Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 704: Một lòng cứu người.

Tả Thiếu Dương trước khi đi xuống thành bảo Thanh Mị Tử ngay lập tức trở về báo với Tôn Tư Mạc, đem chuyện ở đây kể ra, đồng thời mời ông tới giúp chữa bệnh, số bệnh nhân quá nhiều, một mình y ứng phó không xuể, cần ông hội chẩn. Lại bảo Bạch Chỉ Hán làm thêm khẩu trang, cùng các loại thuốc khử trùng, sắp tới sẽ cần với lượng lớn. Thanh Mị Tử biết chuyện nghiêm trọng, không dám đùa như thường ngày, nhận lệnh nhận lệnh đi ngay. Tả Thiếu Dương theo đám Long bà xuống thành lâu, tới cổng sắt, cổng có hai chiếc khóa, phải do Long bà và Ngao đại phu mỗi người cầm một chìa khóa, phải có hai người họ mới mở được. Cửa sắt nặng nề mở ra, Tả Thiếu Dương một mình đi vào, không cho ai đi theo, cánh cửa ngay lập tức đóng lại.

Đám bệnh nhân từ xa nhìn Tả Thiếu Dương, đôi mắt vô hồn, không có mấy phản ứng.

Tả Thiếu Dương đã đeo ba lớp khẩu trang, giọng nói phát ra rất quái dị, y hô to:" Ta là sứ giả của sơn thần, ta mang tới ý chỉ của ngài, các ngươi vốn đắc tội với sơn thần, vốn phải ở đây cung phụng tới già, có điều sơn thần lão nhân gia từ bi, mở cho các ngươi một đường sống. Với người nghe lời cung kính, sẽ khai ân. Ai được khai ân sẽ do ta phán định, các ngươi từ nay nghe ta chỉ huy."

Đám người này bị Long bà tẩy não nhiều năm, luôn tâm niệm mình là người có tội, nên vừa nghe Tả Thiếu Dương nói vậy đều tranh nhau chạy tới, quỳ sụp trước mặt y khấu bái, có ai không khao khát được sống cơ chứ.

Tả Thiếu Dương nhìn qua chỗ ăn ở của họ, điều kiện không tệ, coi như bằng nhà bách tính phổ thông, đủ che nắng che mưa, quần áo đầy đủ, quả thực không hề bị bạc đãi. Tới lúc này y mới thực sự tin rằng Long bà và Ngao đại phu thực sự quan tâm tới họ chứ không phải đơn thuần ném người ta vào đây để chờ chết.

Mười mấy năm kiên trì, mười mấy năm bất lực nhìn hết người này tới người kia ngã xuống, là người hành y, Tả Thiếu Dương có thể cảm thụ được đau khổ của Ngao đại phu. Cách ông ta và Long bà làm có thể không phải là tốt nhất, nhưng với tình thế của họ, nghĩ ra được một cách kiểm soát tình hình như thế không tệ.

Bệnh này nhất định phải chữa được, Tả Thiếu Dương chưa bao giờ quyết tâm như vậy, sai người bệnh khiêng một bộ bàn ghế tới, bảo bên trên chuẩn bị giấy bút ghi chép lại triệu chứng người bệnh.

Việc khám bệnh rất tỉ mỉ, trước tiên Tả Thiếu Dương tạm phân ra người bệnh nặng và bệnh nhẹ thành hai khu riêng biệt, tránh tiếp xúc với nhau, y khám cho người nặng trước.

Trời đã tối, Tả Thiếu Dương vẫn làm việc, một vài người thực sự đã quá trễ rồi rồi, không cứu nổi nữa, không thể lãng phí thêm ngày nào, liên tục sai bên trên đưa xuống thứ mình cần, đuốc trên thành chiếu sáng rực, bóng người lố nhố, có vẻ càng lúc càng nhiều, nhưng tất cả đều im lặng tránh ảnh hưởng tới y.

Đêm hôm đó Tả Thiếu Dương ngủ lại ở trong tiểu thành, y không vào trong nhà, chỉ cắm cái ô dưới đất đề phòng mưa gió, ngủ ngay dưới chân tường thành. Hôm sau tiếp tục khám bệnh, khám một lèo từ sáng tới tối, chỉ dừng lại ăn uống nghỉ ngơi một lúc lại tiếp tục.

Khi khám bệnh xong cho toàn bộ người bên trong thì xẩm tối ngày thứ ba rồi, Tả Thiếu Dương ra hiệu cho bên trên mở cửa cho mình ra ngoài.

Không ngờ vừa ra một cái liền thấy mười mấy người mặc quan phục đứng đợi, từ thứ sử, thưởng sử, biệt giá, các ti hộ đều đầy đủ, quan bào từ đỏ tới xanh, bọn họ đều ở phụ cận Cù Châu, được Ngao đại phu thông báo, lập tức đến nơi này, nếu thật sự Tả Thiếu Dương có thể chữa trị được thi chú, đây là công đức lớn bằng trời.

Nghe Tả đại phu giới thiệu xong còn nói thứ sử muốn bày tiệc khoản đãi, Tả Thiếu Dương vẫn đeo mấy lớp khẩu trang, đứng cách một quãng xa, giọng ồm ồm nói:" Thứ sử đại nhân, thịnh tình của mọi người thì ta nhận, nhưng chuyện yến tiệc thì khoan đã, mời các vị đại nhân trở về, nếu không chẳng may ta truyền bệnh cho các vị thì mang tội lớn."

Vừa nghe những lời đó, đám quan viên lùi lại ngay lập tức, thứ sử liên tục xin lỗi, Tả Thiếu Dương nói đã biết nguồn cơn trong đó, thông cảm cho nỗi khổ tâm họ.

Thứ sử hứa hẹn, chỉ cần là thứ dùng chữa bệnh, Tả Thiếu Dương cứ lên tiếng, bọn họ nhất định kiếm được, lần nữa chắp tay vái tạ y rồi xuống núi về thành.

Bạch Chỉ Hàn làm trợ thủ cho Tả Thiếu Dương nhiều lần, mang tới dược thủy cho y khử trùng tiêu độc. Tả Thiếu Dương phải tắm tới ba lần, kỳ muốn rách da mới thôi, vì y tiếp xúc với quá nhiều người bệnh, cẩn thận tớ đâu cũng không thừa, quần áo, khẩu trang đều đốt hết.

Chợp mắt một lúc lấy lại sức lực, Tả Thiếu Dương mời cả Tôn Tư Mạc và Ngao đại phu tới, lấy từng bệnh án ra, cùng bọn họ hội chẩn, đưa ra phương thuốc cho mỗi tình huống. Y đã cố gắng chọn những phương thuốc mà triều Đường có, dù là thuốc không có, thông qua mô tả của y về tác dụng của vị thuốc cần trong đơn, bằng vào kinh nghiệm lâu năm, Tôn Tư Mạc và Ngao đại phu đều giúp y tìm được vị thuốc thay thế phù hợp.

Thế nhưng một vị thuốc mà không cách nào thay thế được, đó là tử hà xa, một số người bệnh đã rất nặng rồi, nếu không có thứ này là chết chắc.

Được cái người bệnh ở đây không giống Đỗ Như Hối, Tả Thiếu Dương cho thuốc gì thì dùng thuốc đó, không ý kiến gì cả, bớt rất nhiều phiền toái.

Một số loại thuốc ở Cù Châu không có được thứ sử sai người tới Tô Châu tìm, còn chuyện thu gom Tử hà xa có nhân vật đặc thù như Long bà lo liệu. Vậy là thứ khó nhất liền biến thành đơn giản, địa vị của Long bà ở Cù Châu không khác gì thần tiên sống, đám tín đồ không hỏi cần nhau thai để làm gì, nếu Long bà bảo cần thứ đó, tất nhiên bọn họ là họ hai tay dâng lên.

Cho nên rất nhanh tử hà xa thu thập được từ khắp Cù Châu được đưa tới miếu Sơn Thần, Tả Thiếu Dương bào chế thành thuốc. Ngao đại phu không hề phản cảm gì với thứ thuốc mẫn cảm này, ông ta trải qua quá nhiều chuyện rồi, dù làm bất kỳ điều gì để chống lại căn bệnh quái ác này, ông ta đều làm hết, ở mặt này ông ta gần như điên cuồng.

Chỉ vài ngày ngắn ngủi đã thu thập được số tử hà xa nhiều quá mức cần thiết, Tả Thiếu Dương mừng lắm, nếu là ở nơi khác làm gì có thể kiếm được thứ này dễ dàng, như ở kinh thành là gần như không thể rồi, e có được một ít cũng sinh đủ thứ lời bàn tán. Y kiến nghị với Long bà, thứ này là vị thuốc không thể thiếu khi chữa thi chú, hi vọng sau này bọn họ tiếp tục thu gom, y sẽ hướng dẫn họ bào chế để lưu trữ lâu, hi vọng khi y cần, có thể chi viện.

Long bà tất nhiên là đồng ý rồi, cho dù chữa được hết người bệnh ở đây, về sau sẽ vẫn có người mắc bệnh, họ cần chuẩn bị thuốc đề phòng.

Thế là Tả Thiếu Dương chuyển hẳn vào miếu Sơn Thần ở, khu nhà ở trong tòa thành nhỏ cũng sửa sang lại, không cần quá cầu kỳ, chỉ cần đảm bảo tất cả đều cách ly riêng rẽ, tránh tiếp xúc với nhau lây chéo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận