới bây giờ tất cả người Tả gia trợ cấp đều đã tự lo cho cuộc sống, trở về nhà, Quý Chi Đường khôi phục bình tĩnh, Tả gia được thưởng 50 đấu gạo trắng, thêm vào lương thực lấy từ chùa Thanh Phong về và dấu ở dưới giếng, có gần trăm đấu, chia cho mười sáu người Tả gia, Cù gia, Miêu gia, có thể duy trì bốn tháng, lúc đó giá lương thực chắc chắn sẽ hạ xuống, không còn gì lo lắng nữa rồi.

Quan binh không chỉ làm đất hai ngày như Tả Thiếu Dương xin với Đại tướng quân, tới hôm nay toàn bộ ruộng đất xung quanh Hợp Châu đều được cày xới một lượt, nghe nói là phản quân muốn lập công chuộc tội cho nên cũng nhiệt tình tham gia. Thế là cả đất hoang cũng được chăm sóc, vài vạn binh sĩ cùng vung đao múa kiếm ra ruộng, kênh mương cũng được nạo vét, đưa nước chảy bốn phương tám hướng, thậm chí còn nhiệt tình giúp luôn cả ươm giống.

Đây là tin tức không thể tốt hơn với điền hộ, bọn họ vượt được binh tai lần này thì sức khỏe đã vô cùng hư nhược, không thể khôi phục trong thời gian ngắn, làm đất cầy bừa lại là công việc đòi hỏi thể lực nhất, giờ có quan binh giúp rồi, có thể tận dụng thời gian này khôi phục thể lực.

Có điều Hợp Châu trước cuộc chiến chỉ có một phần ba đất đai có người cày cấy, bây giờ càng thiếu sức lao động nghiêm trọng, nên dù có quan binh giúp sức, nha môn ra chính sách ưu đãi, nhưng trừ Tả gia đã cho thuê toàn bộ ruộng đất, các đại chủ khác đều đau đầu tìm điền hộ.

Sau năm ngày lật tung ruộng đồng Hợp Châu, quan binh rút đi, tòa thành mấy ngày tưng bừng náo nhiệt, mọi người vẫn chìm trong niềm vui hòa bình lặp lại, giờ chợt nhận ra cả thành vắng vẻ tới thê lương.

Ruộng đã được cày rồi, nhưng nếu không có người thường xuyên nhỏ cỏ dại, cỏ sẽ nhanh chóng lan khắp ruộng, cướp đi dinh dưỡng của đất khiến sản lượng giảm. Kênh mương được khơi thông rồi, nhưng không có người đạp nước đưa tới ruộng, chẳng mấy chốc lúa bị chết khát, cho dù mưa thuận gió hóa, tới vụ thu hoạch không có người, e là lúa chết thối trong ruộng, tới lúa giống chẳng thu về đủ.

Tương lai còn nhiều gian nan, dù sao cũng không thể gian nan bằng quãng thời gian qua được, mọi người vẫn tràn đầy hi vọng.

Vòng qua đồi Vô Cực sẽ thấy mảnh đất rộng thẳng cánh cò bay, dưới ánh mặt trời gay gắt hiếm có của mùa xuân, một cái bánh xe nước cao bằng ngồi nhà ba tầng quay ầm ầm, vì vừa vòng qua ngọn đồi, nước chảy khá siết, qua phiên trúc của bánh xe, nước đưa lên cao, chảy tới máng gỗ, rồi theo ống trúc chảy vào ruộng phía dưới, tạo nên một quang cảnh chưa từng có ở nơi này.

Đôi mắt to tròn đen láy Miêu Bội Lan nhìn Tả Thiếu Dương không chớp, tràn ngập sự ngưỡng mộ và tự hào, ngưỡng mộ thì khỏi nói, xưa nay nàng luôn nhìn Tả Thiếu Dương với ánh mắt như thế, còn tự hào vì đó là nam nhân của nàng, dường như không điều gì không biết, không chuyện gì không làm được, nàng sao không tự hào cho được.

Trước nay chỉ Tả Thiếu Dương nhìn nàng, giờ bị nha đầu này công nhiên khiêu khích trước mặt bao người, y chỉ muốn kéo ngay nàng vào lòng âu yếm một phen, tiếc là bên cạnh có bốn con kỳ đà cản mũi.

“ Sớm biết có cái này chúng ta cần gì vất vả đạp nước suốt cả ngày.” Lý Nhị Tráng ngẩn tò te:

“ Đúng thế, thế này ít nhất mỗi người huynh đệ chúng ta phải làm được mười mẫu ruộng ấy chứ, việc gì phải chia cho người khác làm.” Lý Tam Tráng nhìn nước đang từ từ chảy vào ruộng mà tiếc nuối:

“ Giờ chẳng lo tưới nước nữa, hai mơi mẫu ruộng chúng ta làm loáng cái là xong, rảnh rỗi biết làm cái gì bây giờ?” Lý Tứ Tráng đâm lo xa:” Không ngờ Tả thiếu gia còn am hiểu cả chuyện nhà nông nữa, sau này không cướp miếng ăn của chúng ta chứ?”

“ Lão Tứ nói thừa rồi, Tả thiếu gia nếu không hiểu làm sao chế tạo ra được công cụ tuyệt vời thế này.”

Lý Tam Tráng bĩu môi:” Biết làm công cụ chắc gì đã hiểu việc nhà nông, như có thợ mộc làm được cái xe đạp nước mà có hiểu gì về nông vụ đâu.”

Hắn vừa dứt lời cả ba huynh đệ nhìn nhau phá lên cười.

Lý Đại Tráng giận tím mặt, nạt nộ:” Này mấy đứa nói ai đấy hả? Lúc đại ca ta biết làm ruộng còn không biết mấy đứa ở đâu.”

“ Đại ca hơn đệ cả chục tuổi mà, lúc đó thì đệ không nhớ rồi, còn lúc chúng ta làm ruộng thì đại ca làm gì nhỉ?” Lý Tứ Tráng gãi đầu gãi tai bộ dạng rất thật thà chất phác, thực chất rất xấu bụng:

“ Cong lưng đạp nước, tối về kêu đau lưng bảo đại tẩu xoa bóp.”

“ Đệ tưởng đại ca xoa bóp đại tẩu chứ? Đệ nghe thấy đại tẩu kêu mà.”

Ba tên đệ đệ bất lương cùng cười to.
Bạn cần đăng nhập để bình luận