Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 691: Ngày càng kỳ quái. (2)

Mọi người phân ra chủ khách, tôn ti ngồi xuống lần lượt theo thứ bậc, Tôn Tư Mạc ngồi ở thượng vị, người trung niên ngồi ở chủ vị bồi tiếp.

" Bỉ nhân họ Hộ, nhà đời đời sống ở Cù Châu, người chết là trưởng tử, hôm nay mời chứ vị thần y tới nhà nói chuyện, thực có chút đường đột." Người trung niên biết ít chữ nghĩa, nói chuyện văn vẻ:

Chân Uyên Tử lên tiếng:" Hộ tài chủ, có lời gì ngài cứ nói thẳng đi, trời sắp tối, bọn ta còn phải về nha môn, về muộn không tiện."

Hộ tài chủ có vẻ ngạc nhiên:" Chư vị ở trong nha môn sao?"

" Đúng thế." Tả Thiếu Dương gật đầu:" Khách sạn cả thành vậy mà không có nổi một gian thượng phòng nào, hết cách, ta mới đành tạm thời tá túc trong đại đường nha môn."

Hộ tài chủ vuốt chòm râu ngắn dưới cằm, trầm ngâm chốc lát:" Thề thì kỳ thật, Cù Châu này không giao thương quá nhiều với bên ngoài, thế nên khách thương tới đây cũng ít, khách sạn chẳng mấy khi nhiều khách."

Tả Thiếu Dương thở dài:" Việc ăn, ở có thể tàm tạm cũng được, chỉ là lần này mục đích ta tới đây là để mở một y quán, là mua hay là thuê cũng được, vậy mà ngay cả việc này cũng không làm được, ngay cả vài cửa hiệu làm ăn kém người ta cũng từ chối."

" Ồ, vậy à ..." Hộ tài chủ chỉ nói tới đó rồi thôi:

Thanh Mị Tử không nhịn được xen vào:" Hộ tài chủ, trạch viện của ông lớn như thế, nhất định cũng là người làm ăn không tệ, hẳn là quen biết không ít bằng hữu, có thể giới thiệu cho thái sư thúc tổ của ta không? Bọn ta sẵn sàng trả giá gấp đôi."

Thanh Lăng Tử ở bên hắng giọng nhắc:" Sư muội chớ tùy tiện xen lời, thái sư thúc tổ đang nói chuyện."

Thanh Diệu Tử cũng kéo Thanh Mị Tử lại, không để nàng nói năng tùy ý.

Hộ tài chủ lắc đầu:" Thật xin lỗi, khả năng ta không giúp gì được các vị rồi."

" Không sao." Tả Thiếu Dương phát hiện ra thái độ ngập ngừng của đối phương rồi, hai bên giao tình cạn, không tiện nói sâu, hỏi:" Vừa rồi Hộ tài chủ mời bọn ta vào nhà, nói có chuyện muốn nói, không biết là chuyện gì?"

Hộ tài chủ mặt hiện vẻ hổ thẹn, thở dài:" Là thế này, hôm qua gặp đại nhân, nói chuyện bệnh tình tiểu nhi, bảo tiểu nhi không sống được quá hôm nay. Khi ấy chuyết kinh nói đại nhân nói quá lên, còn nói đại nhân là y giả, vì sao thấy nhi tử ta bệnh nặng, lại không cứu? Ta liền mắng chuyết kinh, nói y giả trị bệnh không cứu mệnh, nếu con ta bệnh đã tới lúc ngặt ngèo, không được cứu chữa thì làm được gì. Giống như thần y Biển Thước, thấy Thái Hoàn Công bệnh tình nguy kịch, vô phương cứu chữa, cũng chỉ đành quay đầu mà đi."

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Hộ tài chủ thông cảm cho y giả bọn ta, thật đáng quý."

Hộ tài chủ luôn mồm nói nên thôi, khách khí vài câu lại nói:" Qua chuyện này bỉ nhân cũng biết, tả đại nhân y thuật cao minh, bỉ nhân thì còn một nhi tử nữa, tuổi mới lên bảy. Bỉ nhân có hai đứa con, qua đời là trưởng tử, giờ chỉ còn lại đứa con nhỏ này thôi, hiện giờ cũng bị bệnh, đã tìm rất nhiều đại phu mà không chữa được ... Cho nên muốn mời đại nhân xem bệnh cho tiểu nhi."

Tả Thiếu Dương không khỏi nghĩ tới lời ông ta nói trước đó, mời đại phu chữa bệnh thì có gì mà là thỉnh cầu quá đáng, hay đó chỉ là lời khách khí thôi, nói:" Không thành vấn đề, ngươi đưa con tới đây, sư huynh ta y thuật cũng rất cao minh lại sở trường y khoa, có thể xem bệnh cho con ngươi."

Tôn Tư Mạc gật đầu:" Bệnh không kỵ y, đưa đứa bé tới đây, không cần ngại."

Hộ tài chủ lại do dự, mặt sầu thảm:" Chuyện là thế này, thời gian trước tiểu nhi bệnh nặng, chữa mãi không lành, rồi một hôm đột nhiên bị điên, cứ thấy người là đánh. Ai cũng bảo nó đắc tội với sơn thần, đưa tới miếu sơn thần xem có thể cứu được không. Chúng tôi vội đưa đứa bé tới miếu sơn thần ngoài thành, mời Long bà xem, quả đúng là nói đắc tội với sơn thần, đã giữ lại miếu sơn thần, không ở nhà."

Tả Thiếu Dương sầm mặt không ngờ gặp phải loại chuyện này, không khỏi liên tưởng tới mấy chuyện hiến tế thời xưa, giọng bất giác cao lên:" Cung phụng sơn thần à? Thế này là sao? Long bà là ai, vì sao lại nghe lời bà ta?"

Tôn Tư Mạc trầm giọng:" Sư đệ cứ bình tĩnh đã."

Hộ tài chủ mặt hiện lên vẻ sợ hãi, xua tay liên hồi:" Không dám nói, không dám nói! Long bà pháp lực cao cường, có thuận phong nhĩ thiên lý nhãn, chỉ cần ai có chút bất kính là bà ấy lập tức biết ngay, cho dù cách ngàn dặm cũng có thể tung pháp lực, lấy mạng người dễ như lấy đồ trong túi."

Thanh Lăng Tử nghe những lời này hừ mạnh một tiếng, tuy hắn không nói ra, nhưng sự khinh bỉ thể hiện rõ ràng.

Thanh Mị Tử cũng không nhịn được mà nói:" Nếu luận tới pháp lực, nhìn khắp Đại Đường này có ai hơn được thái sư tổ chứ, thứ yêu bà, chỉ lừa người."

Hộ tài chủ sững người, giọng có chút vui mừng:" Thật sao?"

Thanh Mị Tử kiêu ngạo đáp:" Đương nhiên rồi, đừng nói thái sư tổ, thái sư thúc tổ của ta đạo hạnh cũng vô cùng cao thâm. Chẳng phải hôm qua nhìn một cái biết ngay công tử nhà ngươi sống không quá hôm nay à, thuật chiêm tướng chính xác như thế, làm gì có ai bì được."

Thanh Diêu Tử khẽ giật giật ống tay áo vị sư muội này, bảo nàng đừng nói linh tinh nữa, rõ ràng là thái sư thúc tổ bằng vào y thuật nhìn ra được, sao lại nói là đạo thuật, thế thì có khác gì đám người kia.

Thực ra Thanh Mị Tử không phải nói bừa, nàng không ngốc, ngược lại tuy non nớt nhưng lại khá mưu mô, nhìn bộ dạng rụt rụt dè dè của vị Hộ tài chủ kia như thế, xem chừng bị Long bà dọa sợ mất mật rồi, bảo thái sư thúc tổ y thuật cao minh, không bằng nói sư thúc tổ đạo hành cao minh, người ta dễ nghe lời hơn.

Huống hồ nàng có nói dối đâu, thái sư thúc tổ đạo thuật thực sự cao thâm mà, chẳng qua thích che giấu thôi, xem lần này còn giấu diếm được không?

Dù sao đấu y thuật hay đấu đạo thuật, thiên hạ này còn có người làm khó được bọn họ à?

Hộ tài chủ nghe tới đó gật đầu lia lịa, thái độ nhiệt tình hơn trước mấy phần:" Nếu sớm biết Tả đại nhân ... À không Tả đạo trưởng hôm qua quang lâm Cù Châu, ta đã giữ con lại cho ngài xem rồi."

Tả Thiếu Dương giở khóc dở cười, từ lúc tới thời đại này, y bị gọi đủ thứ tên, bây giờ còn thành đạo trưởng nữa. Có điều nghĩ cũng phải thôi, y là sư đệ của Tôn Tư Mạc, còn không phải là đạo sĩ à?
Bạn cần đăng nhập để bình luận