Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 712: Cuộc sống trên núi. (2)

Tiêu Vân Phi giơ một que trúc xiên thịt lên, hất hàm hỏi Tả Thiếu Dương:" Thấy thế nào?"

Tả Thiếu Dương tựa cảm nhận thân thể, thấy không có vấn đề gì, đưa tay sờ chân phải, kiểm tra chỗ bị nàng đánh trúng, đó là huyệt hoàn khiêu, tới giờ vẫn hơi tê, tuy không khiến y ngay lập tức cứng đờ người nhưng cũng lợi hại lắm rồi, nếu dùng đúng lúc thì hiệu quả giống vừa rồi:" Lợi hại thật đấy."

" Cũng được, nhưng ngươi muốn học thì quên đi, trước hết ngươi phải luyện chỉ lực tới một mức độ nhất định mới có thể dùng, thứ hai ngươi phải luyện độ chuẩn xác ... Mặc dù am hiểu huyệt đạo là sở trường của ngươi, nhưng ít nhất luyện năm bảy năm công phu đi đã rồi hẵng nói tiếp."

" Lâu vậy sao, thế thì thôi đi."

" Hừ, ngươi tưởng học võ công dễ dàng sao, thư sinh cũng phải mười năm dùi mài kinh sử mới có một ngày đề danh bảng vàng. Luyện võ cũng như thế, không khắc khổ rèn luyện sao có thành quả." Tiêu Vân Phi mắng Tả Thiếu Dương xong xoe tay ra, không ngờ trong tay nàng có một cái ống nhỏ màu bạc:" Thực ra chỉ lực của ta cũng không tốt, vừa rồi nhờ thứ này đấy."

" Đây là cái gì?" Tả Thiếu Dương ngạc nhiên nhận lấy xem:

" Đây là thứ dụng cụ chuyên bắn ra ám khí như kim châm, ta trộm được từ một người chuyên làm ra mấy thứ vũ khí kỳ dị. Cấu tạo ta không hiểu lắm, chỉ biết có mấy cái lò xo, bắn được ra kim châm nhỏ, có điều mỗi lần chỉ bắn một cái, sau đó lại phải lắp châm, kéo lò xo mới bắn được lần thứ hai. Hơn nữa tùy theo thứ châm ngươi dùng, tầm bắn chừng mười tới mười lăm bước thôi."

Với người sống ở thế giới súng ống bắn xa cả km như Tả Thiếu Dương thì không đánh giá cao cái này lắm:" Thứ này nói hay thì cũng hay, nói vô dụng cũng chẳng sai, nếu không bắn trúng huyệt đạo cũng vô ích mà thôi."

" Ai bảo ngươi vô ích, không biết gì thì đừng nói linh tinh, nếu vừa rồi ta thay bằng châm sắt, bắn ra vào lúc ngươi không để phòng, nhắm vào mắt, vào miệng, vào yết hầu người thì sao?"

" A, thế thì đây là thứ giết người."

" Giết người hay cứu người tùy vào cách ngươi dùng thôi, nó chẳng qua chỉ là một cái ống."

Tiêu Vân Phi dạy Tả Thiếu Dương cách dùng, khá đơn giản. Tả Thiếu Dương cầm ống lên, tưởng tượng như mình đang dùng súng lục, nhưng mà súng lục còn có thể nhắm bắn, thứ này chịu, chỉ có thể ước chừng đại khái. Luyện một lúc y chỉ có thể bắn trúng vào cây đại thụ cách mười bước chân, đừng nói đả huyệt, bắn trúng được người ta hay không còn chưa biết, với lại mục tiêu còn di chuyển thì khỏi mơ.

Có điều nếu cách vài bước chân, ra tay bất ngờ, vẫn rất hữu dụng.

Rừng sâu núi thẳm chẳng có việc gì làm, cứ thế Tả Thiếu Dương luyện công, săn bắn, luyện võ, làm nhà, thi thoảng lấy ám khí ra bắn lung tung chơi.

Cái khác chẳng biết thế nào, chứ tài nướng thịt, vót trúc, của Tả Thiếu Dương đang tiến bộ chóng mặt, cũng đúc rút ra cách bắt cá. Không cần dùng thương đâm như dã nhân tiền sử nữa, chặt một cây trúc, xẻ làm đôi, phạt hết mấu trúc đi, sau đó buộc lại làm thành một cái ống trúc, sau đó lại chặt một đoạn nữa, làm thành hình lưới, bọc lên đầu ống trúc, một cái bẫy cá đơn giản đã làm xong. Kiếm chỗ nước xiết đặt ống, cả trên đầu nguồi trôi xuống sẽ chui vào, tuy không đảm bảo lắm, nhưng đỡ tốn công sức, làm chục cái bẫy như thế thì vẫn luôn có cả lọt bẫy.

Nhà làm xong rồi, Tả Thiếu Dương thậm chí nghĩ chuyện đào cái ao nhỏ gần nhà, cho cá bắt được vào đó thong thả ăn, cơ mà không có công cụ phù hợp nên đành bỏ.

Cứ như thế thời gian thấm thoắt hơn nửa tháng trôi qua, Tả Thiếu Dương một ngày hai lần luyện công đều đặn, ngày hôm đó luyện công buổi tối, luồng khí nóng y tụ được cũng đủ rồi, dẫn tới những chỗ kinh mạch bế tắc, cảm giác một nóng một lạnh mỗi khi xung phá huyệt đạo ấy khiết y muốn lịm đi, đau hơn thường ngày rất nhiều.

Điều này được Tôn Tư Mạc dặn rồi, nếu không chịu được cơn đau này, y sẽ lại mất thêm nửa tháng gom góp chân khí, tức là y phải trải qua thêm nửa tháng đau đớn nữa.

Đây là chuyện sớm muộn cũng phải trải qua, nếu từ bỏ, đợi mạch đóng lại hoàn toàn, thì cả đời y khỏi luyện tập nữa.

Bảo sao thứ này chỉ truyền cho một người, hơn nữa lại truyền cho người chưa từng học nội công. Nghĩ cũng phải, nếu là người tư chất không đủ, ý chí không đủ, khi phải xung phá huyệt đạo, không qua được, trở về làm người bình thường, khác nào mười mấy năm đèn sách rồi lại bị cấm tham gia khảo thí cả đời, ai mà chịu nổi chứ?

Aaaaaaa ....

Tả Thiếu Dương há miệng hét lớn giảm bớt cơn đau, chân khí nóng rực tựa hồ như thép chảy, từ từ lan ra khắp kinh mạch toàn thân.

Cơn đau tựa hồ vượt mức chịu đựng, Tả Thiếu Dương biết, giả như y ngừng lại lúc này sẽ không bao giờ có dũng khí làm lại nữa, lần sau chỉ cần nghĩ tới cơn đau này, sẽ thành ám ảnh khiến y từ bỏ.

Aaaaa ....

Tiếng kêu của Tả Thiếu Dương vang động cả núi rừng, y cảm tưởng mình sắp chết rồi, nhưng vẫn luân chuyển chân khi về đan điền, rồi lần nữa đưa nó chảy ra toàn thân.

Không biết qua bao lâu, tiếng kêu cứ kéo dài, chân khí của Tả Thiếu Dương theo bản năng y thúc đẩy, cứ như thế tuần hoàn lặp đi lặp lại càng lúc càng nhanh.

Ọe, Tả Thiếu Dương đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn, không giữ được tư thế đả tọa nữa mà ngã ra đất, y nằm co quắp trên tảng đá như con chó chết, thở hồng hộc. Thế rồi y nhận ra, mình không đau nữa, vì bị đau đớn dày vò thời gian dài, y mất cả nhận thức, giờ mới phát hiện là không đau chút nữa nữa, lập tức bò dậy, nhận ra toàn thân ướt đẫm rồi, là mồ hôi, nhưng tanh hôi kinh khủng, vừa nhăn mặt một cái lại thấy thân thể thư thái nhẽ nhõm, như ở trạng thái không trọng lực vậy, dẫm một cái có thể nhảy thật cao.

Mặc dù hiện là trời tối, nhưng Tả Thiếu Dương chừng như "nhìn" thấy cả cây cối từ xa, gọi là nhìn không đúng, vì y không thấy, nhưng y có thể cảm nhận rõ ràng chính xác từng thứ một, từng lá cây, từng ngọn cỏ, y cảm nhận được con gió thổi qua da thịt, đúng vậy , y như nhìn thấy cả gió.

Tả Thiếu Dương nhắm mắt lại, cảm giác đó không hề mất đi, trời đất trong ngoài cơ thể như hòa làm một, khiến y biết hết mọi thứ xung quanh, chưa bao giờ thấy sự tồn tại bản thân rõ ràng thế này.

Chỉ tiếc rằng, cảm giác đó không tồn tại bao lâu, xung quanh tối om, Tả Thiếu Dương hơi thất vọng, nhưng y biết chuyện gì xảy ra, ngồi trở lại, cẩn thận điều động nội tức, đẩy khắp toàn thân, quả nhiên không còn đau nữa, chân khí luân chuyển thuận lợi, vậy là y đột phá tầng tiếp theo của Phản hư thổ nạp công rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận