Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 449: Không bữa tiệc nào không tàn.

Hôm nay Tả Thiếu Dương chỉ đi xem ruộng thế thôi, đã có quan binh phối hợp, vậy là yên tâm rồi, kế hoạch mới đầu lập ra là khi y và Miêu Bội Lan ở lại, mọi người bỏ trốn, nhưng bây giờ tính hình khác rồi, hòa bình rồi, cần lên kế hoạch lần nữa.

Mọi người về nhà thì giữa đường gặp Dư chưởng quầy tập tễnh chống gậy đi tới, từ xa đã nói lớn:” Tin mừng, nha môn đã rỡ bỏ lệnh giới hạn sở hữu lương thực, đồng thời bắt đầu bán lương thực rồi.”

“ Bán lương thực?” Tả Thiếu Dương ngạc nhiên, lương thực ở đâu ra mà bán, bây giờ toàn bộ lương trong thành của quan quân, không phải chẩn tế nạn dân sao:” Lão bá nghe ai nói thế?”

Dư chưởng quầy hồ hởi nói:” Cáo thị vừa mới dán ở nha môn, sáng mai sẽ bán, có điều giới hạn mỗi người chỉ được mua một đấu, mỗi đấu là bốn quan.”

Bốn quan một đấu, rẻ hơn nhiều lúc bị vây thành, song đắt hơn bình thường tới chục lần, hiển nhiên chỉ giành cho người có tiền, giá cao thế này cũng chẳng lo có người mua tích trữ bán kiếm lời. Vì bây giờ đường thông ra ngoài rồi, chẳng mấy chốc thương nhân nhạy bén sẽ ngửi thấy mùi cơ hội, mang lương thực tới đây bán.

Sau khi biết được nha môn bán lương thực, Dư chưởng quầy cảm tạ Tả gia, dẫn thê nhi trở về nhà, mặc dù lương thực rất đắt, song với một phú hào bỏ tận 2000 quan chỉ để mua một khúc gỗ thì giá này không thành vấn đề.

Nhà Hầu Phổ cũng rời Cù gia trạch viện chuyển về nhà, nha môn đã nhận lại quyền lực điều hành địa phương, cũng tiếp nhận luôn kho lương. Việc đầu tiên Tiền huyện lệnh làm là phát tiền công gạo lộc cho người nha môn ba tháng nợ trước đó, thậm chí còn được thêm một ít, riêng khoản quan tâm chiếu cố tới cấp dưới, xưa nay Tiền huyện lệnh luôn hào phóng, rất được lòng người. Vốn gạo lộc của Hầu Phổ đủ nuôi cả nhà, giờ có thêm ba tháng lương, tất nhiên không lo gì nữa, cáo biệt nhà nhạc trượng xong, cả nhà hớn hở kéo nhau về.

Trương thẩm vốn muốn dẫn đứa cháu duy nhất còn lại đi chạy nạn, giờ trong thành thí cháo, ngày hai bữa miễn cưỡng duy trì mạng sống rồi, nên không đi vội muốn ở lại quan sát tình hình.

Triệu Tam Nương vốn không muốn làm phiền Tả gia nữa, nhưng bây giờ lương thực bán với giá quá cao, mà thời đói kém, nàng tiêu hết tiền tích trữ rồi. Tuy còn mấy cửa hiệu đấy, song hiện giờ chưa thể buôn bán trở lại, không có thu nhập, ở tạm Cù gia giúp trông coi đám gia súc gia cầm ở hậu hoa viên, bây giờ Tả gia không thiếu tiền lương nữa, chỉ thiếu nhân lực.

Tang gia thì đã bán quán trà cho Tả Thiếu Dương rồi, sức khỏe Tiểu Muội chưa khôi phục, Tang mẫu dù trước kia lén bán ba đấu lương cho Chu chưởng quầy có chút tiền đủ mua lương, nhưng ở Tả gia được ăn miễn phí, cơm gạo trắng hẳn hoi, nên đời nào bà ta chịu đi, không đề cập gì tới chuyện chuyển về.

Nghê đại phu tìm Tả Quý, lại thêm mấy ngày được ăn uống đầy đủ, có rau có thịt, bệnh phù đã giảm gần hết, phần nào thấy được phong thái ngày nào, hoạt động thường ngày không có gì đáng ngại:” Đa tạ Tả huynh cứu mạng nhà ta, bây giờ nha môn đã bán lương thực, trong nhà cũng còn chút tích góp, miễn cưỡng mua được để duy trì cuộc sống rồi, cho nên lão hủ tới từ biệt, chuẩn bị chuyển về nhà.”

Tả Quý chắp tay cảm thán:” Chiến loạn đã dẹp, xem tình thế thiên hạ thế này thời gian tới không lo lắng chuyện tương tự nữa, cuộc sống sẽ khôi phục bình thường, với y thuật Nghê huynh, Huệ Dân Đường sẽ sớm ngày khôi phục huy hoàng ngày nào.”

“ Đa tạ lời tốt lành của Tả huynh.” Hai tháng qua hai nhà xem như đồng cam cộng khổ, quan hệ vô cùng thân thiết rồi, Nghê đại phu cũng thay đổi cách xưng hô:” Có điều ta có một suy nghĩ, mong Tả huynh thành toàn cho.”

“ Nghê huynh có chuyện gì cứ nói, với quan hệ hai ta còn gì phải ngại sao?”

“ Tả huynh nói phải.” Nghê đại phu chỉnh trang lại áo sống, nghiêm túc nói:” Ta và gia mẫu bàn bạc, muốn ở lại Quý Chi Đường làm tọa đường đại phu nửa năm để chúng ta giao lưu học hỏi y thuật, mong Tả huynh chấp thuận.”

Nghê đại phu là danh y số một Hợp Châu, cho dù thời gian qua Tả Thiếu Dương danh tiếng đỉnh thịnh, nhưng ở nhiều mặt khác tổng hợp lại, nếu chỉ nói riêng mặt y thuật, tuyệt đại đa số vẫn tin tưởng Nghê đại phu hơn. Danh tiếng tích lũy lâu năm của Nghê đại phu không phải đùa, y thuật càng khỏi phải nói, bảo là ở lại giao lưu học hỏi chỉ là nói khéo, thực tế là muốn báo đáp ân tình của Tả gia.

Người bệnh thực tế, mà trung y là môn y học kinh nghiệm, nên nếu bị bệnh người ta tám chín phần mười vẫn tìm Nghê đại phu uy tín lâu năm, chứ không nhờ vào tiểu lang trung trẻ.

Nếu có Nghê đại phu khám bệnh chắc chắn cực độ đề cao danh tiếng của Quý Chi Đường, song đối xử với quân tử khác với tiểu nhân, Tả Quý không nhận ân tình này như nhận ruộng đất Kiều gia, vuốt râu trầm ngâm:” Đa ta tạ Nghê huynh, có điều Huệ Dân Đường liên tục gặp chuyện chẳng lành, lần trước vì kiện cáo mà nguyên khí tổn thương, ngay trạch viện không còn, lần này qua tai hoang, mọi người trong nhà đều suy yếu, cần Nghê huynh chăm sóc, sao ta nhẫn tâm phiền huynh tới bỉ đường tọa chẩn được? Chuyện gấp bây giờ nên cố gắng nhanh chóng đưa mọi thứ bình thường lại thì hơn.”

“ Đa tạ Tả huynh, có điều trong nhà ta tự có an bài ..”

“ Không không, chuyện này ta đã quyết, bất kể thế nào cũng không tiếp nhận.”

Nghê đại phu nói vài lần nữa cũng không thuyết phục được Tả Quý, đành chắp tay tạ ơn, dẫn người nhà về Huệ Dân đường, phu thê Nghê Nhị thì đã đi trước một bước rồi, bọn họ dù sao cũng vẫn có khúc mắc với Tả gia.

Nghê đại phu trở về, Huệ Dân đường mở cửa khôi phục hoạt động, tin tức này lập tức như mọc cánh bay khắp Hợp Châu, Tả Thiếu Dương đi đường nghe mọi người bàn tán với nhau cũng phải cảm khái mình còn lâu mới so được.

Người bệnh vượt qua được tai kiếp này cũng lục tục tới tìm Nghê đại phu xem bệnh, chẳng mấy chốc lại có tiền thuê hỏa kế, mua nha hoàn, mời lại nhưng thợ bào chế thuốc, chỉ là những đại phu tọa đường khác thì chưa khôi phục được nguyên khí, cho nên thời gian dài Nghê đại phu không thể tới Quý Chi Đường khám chữa bệnh.

Nhưng đó là chuyện về sau.
Bạn cần đăng nhập để bình luận