Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 796: Không chữa được.

Trong tẩm cung, Lý Uyên đã nằm trở lại giường, ông ta nằm nghiêng, thở dốc, đắp chăn gấm, cung nữ kia đã thối lui.

Bên giường đã đặt sẵn một cái ghế tròn, Tả Thiếu Dương đi tới ngồi xuống, trước tiên sờ cái đầu lưa thư tóc của ông ta kiểm tra nhiệt độ, nắm cổ tay bắt mạch, xem cả tay trái lẫn tay phải, kiểm tra lưỡi, hỏi:" Thái thượng hoàng, mắc bệnh mấy năm rồi?"

Lý Uyên miệng lẩm bẩm:" Vừa tròn vừa mêm, ta muốn ăn bóng tròn ..."

La công công vội đáp:" Ba bốn năm rồi ạ ... Bệ hạ lo liệu có phải là thi chú không?"

Chẳng trách mà bọn họ đứng xa như thế, chứng tỏ đợt bùng phát lây lan thi chú năm xưa đã cho toàn bộ người Trường An gồm cả hoàng đế một bài học sinh động, khiến quan niệm thi chú truyền nhiễm giữa người sống đã đi vào lòng người. Điều này khiến chuyện xấu biến thành chuyện tốt, sau này chuyện phòng chống thi chú sẽ được coi trọng.

Tả Thiếu Dương lắc đầu:" Bệnh này của thái thượng hoàng không phải thi chú, mà là phế nuy, không lây truyền, có thể yên tâm."

Nghe vậy Lý Thế Dân thở phào, gương mặt thả lỏng:" Tả thần y, bệnh này của thái thượng hoàng có nghiêm trọng không?"

" Không dễ chữa." Tả Thiếu Dương lắc đầu:" Xin bệ hạ đem toàn bộ phương thuốc thái y thự dùng để chữa cho thái thượng hoàng tới, thảo dân muốn kiểm tra."

La công công nhìn hoàng đế một cái đi ra cửa, gọi quan nội thị tới, đi lấy phương thuốc đã kê cho thái thượng hoàng.

Phương thuốc được đưa tới, Tả Thiếu Dương xem liếc qua rất nhanh, gần như chỉ liếc mắt qua là lấy tờ khác, tổng cộng có mười lăm phương thuốc khác nhau. Sau khi xem hết y đứng dậy, trịnh trọng đặt trên ghế tròn, thi lễ với Lý Thế Dân:" Thuốc thảo dân dùng cũng giống các thái y thôi, họ không chữa được, thảo dân cũng không chữa được.

Lý Thế Dân thất vọng lắm, cau mày lại nhìn kỹ Tả Thiếu Dương, bằng vào đôi mắt tinh tường của hắn cũng không thấy gì khác thường, chỉ có cái đỉnh đầu trọc lóc kia tựa như đang cười với mình:" Tả thần y nói thật chứ?"

" Bệnh của thái thượng hoàng, thảo dân không chữa được, thảo dân xin cáo từ." Tả Thiếu Dương thi lễ xong đi ngay chẳng đợi hoàng đế cho phép, Đỗ Minh hoang mang đuổi theo:

Tiêu Mỹ Nương đánh mắt ra hiệu cho khuê nữ giữ y lại, nhìn theo bóng lưng của Tả Thiếu Dương nói:" Bệ hạ, theo thiếp thấy, Tả Thiếu Dương không phải không chữa được, mà là không dám."

Lý Thế Dân sao không biết, hắn gọi Tả Thiếu Dương tới vì to gan, không ngờ y cũng không dám:" Ái phi nói, nguyên nhân y không dám là gì?"

Tiêu Mỹ Nương khéo léo nói:" Chỉ e là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, mái tóc kỳ dị của y vừa vặn chứng tỏ điều này, chuyện năm xưa y chưa quên."

Lý Thế Dân mặt âm trầm:" Chẳng lẽ y có ý kiến với trẫm?"

Có một tội danh là lòng đem oán hận, ngươi oán hận ai không sao, oán hận hoàng đế là tội chết, ngay cả hoàng đế ban chết cho ngươi, ngươi còn phải tạ ơn. Tiêu Mỹ Nương mỉm cười:" Bệ hạ cả nghĩ rồi, thách y cũng không dám, ý thiếp nói là nói không chừng dùng loại thuốc cấm kỵ như tử hà sa trước kia, hoặc là phương pháp trị liệu nào đó không hay. Thiếp nghe ngóng, y thường xuyên dùng loại thuốc, cách chữa bệnh kỳ quái, không giống đại phu thông thường, gây tranh cãi lớn. Ngoài y nhiều y giả vẫn nói y chỉ làm chuyện khác người để mua danh kiếm tiếng.”

“ Chữa cho người thường đã đành, chữa cho thái thượng hoàng mà dùng cách không ghi chép trong y thư, dùng thuốc chưa được thừa nhận, chẳng may có sự cố, y sẽ chịu tội, nên mới nói không chữa được."

" Đây chỉ là suy đoán của thiếp, rốt cuộc là đúng sai thế nào, chỉ có Tả công tử biết."

Lý Thế Dân gật gù:" Vậy trẫm làm phiền ái phi nghe ngóng xem, rốt cuộc y kỵ húy điều gì mà không dám chữa, trẫm sẽ quyết định có dùng không."

Hai người thương lượng xong, Tiêu Mỹ Nương đi ra, nói với Tả Thiếu Dương:" Tả công tử, bệnh tình thái thượng hoàng nguy cấp, các thái y khác đều không chữa trị được, bản cung muốn công tử ở lại trong cung, chẳng may xảy ra chuyện gấp, còn kịp thời cứu chữa, công tử thấy sao?"

Vì thần y này là con mèo, ai cũng biết, chỉ có thể thuận theo y của y mà vuốt ve, không thể làm trái, nếu không nó nhảy dựng lên cào người ta.

Tả Thiếu Dương lười chẳng muốn về nơi ở cũ, cả cái đại viện chỉ có y và Đỗ Minh, rất chán. Chủ yếu nhất là y không muốn đối diện với những người lúc nguy nan thì tránh cho xa, bây giờ lại chạy tới lấy lòng mình, không muốn thấy người mà mình còn chút tôn trọng, giờ cười nịnh khúm núm với mình, ở lại hoàng cung cũng hay, tránh phiền hà.

Bất lợi là nơi này gần Lý Thế Dân, người y không muốn tiếp xúc nhất trên đời, chẳng ai muốn ở gần người mà một câu nói có thể lập tức lấy mạng ngươi, Tả Thiếu Dương thấy từ chối vẫn hơn:" Thảo dân nghe nói hậu viện của hoàng cung chỉ có một nam nhân là hoàng đế, còn lại là thái giám, thảo dân không muốn làm thái giám."

Tiêu Mỹ Phương bật cười:" Điểm này công tử không cần lo, công tử ở lại hoàng thành, đây là nơi quan viên làm việc, tuy đến tối phải ra ngoài, nhưng thi thoảng chuyện gấp cũng có ngoại lệ."

Tiêu Vân Phu cũng muốn giữ Tả Thiếu Dương lại, vừa được ở gần mẹ mình, lại có người mình yêu thương, tuy đã xác định giữa hai người sẽ không thể tiến triển thành quan hệ nam nữ, nhưng với nàng thế là đủ. Biết sở thích của Tả Thiếu Dương, nói:" Trong hoàng cung có nhiều điển tịch hoàng gia, y thư không ít, không phải ngươi hay than, sách quá ít sao, bây giờ trốn hoàng cung, vừa thanh tĩnh vừa thoải mái, vừa vặn đọc sách."

Tả Thiếu Dương tức thì động lòng ngay, làm cái gì cũng thế, khi dùng tới mới hận học quá ít, cho dù y còn trẻ mà thanh danh vang vọng, nhưng gần đây càng chữa bệnh càng thấy kiến thức không đủ, tới lúc phải nạp kiến thức rồi.

Trước kia y luôn có chút tự cao, coi y học thời xưa đều là thứ lạc hậu, trừ mấy cái mẹo vặt do kinh nghiệm đúc rút thì kiến thức, lý luận thì không thể hơn được mình. Nhưng nhiều bài học cho thấy, y thuật cổ đại đáng học tập, cái gì chưa nói, riêng vô số phương thuốc kinh nghiệm, cũng là kho báu mà dùng mãi không hết. Trong quá trình hành y, Tả Thiếu Dương gặp được nhiều nan đề y học, y giải quyết bằng phương thuốc kinh nghiệm.

Đáng tiếc, kỹ thuật in ấn Đại Đường quá lạc hậu, in được cuốn sách không dễ, rất nhiều cuốn sách không phải in, mà là chép tay, y thư lưu truyền trong dân gian hiếm hoi vô cùng.

Hoàng gia có rất nhiều sách, còn thích thu gom sách, nhiều loại sách độc bản chỉ hoàng cung mới có. Vì sao? Vì bọn họ hiểu giá trị của tri thức, muốn chiếm ưu thế so với người khác, để thiên hạ của họ trường tồn.

Cho nên Tả Thiếu Dương động lòng.

Tiêu Mỹ Nương từng sống với bao đời quân vương, bà thoáng nhìn sắc mặt Tả Thiếu Dương là hiểu:" Hay là để bản cung nói với hoàng thượng một tiếng, để Tả công tử ở trong tàng thư các, thong thả xem sách, không phải mượn rồi lại trả cho phiền."

Tả Thiếu Dương gật đầu ngay, mừng rỡ vái thật sâu:" Đa tạ nương nương, được thế còn gì bằng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận