Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 475: Chuyến đi Long Châu. (1)

Tả gia có năm con trâu, một con để Miêu Bội cầy cấy, một con cho Lý gia mượn, hai con cho các điền hộ khác thuê ruộng luân phiên dùng, không cần họ trả tiền, chỉ cần chăm trâu cho khỏe mạnh là đủ, trên đời không có địa chủ nào tốt hơn nữa rồi, điền hộ cảm kích vô cùng.

Còn một con trâu để rảnh đó, nhờ Lý Đại Tráng làm một cái xe, dùng chở đồ, lần này Tả Thiếu Dương đánh xe trâu đi Long Châu, lắp thêm cái mái lên trên, thế là thành cái xe trâu hoàn chỉnh.

Hợp Châu cách Long Châu không xa, nhưng bọn họ ngồi xe trâu, tốc độ chẳng khá hơn đi bộ được là bao, được cái tiết kiệm sức mà thôi.

Tả Thiếu Dương thời gian qua làm ruộng không tiến bộ mấy, ít nhất học được cách điều khiển trâu rồi, cũng không khó lắm, trâu là giống được thuần hóa rất lâu đời, đi chậm rất êm, không phải điều khiển nhiều, thi thoảng chỉnh hướng một chút. Bạch Chỉ Hàn một thân nam trang Hồ phục màu trắng ngồi bên, chiếc xa nhàn nhã đón gió mát đầu hè đi về phía trước.

Bi Vàng đã đạt tới kích thước của con sóc trưởng thành rồi, nó trừ khi ngủ ra thì rất không yên phận, lúc thì nhảy lên vai Tả Thiếu Dương, lát lại nhảy lên nóc xe, hoặc đứng hai chân trên đầu con trâu nhìn ra xa, làm hai người cười không ngớt.

May là lần này nó lại ở nhà đúng lúc Tả Thiếu Dương chuẩn bị đi nên mới mang nó theo được.

Dọc đường đi nhìn thấy lúa trong ruộng đã nhú lên những chiếc lá xanh mướt, nhưng cũng mọc ra cỏ dại, nông dân trừ cỏ dại không có mấy, còn bận đạp nước lấy nước, thế này thu hoạch sẽ bị ảnh hưởng, Tả Thiếu Dương rất muốn nhanh chóng phổ biến guồng nước và cách lưỡi cày, song phải để người ta thấy thành quả trước, điều này phải bắt đầu từ điền hộ Tả gia.

Quá trưa thì bầu trời âm u, đi thêm nửa canh giờ thì mưa bắt đầu rơi, lách ta lách tách rơi trên mái xe, thi thoảng lại có sấm sét nổ đì đùng, Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn đều nấp vào trong nhà xe. Con trâu chỉ cần không bảo dừng là nó cứ đủng đỉnh đi theo quan đạo, cho nên chẳng cần phải đánh xe, tốc độ kém xa xe ngựa, nhưng không bị rung lắc mấy, thoải mái.

Bạch Chỉ Hàn rất thích mưa, đưa bàn tay trắng muốt ra đón từng giọt nước, nhảy múa trên lòng bàn tay mình:” Thiếu gia, đọc thơ đi, thơ liên quan tới mưa ấy.”

Nha đầu này hoàn toàn coi mình như cái máy nghe nhạc rồi, thích nghe là bấm nút một cái, không chơi, đọc nhiều thơ lắm rồi, chỉ thấy khô họng, chút xíu phúc lợi cũng không có, Tả Thiếu Dương không chiều ý nàng:” Không đọc thơ, không có hứng, ta kể cho cô một câu chuyện trong mưa nhé.”

“ Được.” Bạch Chỉ Hàn quay lại, mặt đầy háo hức, rất đáng yêu:

Tả Thiếu Dương nuốt nước bọt, trơ trẽn nói:” Cơ mà ta kể chuyện phải có thưởng, nếu nghe hay phải cho hôn một cái.”

Bạch Chỉ Hàn nhìn thẳng vào mắt y một lúc rồi quay đầu đi, giọng vô cảm:” Chỉ Nhi là nô tỳ của thiếu gia, thiếu gia muốn sao thì cứ làm vậy.”

“ Hì hì, đùa thôi mà, được rồi, để ta kể chuyện.” Tả Thiếu Dương cũng không hi vọng gì nàng chấp nhận, nhưng hôm nay y dám nói câu này, mai y sẽ dám làm việc lớn gan hơn, đến khi Bạch Chỉ Hàn quen dần, cũng là lúc nàng lọt hố mà không biết:” Trước kia có phú thương, có một nữ nhi, mỗi lần nguyện sự là đau đớn vô kể, bao nhiêu thuốc thang đều vô hiệu, bị dày vò tới dung nhan tiều tụy. Phú thương đau lòng đánh xe ngựa chở nữ nhi lên kinh thành cầu y, giữa đường gặp mưa lớn, thấy bên đường có một lão nhân đeo gùi thuốc, không đành lòng gọi lên xe cho đi nhờ.”

“ Lão nhân thấy khuê nữ phú thương giữa trời mưa mát lạnh mà mồ hôi đầm đìa, liền hỏi nguyên do, lão nhân liền lấy trong gùi thuốc ra một bó Bạch Chỉ, bảo bọn họ rửa sạch, phơi khô, sau đó nghiền ra, luyện với mật thành thuốc viên rồi uống. Phú thương tất nhiên không tin, làm sao sơn dược trị được bệnh cho nữ nhi, nên chỉ thuận miệng ậm ừ ...”

Bạch Chỉ Hàn nghe thấy câu chuyện có tên mình thì quay đầu lại:” Người không thể đánh gia qua tướng mạo, vị phú thương này bỏ lỡ cơ hội sớm trị bệnh cho khuê nữ rồi.”

Tò mò chết mèo nhé, Tả Thiếu Dương cười thầm, tiếp tục kể:” Đúng thế, khi mưa ngớt, lão nhân rời đi. Phú thương tiếp tục đưa nữ nhi lên kinh thành, nhưng tới khắp y quán mà không ai trị được. Hết cách, nhớ tới lão nhân kia, đành cầu may làm theo. Thật thần kỳ, uống xong một viên bệnh giảm, hai viên thì hết đau, sau đó dùng liên tục một tháng, gặp nguyệt sự không còn đau nữa. Phú thương mừng rỡ, quay lại nơi cũ tìm lão nhân, nhưng không tìm ra nữa, về sau phương thuốc này truyền rộng ra, lấy tên là Đô Lương hoàn, vì kinh thành quốc gia đó tên là Biện Lương.”

“ Đơn thuốc đó chủ yếu dùng Bạch Chỉ, cũng giống như cô lần trước xuất hiện làm thương binh trong hiệu thuốc quên cả đau đớn vậy.”

Có nữ nhân nào không thích khen xinh đẹp, lại còn khen khéo léo qua câu chuyện như thế, Bạch Chỉ Hàn má ửng hồng, lườm y một cái:” Thiếu gia, kể chuyện nữa đi.”

“ Được, lần này kể câu chuyện về người bằng hữu thích thi ca của ta nhé.”

Bạch Chỉ Hàn mắt hơi nheo lại, trong lòng nàng đã tin người đó không có thật:” Là người bạn đó?”

“ Ừ, hắn có rất nhiều câu chuyện, trong đó vài chuyện liên quan tới thuốc.”

“ Hẳn là chuyện về thiếu gia đúng không?”

Tả Thiếu Dương cười:” Chuyện về hắn rất đáng thương, ta không đáng thương như vậy.”

“ Thế sao? Vậy thiếu gia kể đi.” Đôi mắt đan phượng chớp chớp, Bạch Chỉ Hàn nhìn y chăm chú, nàng muốn phân biệt thật giả trong đó:

“ Được vị bằng hữu ta sống rất nghèo khó, thậm chí có thể nói là cực khổ, ăn một bữa không biết có bữa sau không, hắn từng làm bài thơ tự trào, trong đó có vài câu là: Nhà giàu sớm gõ cửa, ngựa béo chiều theo chân. Rượu thừa, miếng chả nguội, nuốt tủi đã bao lần ?”

“ Thật bi ai.” Bạch Chỉ Hàn rất dễ bị thi ca làm xúc động:” Thiếu gia có nhớ cả bài thơ không?”

“ Bài thơ đó rất dài, ta chỉ nhớ vài câu, trong đó còn có câu “Phủ tôi lúc trẻ tuổi, quốc tân sớm dự phần. Sách đọc nát muôn quyển, hạ bút như có thần.”

“ Oa, hay cho câu Sách đọc nát muôn quyển, hạ bút như có thần, khi đó hắn vào kinh đi thi phải không?” Bạch Chỉ Hàn đưa cánh tay thon thả vỗ nhè nhẹ, đôi mắt trong sáng mở to, dáng vẻ cô cùng khả ái, háo hức không khác gì trẻ lên ba:

“ Đúng.” Tả Thiếu Dương thích đọc thơ cho nàng nghe cũng là vì muốn nhìn ngắm biểu cảm sống động này của Bạch Chỉ Hàn, lần này ngạc nhiên:” Làm sao cô biết?”

Bạch Chỉ Hàn hào hứng, giọng nhanh hơn thường ngày đôi phần:” Trong thơ có nói mà quốc tân sớm dự phần, câu này bắt nguồn từ Chu Dịch quan quốc chi quang thượng tân dã. Hắn tự xưng là quốc tân, lại sống gian nan như vậy, tất nhiên không phải là quốc tân thực sự, văn tài như thế, hẳn là cống sinh đi thi rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận