Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 774: Trò chơi chẳng hề vui. (1)

Lần này Vu Nghiên Nghiên quỳ trước tiểu viện tử của Tả Thiếu Dương liền hai ngày, dù trời mưa to nàng cũng không đi, cứ thế quỳ trong cơn mưa tầm tã làm mấy lần ngất xỉu, được người ta đưa đi cứu chữa, tỉnh lại một cái lại lảo đảo đi ra quỳ tiếp. Nàng biết giờ là thời khắc cuối cùng rồi, nếu còn không mời được Tả Thiếu Dương, gia gia và cha sẽ chết nên rất cứng đầu, cứ như thế nàng quỳ trong mưa gió, bị nhiễm phong hàn, tiều tụy không thành người, ai nhìn thấy cũng không cầm lòng được.

Vậy mà Tả Thiếu Dương đi qua đi lại chữa bệnh, thậm chí liếc mắt một cái cũng chẳng có. Người trong khu cách ly biết chuyện chỉ dám thì thầm bình luận, sợ tới tai Tả Thiếu Dương thì y không chữa cho mình, đến lúc đó mình chết.

Miêu Bội Lan thực sự không chịu được nữa, tối hôm đó trời mưa, tiếng ho của Vu Nghiên Nghiên khiến người ta nát lòng. Miêu Bội Lan ôm cổ Tả Thiếu Dương thủ thỉ:" Lão gia, hay chữa cho Vu lão thái y đi, bọn họ lần này chịu khổ, coi như cũng bị trừng phạt rồi. Vu cô nương cũng đáng thương, lão gia nể sự hiểu thảo của cô ấy, tha cho gia gia và phụ thân của cô ấy đi."

Tả Thiếu Dương biết Miêu Bội Lan sẽ xin cho Vu Nghiên Nghiên, nàng vốn mềm lòng, y trước kia cũng thế, cho nên mới gây ra hậu quả bây giờ, mềm lòng bị người ta coi là hồng mềm dễ bóp, được nước lấn tới. Trong hoàn cảnh của y bây giờ mềm lòng rất có khả năng gây họa, phải để chúng biết y dám nói dám làm, sau này không ai dám xem nhẹ lời nói của y nữa.

Làm người ta sợ hơn là làm người ta yêu quý.

Miêu Bội Lan không thấy Tả Thiếu Dương trả lời mình, ánh mắt trở nên ảm đạm.

Tả Thiếu Dương bẹo má nàng:" Thế này đi, hiếm khi Lan Nhi cầu xin ta, ta chữa một nửa vậy."

Miêu Bội Lan mừng rỡ:" Tốt quá ... Nhưng thế nào là chữa một nửa."

Có bao nhiêu bệnh nhân như thế để thực nghiệm, bây giờ Tả Thiếu Dương có thể tùy ý thao túng căn bệnh này:" Đó là không để bệnh ông ta xấu đi, nhưng không chữa khỏi cho ông ta khỏe lại, dù sao những người đó chết cũng không ổn, ta mất đi quân bài thương lượng."

Miêu Bội Lan khẽ cắn môi, bỗng dưng nàng cảm giác Tả Thiếu Dương có chút xa lạ:" Nếu tình hình vẫn không có gì thay đổi thì sao?"

" Chúng hại ta, nếu không nghĩ ra cách giúp ta giải oan ..." Tả Thiếu Dương cười lạnh:" Thì chết!"

Nghe câu này của Tả Thiếu Dương, Miêu Bội Lan không dám nói nhiều nữa, dù gì Tả Thiếu Dương cũng đã đồng ý giúp họ chữa trị, hẳn là giúp kéo dài chút thời gian, xem xem có chuyển biến không. Trong lòng nàng, đương nhiên hi vọng đối phương có thể nói ra chân tướng, giúp lão gia giải oan, lão gia giúp họ chữa bệnh, nàng không muốn Tả Thiếu Dương thành người lạnh lùng, tàn nhẫn.

" Còn không mau đi nói với Vu Nghiên Nghiên, bảo cô ta đưa gia gia và phụ thân tới phòng trống chữa bệnh đi."

Miêu Bội Lan mừng rỡ:" Chữa ngay bây giờ à?"

" Chẳng lẽ còn chọn ngày?"

Miêu Bội Lan mừng lắm, vội vàng rời giường, lấy ô ra, xuyên qua sân, mở cổng viện, che ô trên đầu Vu Nghiên Nghiên, nói:" Cô nương mau đứng lên đi, lão gia ta đã đồng ý chữa trị cho gia gia và cha cô rồi."

Thân thể Vu Nghiên Nghiên bị gió mưa dày vò nửa tỉnh nửa mê, có thể đổ gục bất kỳ lúc nào, nhưng vừa nghe thấy hai chữ chữa trị, chẳng để ý tới gì nữa, hoan hỉ đứng dậy, chưa kịp nói gì thì người đã lảo đảo suýt ngã. Hai nha hoàn ở gần đó nghe rõ rồi, vội chạy tới đỡ tiểu thư nhà mình lên, một đứa nhanh trí hơn giục mau đi ra ngoài báo cáo.

Lao đầu và cấm tốt đã được căn dặn trước, chỉ cần Tả Thiếu Dương đồng ý chữa bệnh thì sẽ cho người vào, dù sao khu vực này được ngăn cách với khu tù phạm khác, dễ canh chừng.

Chẳng bao lâu sau cha con Vu lão thái y được thiếp thân con cái khiêng vào, khi tới nơi thì ông già đã hôn mê bất tỉnh, Vu đại phu vẫn còn gượng được, chắp tay:" Đa tạ ... Đa tạ Tả đại nhân."

" Nhờ ơn các ngươi, giờ ta không phải đại nhân nào hết, đi tìm Tả đại nhân mà chữa bệnh." Tả Thiếu Dương lạnh lùng nói:

" Dạ dạ, Tả công tử, đa tạ."

" Khỏi đa tạ, ta chẳng muốn chữa cho các ngươi, chẳng phải vì bị khuê nữ các ngươi làm động lòng, mà vì tiểu thiếp của ta thiện lương cầu xin, cho nên ta mới đồng ý." Tả Thiếu Dương tuyên bố thẳng:" Ta chỉ chữa một nửa, chừng nào các ngươi còn chưa giải oan được cho ta thì cứ thong thả mà chịu đựng đi, ta chết thì các ngươi cũng đi cùng luôn."

Vu đại phu thều thào:" Tả công tử, bọn ta thực sự đã dâng thư nói hết nguồn cơn với hoàng đế rồi, bây giờ ngài vào ngục là do ..."

" Đủ rồi, đừng biện giải, ta không bận tâm các ngươi làm gì, ta chỉ quan tâm tới kết quả. Chỉ thế thôi, khiêng người vào ..." Tả Thiếu Dương không muốn thừa lời, phất tay ra lệnh:

Một số người bệnh khá nhẹ, được điều trị kịp thời đã khỏi bệnh rời đại lao, nhường ra một phần phòng ốc, Trang lao đầu an bài họ vào đó.

Tả Thiếu Dương đeo khẩu trang mang rương thuốc tới, cầm theo sổ khám bệnh, đi kiểm tra.

Đang lúc kiểm tra thì Tôn Chu chạy tới nói nhỏ:" Thiếu gia, động tĩnh ở đây khả năng được Lưu đại nhân và Đỗ Kính biết rồi, đang quỳ ngoài kia xin cầu kiến."

" Cho chúng quỳ!" Tả Thiếu Dương không nhiều lời, khám bệnh xong, thì về phòng, định bắt chước Vu Nghiên Nghiên sao, chúng mà xứng à:

Mưa không lớn, rơi tí tách trên ô, nhưng thời tiết còn khá lạnh, theo gió hất vào mặt, vẫn thấy buốt giá. Tả Thiếu Dương từ đại môn đi qua thấy Lưu Chính Hội và Đỗ Kính quỳ ở đó, bên cạnh còn có phó dịch dìu, mặt mày tái nhợt xem ra không còn đủ sức mà tự quỳ nữa.

Tả Thiếu Dương chỉ vẻn vẹn liếc mắt một cái mà thôi.

Lưu Chính Hội thấy y không để ý tới mình, đường đường một vị thượng thư, quỳ ở đây là vứt hết thể diện đi rồi, nhưng ông ta còn bật tâm gì nữa chứ vội gọi với theo:" Tả công tử, ta, khụ khụ ... Ta sai rồi, ta không cầu xin công tử cứu mình, chỉ xin công tử cứu nhà ta, cứu cháu ta ... Khụ khụ ..."

" Không cứu! Ngày hôm đó hai đứa cháu ta bị các ngươi bắt, ta cũng cầu xin rồi, ngươi tự nhớ mình đã làm gì." Tả Thiếu Dương lạnh nhạt nói đi luôn:
Bạn cần đăng nhập để bình luận