Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 636: Con già hơn cha.

Tôn Tư Mạc hành y mấy chục năm, kiến thức bác đại tinh thâm, người khác nói ra một phương thuốc như thế nào, dùng để chữa chứng bênh gì, ông sẽ biết ngay đúng hay sai. Phương thuốc trúng phong giá rẻ, không, tạm thời không nói nó chữa trúng phong, mà đúng là chữa chứng "khí huyết nội hư, lao quyện nội thương, ưu tư não nộ gây ra, khiến tạng phủ âm dương mất điều hòa."

Phối phương tinh diệu tuyệt luân, không tìm ra chút sơ hở nào, nếu phương thuốc này chữa được trúng phong, thì chỉ có một kết luận duy nhất, lý luận trúng phong của y là đúng.

Tôn Tư Mạc rời y quán đông nam, ngồi xe ngựa tới thẳng "Tôn thị y quán".

Tôn thị y quán do đại đồ đệ cũng chính là đại nhi tử Tôn Thủ Nhiên của Tôn Tư Mạc mở, ông ta có chín đồ đệ, sáu người tu đạo ở Thái Bạch sơn, ba người tọa đường chẩn bệnh ở đây.

Tôn Tư Mạc không ngồi yên được một chỗ, cho nên chẳng bao giờ tới đây tọa đường, Y thuật Tôn Thủ Nhiên cũng rất cao, ở kinh thành có chút danh tiếng, năm nay đã trên sáu mươi, râu tóc đã bạc, da nhăn nheo, đứng cạnh nhau, người ta không biết ai là cha ai là con.

Một đám đồ tử đồ tôn thấy lão gia tử hôm nay đột nhiên tới đây, đều rất bất ngờ, song vẫn ai làm việc nấy, biết lão gia tử không quá coi trọng lễ tiết phàm tục nữa rồi, chỉ Tôn Thủ Nhiên chạy tới khom người đợi sai bảo.

Tôn Tư Mạc trực tiếp hỏi nhi tử:” Những người nghèo trúng phong tới đây chữa bệnh còn lưu lại địa chỉ không?”

“ Còn ạ, có không ít.”

“ Ừm, ngươi phái người gọi hết bọn họ tới đây.”

Tôn Thủ Nhiên tròn mắt:” Phụ thân, để làm gì ạ?”

“ Ta chữa bệnh.”

“ Hả?” Tôn Thủ Nhiên giật mình không phải vừa:” Phụ thân, nhiều bệnh nhân lắm, mấy chục người cơ, chúng ta chỉ có thể chọn những người nguy cấp nhất để cứu tế thôi, nhân sâm ngày càng đắt đỏ, chúng ta không có đủ.”

Tôn Tư Mạc bình thản nói:” Chẳng phải có một loại phương thuốc trị trúng phong giá rẻ đó sao?”

Tôn Thủ Nhiên lộ vẻ tức giận:” Phụ thân nói tới phương thuốc của tên cuồng đồ họ Tả thích mua danh kiếm tiếng đó sao? Phương thuốc đó nhìn vào là biết không phải thuốc thật rồi, rất có thể y không viết thuốc ra, giữ lại những thứ quan trọng cho mình, là hạng tiểu nhân!”

Tôn Tư Mạc thở dài, ban đầu ông cũng nghĩ như vậy nên không thể trách nhi tử:” Ngươi có biết Hứa lão nói gì về chuyện này không?”

Hứa lão trong miệng phụ thân chắc chắn chỉ có thể nói về một người, Tôn Thủ Nhiên rất tò mò, không biết ông cụ chửi mắng kẻ làm bại hoại danh dự y giả đó ra sao:” Hứa lão nói gì ạ?”

“ Ông cụ nói đó là đứa trẻ ngoan, cần giữ gìn. Các ngươi đừng bình luận linh tinh, đến tai ông cụ, ông cụ tới nhà đánh cho không ai cứu nổi đâu, ta cũng chẳng bênh.” Tôn Tư Mạc cũng lười giải thích, trực tiếp đem ông cụ ra dọa:

Hứa Dận Tông đã ở cái tuổi giết người giữa đường cũng không phạm pháp rồi, tất nhiên khi đó con cái phải chịu tội thay, đó là đạo hiếu. Còn ông giáo huấn ai, đó là may mắn của người đó.

Tôn Thủ Nhiên không khép miệng lại được, ông cụ là trưởng bối toàn bộ người dân Đại Đường, ai dám cãi lời trưởng bối?

“ Không chỉ thế, ta đã quyết định thay sư phụ nhận đệ tử, thu y vào sư môn của ta.” Tôn Tư Mạc như sợ người ta chưa đủ kinh hãi, tiếp tục nói:

Tôn Tư Mạc bây giờ đã vang danh thiên hạ, mới chỉ thu có tám đồ đệ, làm đồ đệ của ông đã là vinh dự cực lớn, dù ông thu Tả Thiếu Dương làm đồ đệ cũng quá lắm rồi, bây giờ còn thay sư phụ thu đệ tử, phải nói không thể tin nổi, Tôn Thủ Nhiên đầu óc ù ù, như có đàn muỗi bay trong đó:” Phụ thân, người vừa nói cái gì ạ?”

Tôn Tư Mạc ngồi xuống ghế, hừ một tiếng:” Ta còn chưa điếc mà ngươi đã điếc rồi sao?”

Một ông già tóc bạc, gọi một người tóc đen là phụ thân đã đủ quái dị, giờ gọi một người đáng tuổi cháu mình làm sư thúc, nó sẽ thành cái gì? Mà không đơn giản như vậy, Tôn Thủ Nhiên không giống cha mình, có thể ngó lơ nhiều phép tắc thế tục, cười khổ:” Phụ thân, chuyện này từ từ hãy tính được không?”

“ Hử, tính cái gì, chuyện ta làm còn cần ngươi góp ý à? Hay ngươi sợ tiểu tử họ Tả làm sư thúc của mình, nhục cho vị đại thần y như ngươi chứ gì?” Tôn Tư Mạc hiền hòa với người người, nhưng với nhi tử và đệ tử lại khá nghiêm khắc:

“ Không phải ạ.” Tôn Thủ Nhiên rối rít lắc đầu, thực ra đó đúng là điều ông ta nghĩ, hơn trăm đồ tử đồ tôn của phụ thân tuyệt đại đa số nhiều tuổi hơn Tả Thiếu Dương, phải gọi một chàng trai trẻ hai mấy tuổi là sư thúc, sư thúc tổ thậm chí là thái sư thúc tổ, truyền ra không phải thành trò cười sao? Hơn nữa bối phận dễ lẫn lộn. Có điều lời này không tiện nói thẳng, kiếm lý do khác:” Phụ thân, nếu người thay sư phụ thu đồ đệ, truyền thụ đạo thuật, vậy bọn con không thể thay phụ thân chỉ dạy sư thúc, phụ thân phải tự mình chỉ dạy, sức khỏe của người .... “

Tôn Tư Mạc cười nhạt:” Ý ngươi nói, sức khoẻ ta kém ngươi hả?”

Tôn Thủ Nhiên xấu hổ lắm:” Con lo tuổi cha đã cao vất vả thêm thôi ạ.”

" Ngươi chớ có để mắt trên đỉnh đầu, coi thường thằng tiểu tử đó, bản lĩnh của y, chỉ e là đã hơn xa ngươi rồi. Người ta có thể dùng gỗ âm trầm nối xương, ngươi làm được không? Ngay cả bệnh là huynh đệ Chân Quyền, Chân Lập Ngôn không chưa được, y cũng chữa được, ngươi làm được không? Y không cần dùng nhân sâm, chỉ bằng thứ dược liệu giá rẻ cũng chữa được bệnh nhân trúng phong, ngươi làm được không?"

Tôn Tư Mạc chất vấn tới đâu, Tôn Thủ Nhiên vâng dạ tới đó, đợi cha nói xong, ông ta dè dặt hỏi:" Phụ thân, có phải định dùng thân phận này để đối lấy những bí phương kia truyền cho chúng ta à?"

Tôn Tư Mạc khẽ lắc đầu, mới đầu truyền nghệ cho Tả Thiếu Dương là có tính toán, nhưng bây giờ nhìn lại, ông đã không còn để ý chuyện lặt vặt đó nữa. Thằng nhãi đó không bình thường, tóm lại cứ nhận vào sư môn trước, chuyện đó tính sau.

Tôn Thủ Nhiên thấy cha thở ngắn than dài lại hiểu lầm:" Phụ thân, nhận một kẻ như vậy vào sư môn, thành sư đệ của phụ thân, nếu y ra ngoài nói linh tinh, chỉ trích thánh nhân, e là người ta chỉ phụ thân chỉ trích, như thế không chỉ ảnh hưởng tới mấy chục năm thanh danh của người, còn làm hoen ô sư môn ... Sao không dùng tiền mà đổi phương thuốc của y, cần gì mạo hiểm đến vậy?"

Tôn Tư Mạc nghe tới chuyện này lại bực mình:” Nếu dùng tiền giải quyết được ta cần ngươi nói à? Ngươi không cần quản chuyện này nữa, tự lo cho của bản thân đi. Hừ, bảo ngươi đặt thêm tâm tư vào tu đạo, điều dưỡng thân thể, ngươi không tin, nhìn ngươi xem, già hơn cả cha ngươi. Đến ta cũng xấu hổ không muốn cùng ngươi đi ra ngoài.”

Tôn Thủ Nhiên đỏ mặt ngượng ngùng, khom người vâng dạ, một ông già hơn sáu chục tuổi đầu còn được cha răn dạy, người ngoài sẽ nói đó là phúc, chỉ là người trong cuộc mới rõ, cái phúc này không dễ tiếp thụ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận