Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 352: Một lời nói dối.

Bên trong Quý Chi Đường, Lương thị vẫn dậy pha trà cho trượng phu ngồi ở cái bàn khám bênh, dù đã quyết định đem bán lương thực cho quan quân rồi, Lương thị nghe quan binh bên ngoài cảnh báo vẫn sợ, lo quan binh xông vào nhà lục soát bất kỳ lúc nào, cảnh cái đầu lăn lông lốc kia tới giờ vẫn ám ảnh bà:” Lão gia, mau mau mang lương thực bán cho quan gia đi thôi, bán sớm vẫn hơn, ít nhiều yên lòng mà.”

Tả Quý làm vài hớp trà trước mới thong thả gật đầu:” Được rồi, bà sang gọi Bội Lan đi, nhờ nó mang lương thực giúp chúng ta.”

“ Khoan đã.” Tả Thiếu Dương bị tên quan binh kia đánh thức, đang ngồi ôm chăn chửi rủa thì thoáng nghe thấy cha mẹ nói chuyện, chống nạng đi ra nói :” Cha mẹ, lương thực trong nhà ta ngoại trừ khẩu lương theo quy định thì đã được Tiêu đại ca vận chuyển đi đêm qua rồi.”

“ Cái gì?” Tả Quý sững sờ, nhất thời không phản ứng lại:” Tiêu đại ca nào?”

“ Thì chính là Tiêu đại ca đã giúp nhà ta mua lương thực lần trước đó.” Tả Thiếu Dương đưa tay làm động tác vuốt râu:

Tả Quý bấy giờ mới nhớ ra:” Vận chuyển đi đâu?”

Tả Thiếu Dương chuẩn bị trước rồi, nói dối rất trơn tru:” Chuyện này con cũng không biết, hôm qua sau khi cha mẹ ngủ, Tiêu đại ca tới tìm con, con mới nói chuyện quan binh trưng thu lương thực, huynh ấy nói có chỗ giấu lương thực, quan binh tuyệt đối không tìm ra được, khi nào tình hình khẩn cấp sẽ đưa tới cho chúng ta. Con nghĩ đằng nào bán cho quan quân cũng vậy, chỉ cần lương thực không còn trong nhà ta nữa là được, thế nên để huynh ấy mang đi rồi, không tin cha mẹ cứ tự đi mà xem.”

Chuyện can hệ tới sinh tử của cả nhà, Tả Quý tất nhiên không dễ dàng chỉ nghe nhi tử nói mà tin được, cùng thê tử vào phòng bào chế, nhấc nồi sắt lên, đi xuống hầm. Quả nhiên bên trong trống không, toàn bộ số lương thực chất đầy hầm đã không cánh mà bay.

Tả Quý vẫn không yên tâm, đập vách tường một hồi, không thấy gì cả, trèo lên, tìm kiếm khắp phòng bào chế, rồi cả nhà bếp, lấy chổi dài chọc nóc nhà, lục tung mọi thứ lên, ngoại trừ ba đấu gạo trong chum thì không có tung tích số lương thực kia.

Chỗ đó là một trăm năm mươi đấu lương thực, có thể chất đầy tới nóc nhà, nếu giấu trong nhà, không thể không tìm thấy.

Lương thị vẫn không yên lòng, chỉ lo con mình tiếc tiền mà tự ý dấu lương thực đi, vì ngay từ đầu Tả Thiếu Dương đã cương quyết không giao nộp lương thực rồi, giọng như sắp khóc tới nói:” Trung Nhi à, đây không phải chuyện có thể đùa được đâu, tiền không còn thì sau này lại kiếm, con dấu lương thực ở đâu mau nói đi, còn kịp mang ra bán cho quan binh, nếu để muộn, cả nhà ta nguy mất, hôm qua con nhìn thấy quan binh chặt đầu Trương thiết tượng rồi, bọn họ làm thật đó.”

Tả Quý cũng nghiêm khắc nói:” Trung Nhi, suy nghĩ cho kỹ đi, đây không phải là lúc tiếc của.”

Tả Thiếu Dương nghiêm túc nói:” Cha mẹ, con lại mang an nguy cả nhà đem đánh đổi với tiền bạc sao, Tiêu đại ca đã mang đi xa rồi, không liên quan tới nhà ta nữa, con cũng không biết ở đâu.”

Tả Quý quay sang Bạch Chỉ Hàn:” Chỉ Nhi, cháu ở cùng phòng với nó, lương thực lại ngay dưới phòng bào chế, chả lẽ không biết gì hay sao?”

“ Lão gia, khi Tiêu đại ca tới thì Chỉ Nhi có biết, song mang lương thực đi đâu thì Chỉ Nhi không biết, thực sự là mang ra khỏi nhà ta rồi.” Bạch Chỉ Hàn không cần cố ý nói dối, vẻ mặt nàng làm người ta không thể phân biệt thực hư, hơn nữa đây không hoàn toàn là lời nói dối, lương thực đã mang đi hết.

Lương thị gấp lắm rồi, nắm tay nhi tử lắc lấy lắc để:” Trung Nhi à Trung Nhi, con đi nói với Tiêu đại ca trả lương thực lại đi, giao cho quan quân.”

“ Mẹ, mẹ bình tĩnh đi.” Tả Thiếu Dương thấy không nói gì cho cha mẹ biết là quyết định đúng đắn, nếu không chỉ e bây giờ mẹ y tới chùa Thanh Phong khóc lóc xin Trí Không đại sư trả lại lương thực không biết chừng:” Tiêu đại ca như thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi, xưa nay đều là huynh ấy tới tìm con, con không cách nào tìm được huynh ấy.”

Bạch Chỉ Hàn ngước nhìn Tả Thiếu Dương với ánh khó hiểu, y nói dối, tất nhiên là vậy, nàng chưa gặp vị Tiêu đại ca nào đó, song đêm qua chắc chắn không có vị Tiêu đại ca nào hết, quan trọng những lời Tả Thiếu Dương nói “thần long thấy đầu không thấy đuôi”, rồi là đều là người kia tới tìm, còn y không tìm được. Chẳng lẽ đó cũng là lời nói dối, y không có người bạn nào như vậy, nếu thế bài thơ kia thực sự do y làm ra? Nếu thế tại sao phải nói dối?

Lương thị khóc rồi, nước mắt rơi thành hàng dài, thấy không thuyết phục được nhi tử, quay sang trượng phu:” Lão gia, lão gia nói nó đi.”

Tả Quý thở dài:” Được rồi Trung Nhi không nói dối đâu, dù sao không có lương thực dư trong nhà ta nữa, còn nếu quan quân tìm thấy ở chỗ khác thì cứ tịch thu, số lương thực đó cũng không có gì chứng mình là của nhà ta hết.”

“ Cha nói đúng đó mẹ, chỉ cần lương thực không phải tìm ra trong nhà ta thì lo gì, hay thế này, lát nữa quan binh tới kiểm tra, mẹ sang nhà Chỉ Nhi chơi một lúc, bên này để cho con và cha lo là được.”

Lương thị chẳng có chủ ý gì, nhìn trượng phu.

Tả Quý thấy thế cũng tốt, nếu không trong nhà không còn lương thực mà thê tử cứ thế này thì quan binh cũng nghi ngờ:” Được, lâu nay bận rộn cũng không có thời gian hỏi thăm sức khỏe lão thái gia thế nào, bà sang đó tiện thể thăm hỏi trò chuyện luôn. Chúng ta mở cửa hiệu thôi.”

Bạch Chỉ Hàn đi mở cửa, tức thì gió lạnh cùng ánh sáng chói lòa làm người ta nhức mắt ùa vào phòng.

Cả nhà mở cửa đi ra, Miêu Bội Lan vừa nãy thấy Tả Quý như ruồi không đầu chạy ra chạy vào, tìm trên kiếm dưới, chẳng biết tìm cái gì, nàng lo xảy ra chuyện. Lúc này thấy ba người đi ra, Tả Quý mặt âm trầm, Lương thị còn có dấu nước mắt, càng lo hơn, chỉ Tả Thiếu Dương là bình tĩnh, thậm chí có vẻ đắc ý, nàng thấy lạ lắm, nhưng không dám hỏi.

Tả Thiếu Dương thấy Bạch Chỉ Hàn lại dùng nhọ nồi bôi mặt, lem nhem như ăn mày có chút buồn cười, nhưng dung mạo của nàng quá kinh người, nếu không làm thế y không cách nào chữa bệnh, vì ai cũng nhìn nàng cả.

Tả Thiếu Dương muốn sang phòng bệnh khám lại cho thương binh, Bạch Chỉ Hàn tới đỡ, y bảo nàng bị thương không cần, nha đầu đó một tay còn lanh cố chấp đỡ dưới nách y. Miêu Bội Lan đỡ bên còn lại, tới cửa hiệu thuốc, mở ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận