Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 815: Pháp vương háo sắc. (2)

Ngựa phi rất nhanh trên sơn đạo ngoằn ngoèo, nhưng vẫn vững vàng, không ảnh hưởng Tả Thiếu Dương hỏi loanh quanh đủ chuyện, hai bên trò chuyện vui vẻ, chợt y nói:" Ừ được rồi, chúng ta bắt đầu học tiếng Tạng đi, tiếng Tạng, ngươi rất xinh đẹp nói thế nào?"

Đạt Long Tân dạy y nói câu đó.

Tả Thiếu Dương nhẩm lại mấy lần, ghi nhớ rồi liền hỏi:" Ngươi thật gợi cảm nói sao?"

Đạt Long Tân lúng túng:" Pháp vương, cái này ..."

" Cái này cái kia cái gì, chẳng lẽ tiếng Tạng không có từ gợi cảm."

" Có, có ạ ... Là thế này ..."

Tả Thiếu Dương ghi nhớ, hỏi tiếp:" Ừ, vậy câu, ta thích nàng, muốn làm tình với nàng, nàng có chịu không? Nói sao?"

" Dạ" Đạt Long Tân thiếu chút nữa ngã lăn xuống ngựa, vội nắm chặt yên ngựa, toát mồ hôi:" Cái, cái, cái .."

Lần này ông già khốn khổ lắp bắp nửa ngày trời bị pháp vương uy hiếp mới đành cắn răng nói ra.

" Ngươi không được nói linh tinh đâu đấy."

" Không, thuộc hạ không dám lừa Pháp vương."

Mai Đóa rất phục tùng mệnh lệnh, bịt tai rất chặt, lại thêm tiếng vó ngựa, nàng không hề nghe thấy hai người họ nói gì cả.

Học xong rồi, Tả Thiếu Dương ra hiệu cho Mai Đóa rút tay khỏi tai, nhìn nàng ngây ngất:" Mai Đóa."

" Dạ?"

" ( Nàng thật là xinh đẹp) "Tả Thiếu Dương dùng tiếng Tạng vụng về nói:

Đạt Long Tân run rẩy, ông ta không dám nghe phần tiếp theo, vội ghìm cương ngựa đi chậm lại.

Lai Đóa sững người, hai má nóng ran, vì da nàng đen nên không nhìn ra, nhưng vẻ thẹn thùng thì không sao che giấu được:" ( Pháp vương đừng khen thuộc hạ như thế.)

Tả Thiếu Dương chẳng hiểu nàng nói gì, nhưng có làm sao đâu, cười càng thêm tà ác:" ( Nàng thật gợi cảm.)"

Mai Đóa "á" một tiếng, câu này không giống câu trước, nàng nghe ra mùi vị tán tỉnh trong đó, không dám nhìn y, đầu hết quay trái lại quay phải, lúng túng như gà mắc tóc, không biết phải ứng phó thế nào.

Tả Thiếu Dương xác định được rồi, cô nàng này tuy cao lớn, nhưng còn dễ xấu hổ hơn Lan Nhi, lấy lưng cọ cọ vào bầu ngực của nàng, cười dâm dật gọi:" Mai Đóa!"

" Dạ!" Mai Đóa xấu hổ vô cùng:

" ( Ta muốn làm tình với nàng, nàng có đồng ý không?) "

Mai Đóa người lảo đảo, sững sờ tại chỗ, mặt lúc đỏ lúc trắng, đầu hoàn toàn trống rỗng, hoảng loạn quay đầu nhìn trưởng lão.

Đạt Long Tân không nghe thấy, nhưng qua bộ dạng của nàng đoán ra Pháp vương thực sự nói câu kia rồi.

Tả Thiếu Dương quay hắn người lại vuốt má Mai Đóa, lặp lại câu hỏi:" ( Nàng có đồng ý không?) "

Toàn thân Mai Đóa run rẩy, không biết gật hay lắc, Tả Thiếu Dương cười to, hôn lên gò má nóng rát của nàng.

Mai Đóa không khác gì bị điện giật một cái, theo bản năng nàng muốn trốn tránh, tay cầm dây cương kéo mạnh một cái. Thế là hỏng rồi, con ngựa dừng tiến lên, mà nó đang chạy nhanh, đầu ngựa bị giật ngẩng lên, đây vốn là con đường nhỏ ngoằn ngoèo, lối đi thì chất lại nhiều khúc quanh, thế là nó vọt ra khỏi đường, lao về bãi đá bên sông.

Ngay lập tức Mai Đóa sực tỉnh, nàng phản ứng thần tốc, ôm lấy Tả Thiếu Dương, chân đạp con ngựa nhảy lên, con ngựa bị xô mạnh, ngã xuống đập người vào đá mà chết.

Mai Đóa ôm Tả Thiếu Dương rơi tõm xuống sông, nàng là nữ nhi thảo nguyên, mặc dù nơi đó có rất nhiều hồ nước và dòng sông, nhưng đều là nước do băng tuyết tan ra, rất lạnh, không phù hợp bơi lội. Trừ khi là tiết tắm rửa, ngâm mình trong hồ thần, nếu không chẳng ai xuống nước. Lại thêm là nữ nhi, Mai Đóa không biết bơi, rơi xuống sông một cái chẳng khác nào quả cân.

Trái lại Tả Thiếu Dương bơi rất giỏi, quê y ngay bên sông, từ thời tiểu học đã có thể lặn từ bờ này sang bờ kia rồi.

Giây phút rơi xuống nước, Tả Thiếu Dương nhân lúc Mai Đóa hoảng loạn, lặn ngay xuống nước, muốn lợi dụng dòng dảy ngẩm để thoát thân. Vừa rồi y đã quan sát tình huống, phía trước con sông sẽ chia đôi, thêm một cơ hội đối phương không biết y đi hướng nào, dù đoán chắc họ không biết bơi.

Tả Thiếu Dương đang quay đầu lại vọt đi thì Mai Đóa ra sức vùng vẫy, nhưng thân thể không nghe lời, cứ chìm xuống.

Mai Đóa kinh hoàng giãy dụa thân thể, tóc tai xóa ra trong nước, che cả đi gương mặt nàng, ánh sáng khúc xạ trong nước, lúc sáng lúc tối, đôi mắt to mở càng to, mồm há ra nuốt phải ngụm nước sông, bong bóng nổi lên ùng ục.

Tả Thiếu Dương biết Mai Đóa chết chắc.

Không phải y không lường trước được chuyện này, vì biết Mai Đóa không biết bơi y mới bày kế để họ rơi xuống sống, chỉ chết kẻ bắt cóc thôi, chẳng bận tâm. Nhưng lúc quay người bơi đi, nhìn nàng hoàng loạn như thế ... Rốt cuộc y không đành lòng, để nàng chết thế sao? Trong đầu thoáng hiện ra vẻ mặt thẹn thùng của nàng khi mình nói những lời điên khùng.

Thôi bỏ, cứu người đã, muốn trốn còn có cơ hội.

Nghĩ tới đó Tả Thiếu Dương quay về, luồn tay qua nách Mai Đóa, nâng nàng lên khỏi mặt nước.

Mai Đóa bị sặc, vừa ho vừa thở, cuống cuồng lau nước trên mặt.

Trên bờ sông, bốn người Đạt Long Tân men theo bờ mà chạy, quả nhiên đều là bọn vịt cạn, chỉ biết nóng ruột la hét, thấy Tả Thiếu Dương đã nâng Mai Đóa lên khỏi mặt nước thì mừng rỡ.

Tả Thiếu Dương lòng máy động, cứ thế nâng Mai Đóa tới bờ đối diện, y định đợi khi chân nàng chạm đáy sống rồi lặn xuống nước bỏ trốn. Không ngờ Mai Đóa không ngốc chút nào, nàng phát hiện ra ý đồ của y, giữa dòng sông quay người lại, ôm chặt lấy y.

Hai tay bị giữ lấy, Tả Thiếu Dương hết hồn hết vía, hét:" Mau buông ra, không hai chúng ta chết chìm bây giờ."

Mai Đóa mặc kệ, nói một hồi tiếng Tạng, Đạt Long Tân bên bờ hô to:" Pháp vương, Mai Đóa nói ngài không đưa về bờ bên này, nó sẽ chết chung với ngài."

" Ê, ê!" Tả Thiếu Dương ra sức lấy chân đạp nước:" Ta cứu mạng cô đấy, lấy oán báo ân à?"

Không ăn thua, nói gì cũng không ăn thua, lão già kia không dịch lời của y, ra sức phiên dịch lời Mai Đóa:" Pháp vương, ngài phải về Đàn Thành, đó mới là nhà của ngài, nó dù chết cũng phải hộ tống ngài về. Kiệt Nhĩ giáo không thể thiếu ngài."

Tả Thiếu Dương tức điên mắng chửi om xòm, dùng ngôn từ tục tĩu nhất chửi mắng Đạt Long Tân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận