Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 648: Chuyển nhà trong đêm. (1)

Lãnh đội chính nhìn Đỗ Yêm xem có nên ngăn cản Tả Thiếu Dương rời đi không, Đỗ Yêm nhíu mày lắc đầu.

Tả Thiếu Dương đi một lúc rồi, Đỗ Yêm mới quay sang hỏi Đỗ Dần:” Ngưu bả thức là ai? Chuyện này là thế nào?”

Đỗ Dần lau mồ hôi, khom người đáp:” Ngưu bả thức là người từng đánh xe cho nhà ta, một lần ông ta chở phụ thân tảo triều làm đổ xe, nên bị phạt đuổi về nhà, ông ta tuổi cao trúng phong, được tiểu tử họ Tả đó chữa bệnh. Lần trước Bành đại nhân tới đây nói chuyện họ Tả đó hỏi tới Tiêu Hải Bác, nhi tử lo có kẻ tìm cách tác động lên y, cho nên nghĩ cách khống chế ...”

“ Ngươi, ngươi điên rồi.” Đỗ Yêm vỗ bàn:” Ai bảo ngươi giết người, còn giết người từng làm nhà ta, xưa nay nô bộc Đỗ gia ta luôn trung thành, ngươi quên mất vì lý do gì sao? Đó là vì chúng ta luôn bảo vệ chiếu cố họ.”

“ Phụ thân, Ngưu bả thức chỉ đánh xa cho nhà ta một thời gian, vốn không phải nô bộc Đỗ gia, nhi tử vốn chỉ định để ông ta trúng độc khiến tên tiểu tử đó gặp rắc rối, sau đó nhà ta ra mặt giúp y giải nạn, để tên tiểu tử đó chịu ơn nhà ta, một lòng theo phụ thân.”

Lãnh đội chính quỳ sụp xuống:” Lão thái gia, không phải lỗi của Đại lão gia, là tiểu nhân sơ ý, cũng không biết vì sao lão già đó chết dễ thế. Xin lão thái gia trách phạt.”

“ Không trách ngươi, xưa nay ngươi ngoài giết người thì làm được gì khác … cho họ ít tiền tuất, dù gì người ta từng làm cho nhà ta.” Đỗ Yêm không muốn truy cứu chuyện này nữa, không ích gì, mà một mạng bách tính bình dân ông ta không quá để trong lòng, chưa kể nếu không phải bỗng dưng xuất hiện Vĩnh Gia công chúa, vẫn có thể cứu vãn, riêng cái chết của Ngưu bả thức đủ trói chặt Tả Thiếu Dương rồi, nhắm mắt lại:” Không phải các ngươi nói đã điều tra kỹ thân thế của y rồi sao, thế nào lại bỏ quên chuyện lớn liên quan tới Vĩnh Gia công chúa?”

Đỗ Dần cúi đầu hối lỗi:“ Nhi tử sai rồi, chuyện này thực sự con không ngờ tới, trước kia đâu có chút phong thanh nào, y vốn chỉ là tên tiểu tử ở cái huyện bé tẹo lên kinh, để nhi tử thám thính một chút.”

“ Ừm, có điều phải thận trọng, tìm những người kia xác nhận là được, không nên kinh động tới trưởng công chúa, nếu ả đã giữ gìn cho y như thế, hẳn trưởng công chúa rất coi trọng y, con hổ cái đó không nói lý được, nếu không cần thiết thì chúng ta cứ tránh xa là hơn, đừng dính vào rắc rối không đáng.”

“ Vâng, nhi tử hiểu.”

Lại nói Tả Thiếu Dương rời phòng Đỗ Yêm tim vẫn đập mạnh, cố gắng không bỏ chạy tránh bọn chúng phát hiện ra mình đang sợ hãi, ra tới hoa sảnh liền thấy Tôn Thủ Hành và hai người nữa đang đợi mình liền thở phào. Trước kia y không quá chú ý tới đám đồ tử đồ tôn này, giờ mới cảm thấy thân thiết như người nhà .

Tôn Thủ Hành không hỏi nhiều, đứng dậy chắp tay hỏi:” Sư thúc chúng ta về thôi chứ?”

“ Ừ về thôi.”

Bọn họ ra ngoài chuẩn bị lên xe thì có một cỗ xe nữa đánh tới gọi:” Tả lão gia.”

Tả Thiếu Dương quay đầu, thấy xe đó có cắm cờ ghi bốn chữ lớn "Tôn thị y quán", là xe của Tôn Tư Mạc, không ngờ ông già này còn chạy cả tới đây, biết trước đã không lấy Vĩnh Gia công chúa ra dọa, không biết có gặp thêm rắc rối nào không.

Tôn Tư Mạc vén rèm lên, mỉm cười nói:” Lên xe đi.”

Mã phu nhảy xuống đặt kê chân cho Tả Thiếu Dương, Tả Thiếu Dương hơi ngần ngừ một lúc, bảo Tôn Thủ Hành lập tức tới nhà mình đợi ở đó, báo một địa chỉ với đánh xe, chui vào xe rồi, hỏi:” Sư huynh sao cũng tới, đám Thủ Hành tới đón đệ rồi mà.”

“ Ta từ hoàng cung về, nghe lao đầu nói Đỗ Yêm đón đệ đi, sợ đám Thủ Hành chưa trấn áp được cục diện, cho nên đi tới đón.” Tôn Tư Mạc mặt nghiêm trọng:

Tả Thiếu Dương cảm động lắm, đúng là hoạn nạn thấy chân tình:” Đa tạ sư huynh.”

“ Thế nào, trông sắc mặt đệ không tốt?”

“ Vâng, đệ trở mặt với ông ta rồi.” Tả Thiếu Dương đem chuyện kể ra một lượt, tất nhiên phần đem Vĩnh Gia trưởng công chúa ra làm lá chắn không tiện nói:

Tôn Tư Mạc gật đầu không bình phẩm, chỉ nói một điều:” Đệ từ quan là đúng, ta sớm nói rồi, làm quan không có gì hay ho cả, trước nay ta đều từ chối quan chức, kể có là chức danh để đó không làm việc. Đây là chuyện tốt, sau này đệ có thể chuyên tâm tu luyện đạo thuật cùng y thuật rồi. Còn Đỗ Yêm, có sư huynh đây, lão ta không dám làm gì đâu, để cẩn thận, ngay tối nay chuyển tới nhà ta đi, Đỗ Yêm có gan bằng trời cũng không dám tới nhà ta lộng hành.”

“ Vâng.” Sợ thì sợ, nhưng lần này thực sự trở mặt với Đỗ Yêm, cắt đứt liên quan tới ông ta, Tả Thiếu Dương thấy người nhẹ bẫng:

Xe ngựa không về mà đến nhà Ngưu bả thức.

Lúc này trời đã tối, sắp giới nghiêm đến nơi rồi, nhưng lo tang sự không bị hạn chế, trước cửa Ngưu gia treo mấy cái đèn gió, mười mấy người ngồi thủ linh đường canh giữ, Ngưu bả thức và nhi tử nhi tức mặc tang phục đốt giấy, khóc khàn cả giọng.

Nghe tiếng chuông xe ngựa, mọi người ngẩng đầu lên nhìn, nhận ra Tả Thiếu Dương từ trên xe nhảy xuống, Ngưu lão thái có chút sợ hãi, Tả Thiếu Dương không trách, là y liên lụy tới nhà họ.

Nhi tử Ngưu bả thức đi lên nghênh tiếp, thái độ thiếu tự nhiên, không nhiệt tình như trước, Tả Thiếu Dương đi tới đốt ít tiền giấy, lấy trong lòng ra tủi tiền, trong đó có chừng năm lượng bạc vụn, đưa hết:” Ngưu huynh, ta vừa được tin, đi quá vội vàng, không mang theo gì, cái này coi như chút tâm ý.”

Ngưu lão thái bi thương khóc càng lớn, cùng nhi tử vái lạy cảm tạ.

Tả Thiếu Dương tranh thủ lúc an ủi Ngưu lão thái hỏi nhỏ:" Lão nhân gia, Ngưu lão bá làm sao lại chết, có thể nói cho ta biết tình huống khi đó không?"

Ngưu lão thái ấp a ấp úng:" Không có gì, uống thuốc xong rồi bị trúng độc mà chết."

" Uống thuốc của ta phải không?"

" Vâng ..."

Tả Thiếu Dương thấy bà ta né tránh mình, biết ắt có ẩn tình trong đó, lúc này có vài láng giềng sang, không tiện nói chuyện, thở dài:" Xin lỗi, ta đi đây."

Ngưu lão thái tiễn bọn họ ra tận xe, Tôn Tư Mạc lên xe trước, cách linh cữu khá xa rồi, Ngưu lão thái mới nhỏ giọng nói với Tả Thiếu Dương:" Hôm đó Đỗ Dần dẫn tên đội trưởng thân binh họ Lãnh kia tới, nói là thăm bệnh, đuổi cả nhà đi, muốn nói chuyện với cha bọn nhỏ. Không lâu sau bọn họ đi thì cha bọn nhỏ bị độc phát, trước khi chết nói, họ Đỗ lệnh tên đội chính ép ông uống thuốc độc, bảo lão thân phải nói với ngài, đề phòng họ Đỗ. Đa tạ ngài tới phúng điếu, Tả đại nhân, ngài hãy bảo trọng."

Nói xong vội vàng đi ngay, sợ người ta chú ý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận