Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 197: Huyện lệnh tới nhà.

Sai dịch mở đường đứng hai bên, tiếp đó Tiền huyện lệnh và Thang bác sĩ đi xuống, cuối cùng mới là an y quan. Tiền huyện lệnh nhìn câu đối treo ngoài cửa, vuốt chòm râu dê lắc lư cái đầu đọc: “ Chỉ mong người đời không có bệnh, cho dù giá thuốc phủ bụi trần. Hay, rất hay, Tả lang trung viết hay lắm.”

Tả lang trung vội khom lưng nói:” Câu đối là do khuyển tử nghĩ ra, tiểu nhân chỉ viết thay nó thôi.”

Vai trò của huyện lệnh rất lớn, không chỉ quản lý địa phương mà còn có trách nhiệm giáo hóa, cho nên văn nhân trong địa bàn thường tự xưng là học sinh, đáng lẽ Tả Thiếu Dương cũng có thể xưng hô như vậy, thể hiện ra mình là người đọc sách, nhưng y không hiểu. Đầu thời Đường, võ quan đảm nhận vị trí quan văn rất nhiều, may mắn Tiền huyện lệnh lại là người xuất thân khoa cử, nếu không chẳng thưởng thức được câu đối này.

“ A, tiểu lang trung còn có văn tài thế này à? Tuổi trẻ tài cao, hiếm có.” Tiền huyện lệnh gật gù:” Tốt, y giả phải có phẩm chất như thế thì đó là phúc của bách tính rồi.”

Đây là chuyện không nên khiêm trốn, Tả Thiếu Dương khom người nói:" Đó là phẩm chất nên có của y giả ạ."

" Hay!" Thang bác sĩ cũng nói:" Chỉ tiếc rằng trên thế gian này y giả có phẩm chất cao thượng như Tả lang trung không nhiều, còn loại coi mạng người như cỏ rác giống Nghê Nhị lại có cả đống, vì lê dân bách tính bình an, phải chỉnh đốn."

" Ha ha ha, Nghê đại phu của Huệ Dân Đường khác với đệ đệ nhiều lắm, ông ấy là danh y một đời, hành y tế thế, cả ở kinh đô cũng có danh tiếng." Tiền huyện lệnh không muốn cục phân chuột Nghê Nhị làm hỏng danh tiếng toàn bộ y giả huyện Thạch Kính, nên nói đỡ cho Nghê đại phu:

Từ điểm này Tả Thiếu Dương nghe ra, Tiền huyện lệnh đúng là có ý làm quan một kỳ, tạo phúc một phương, biết che chở cho con dân của mình.

Thang bác sĩ nhận ra mình nói hớ một chút, cười vâng dạ, không nhắc tới chủ đề này nữa:" Tiểu lang trung đâu, bắt đầu đi."

" Vâng ạ." Tả Thiếu Dương chắp tay:" Làm phiền những người khác toàn bộ lui ra, chỉ để lại ba vị đại nhân và Nghê gia tiểu nhi tử."

Tiền huyện lệnh phất tay:” Ngoại trừ cha con Tả lang trung và tiểu nhi Nghê gia, toàn bộ người khác ra ngoài.”

Nghê đại phu không hiểu giữ lại nhi tử mình làm gì, dù sao trị liệu ở chỗ người ta thì phải nghe người ta thôi, Lương thị cũng dẫn Hồi Hương, Hầu Phổ và nha hoàn bà tử ra hết ngoài đợi.

Tả Thiếu Dương đi tới bên giường, xem xét Trí Nhi, thấy nó đã tỉnh táo, chỉ là không có một người thân nào bên cạnh nên sợ hai, co mình vào góc giường nhìn bọn họ.

Ở đây có hai vị y quan, tất nhiên lần lượt đi lên chẩn bệnh cho đứa bé. Tả Thiếu Dương đợi họ khám xong với nói:" Hai vị đều là bậc hành gia trong nghề, nếu là hai vị chữa bệnh cho đứa bé này sẽ dùng mấy miếng phụ tử?"

Thang bác sĩ nói trước:" Với bệnh đứa bé này, nếu là bản quan kê đơn, tối đa chỉ dám dùng hai miếng."

An y quan lắc đầu:" Ti chức nhát gan, tối đa chỉ dùng năm sáu tiền mà thôi."

Tiền huyện lệnh vê chòm râu sơn dương, hỏi Tả Thiếu Dương:” Còn ngươi thì sao?”

Tả Thiếu Dương trước tiên giới thiệu chứng bệnh của đứa bé:” Đứa bé này bị thiếu âm chứng, âm khí lan khắp cơ thể, lại bị cha nói dùng thuốc hàn khu nhiệt giảm sốt khiến càng trầm trọng thêm, cần phải dùng lượng lớn phụ tử để hồi dương, trục hàn, cho nên thang đầu tiên ta dùng tới tám miếng phụ tử.”

Mấy người này đều có kiến thức, y không cần rườm lời:

Thang bác sĩ đã xem mạch đứa bé, bệnh tình đúng như Tả Thiếu Dương nói, rất nghiêm trọng:” Không thể nào, phụ tử dùng nhiều nhất chỉ có thể là ba miếng thôi.”

Tả Thiếu Dương đi vào bếp lấy nồi sắc thuốc ra:” Đại lão gia, đây là thuốc trước đó ta sắc cho đứa bé, còn chưa đổ bã.”

Thang bác sĩ ngồi xuống bới bã thuốc, đúng là có tám miếng phụ tử thật, ông ta còn lấy riêng ra chất lên, kích cỡ này là loại mà phụ tử mà họ thường dùng, không khác biệt gì.

Chuyện làm kẻ xấu phải do nhân vật nhỏ làm, nên An y quan lại lên tiếng:” Liệu có phải ngươi muốn đại lão gia tới tra, cho nên cho phụ tử vào thuốc để lừa gạt không?”

Tả Thiếu Dương bình thản nói:” Các vị tra án phải nghĩ tới mọi khả năng, nên nghi ngờ này là không thể tránh khỏi, không sao, bây giờ ta phải sắc thuốc cho đứa bé uống, mọi người nhìn là biết rồi.”

Thang bác sĩ hỏi:” Vẫn dùng tám miếng?”

“ Không, mà dùng ba mươi miếng.”

Thang bác sĩ tuột tay rơi cả cái nồi sắc thuốc, An y quan quát:” 30 miếng? Là một cân phụ tử, lớn gấp sáu lần lượng tối đa cho phép trong y thư, ngươi muốn giết người à.”

“ Giết người hay cứu người, đợi xem rồi biết.” Tả Thiếu Dương không hiểu chức trách An y quan, mấy lần bị ông ta làm khó cũng khó chịu, lạnh nhạt đáp, sau đó mở ngăn thuốc ra:” Bên trong là phụ tử do Quý Chi Đường bào chế, mời các vị kiểm tra.”

Quý Chi Đường không phải được thiết kế phục vụ cho mở hiệu thuốc, gì chưa nói, chỉ riêng điều kiện ánh sáng khá tệ hại của nó là đáng thu giấy phép kinh doanh rồi, may là đó không cần giấy tờ gì để được hành y, có điều chính vì thế đôi khi Tả Thiếu Dương thầm nghĩ, cha mình đúng là tay tay bác sĩ chui.

Chính vì ánh sáng không tốt, lại thêm cửa đóng then cài, cho nên Thang bác sĩ và An y quan đi tới thật gần xem thuốc, tuy bền ngoài trông hơi khác, nhưng ngửi và nhấm thử thì đúng là phụ tử.

“ Vậy nếu ta dùng nhiều phụ tử như thế sắc thuốc cho đứa trẻ uống mà nó không trúng độc còn khỏi bệnh, vậy có thể chứng minh tám miếng ô đầu bào chế theo cách mới không gây trúng độc, phải không?” Tả Thiếu Dương trực tiếp lấy thuốc ra trước mắt bọn họ:

Thang bác sĩ gật đầu rồi lại lắc đầu:” Tất nhiên, ô đầu và phụ tử đều từ một cây ra, ô đầu tuy độc tính cao hơn, nhưng ngươi dùng phụ tử tới 30 miếng, đủ chứng minh được 8 miếng ô đầu không gây chết người. Có điều mạng người trọng đại, không phải mang ra làm trò đùa như thế được.”

“ Thang bác sĩ, Nghê đại phu nếu không tin bỉ đường thì có thể gửi gắm nhi tử tới đây không?” Tả Thiếu Dương phải nói dối:

Thang bác sĩ cũng là người hành y, ông không tán đồng hành vi thế này, là người trong quan trường, ông ta càng thêm thận trọng:” Tiền đại nhân thấy thế nào?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận