Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 133: Phong mãn lâu. (2)

Tả Thiếu Dương không hiểu giá trà, nhưng đem so 100 đồng được cái đầu lợn thì giá này có vẻ cao quá, hơn nữa thái độ của Tang Tiểu Muội rõ ràng muốn ngăn cản mình:” Cái này, giá hơi đắt.”

“ Đúng là đắt, nhưng trà cống phẩm mà, cậu không biết thôi, lão thân nhập vào đã là 124 đồng, bán một bánh lãi có sáu đồng.” Tang mẫu đon đả chào mời:” Mỗi cậu là bán giá đó đấy, người khác à, ít ra là 150 đồng.”

Tang phụ cười ha hả:” Trà này sau thanh minh là không còn đâu, cống phẩm mà, phải cung cấp cho triều đình. Mông sơn trà cống phẩm chính hiệu tới 2 lượng một cân đấy. Thứ này là cống phổng năm ngoái nhiều còn lại, ta nhờ mối quen biết mới lấy được, bị đám Chúc lão hán mang đi sạch rồi, chỉ có chút này, cậu không mua thì Lão Tả không biết tới năm nào mới được hưởng phúc này.”

Tang mẫu tiếp tục:” Trà có quý mới thể hiện được tấm lòng chứ, Tả đại lang, cha cậu vất vả cả đời nuôi cậu lớn thế này, mua hiếu kính ông ấy không nên sao. Ài, Tả lang trung sắp 50 phải không, chẳng còn được mấy mùa xuân nữa …”

Phu thê Tang gia liên thủ nói một đống lý lẽ, Tả Thiếu Dương cũng động lòng, nhất là Tang mẫu cười khoe hết cái hàm răng ố vàng lại hôi kinh người, khiến Tả Thiếu Dương phát hãi. Dù sao chút tiền này chưa đủ trả cho Triệu Tam Nương, dù không tin bọn họ nhập vào với giá 124 đồng, thôi thì đây là cha mẹ Tiểu Muội, để họ chiếm chút lợi cũng được, coi như báo đáp Tiểu Muội làm áo cho mình, y gật đầu:” Vậy cho cháu một ít.”

Tang mẫu mắt sáng lên:" Mua một cân hả?"

" Một lạng ạ." Tả Thiếu Dương đâu có ngốc, lấy túi tiền ra đếm đủ mười ba đồng:" Cháu mua một lạng thôi, để cho cha cháu thử đã, nếu cha cháu thích lại mua tiếp."

Tang mẫu thất vọng vô cùng, miệng làu bàu đồ keo kiệt, nhận lấy tiền, hô lớn với bên ngoài:" Tiểu Muội, giúp tiểu lang trung lấy một lạng Mông đính vạn xuân ngân diệp trà."

Tang Tiểu Muội nãy giờ nấp ngay sau rèm, nàng không dám đáp ngay, chạy đi mấy bước mới "vâng" một tiếng, vào tủ trà trong bếp, lấy ra một cái giỏ trúc dán giấy đỏ ghi " Mông đính vạn xuân ngân diệp trà", lấy một một lạng, đặt vào giỏ trúc nhỏ để chứa. Lại lấy một ruột tượng vải đay để chứa tiền rồi mới đi ra.

Ruột tượng là túi tiền có trước sau, thường dùng chứa lượng tiền lớn, có khuy cài không sợ bị lọt ra, lại có thể khoác lên vai, rất tiện. Tang Tiểu Muội giúp Tả Thiếu Dương cho tiền vào đó, nhấc lên đeo lên vai cho y.

Tả Thiếu Dương không dám có biểu hiện gì, khách khí chắp tay:” Đa tạ cô nương.”

Tang phụ còn ra sức quảng cáo:” Trà này pha xong nước màu vàng, lại trong suốt, hương thơm thanh nha, vị thuần mà ngọt, dư vị kéo dài. Cha cậu là người biết hàng, uống một cái sẽ biết ta không nói quá lời.”

“ Vâng, nhất định ạ.” Tả Thiếu Dương vẫy tay ra về:

Tang phụ và Tang mẫu hớn hở tiễn Tả Thiếu Dương ra tận ngoài cửa, đến khi quay về thấy nữ nhi đứng bên cửa hậm hực nhìn mình, ngớ ra hỏi:” Đứng ngây ra đó làm gì thế?”

“ Cha, tiểu lang trung người ta kiếm tiền không dễ, sao cha còn dụ dỗ người ta mua trà?” Tang Tiểu Muội vốn gọi Tả Thiếu Dương là Tả đại ca, nhưng tất nhiên không thể xưng hô như thế trước mặt cha mẹ:” Nhà họ ăn còn chưa no, tiền đâu ra mà uống trà đắt như vậy?”

Tang phụ kéo nữ nhi vào trong phòng:” Con không hiệu gì cả, tiền này chúng ta không kiếm thì cũng lọt vào túi người khác thôi.”

“ Là sao ạ?” Tiểu Muội không hiểu:

Tang mẫu nhe cái hàm răng vàng ra cười đầy ác ý:” Y về Quý Chi Đường cũng không còn xu nào đâu, hiện giờ chỗ đó chắc là náo loạn tung trời rồi.”

Tiểu Muội thất kinh, cố găng không dám để lộ ra ngoài quá nhiều:” Nhà họ làm sao?”

“ Còn làm sao? Chủ nợ đòi tiền chứ sao, Quý Chi Đường nợ tiền nhiều nhà lắm, không chỉ nhà ta đâu, bây giờ toàn bộ chủ nợ đã kéo tới kín nhà, cái nhà đó coi như hôm nay hết rồi.”

“ Nhưng mà rốt cuộc là có chuyện gì mà họ lại cùng tới một lúc như thế.”

Tang phụ thở dài, nhưng rõ ràng làm bộ thôi:” Sáng sớm hôm nay, Nghê Nhị của Huệ Dân Đường đến nói với cha, Quý Chi Đường đem toàn bộ tiền kiếm được trả cho Triệu Tam Nương, nhưng vẫn còn thiếu cả một đống, Triệu Tam Nương chuẩn bị đuổi họ khỏi nhà, thu lại nhà. Cho nên sau này Tả gia không còn tiền mà trả nợ nữa, ai không nhanh tới đó tranh thủ lấy đồ đạc gán nợ thì coi như sau này mất trắng rồi. Mẹ con vốn định đi đấy, nhưng mà thấy Chúc lão hán đưa tiền cho tiểu lang trung, nên không đi nữa, thuận lợi thu được tiền về.”

Tang mẫu thì không thèm che dấu đắc ý:” May bà nương đây thông minh, ha, lần này tiểu lang trung về nhà náo nhiệt lắm.”

“ A.” Tang Tiểu Muội run giọng:” Cha mẹ lấy tiền nợ đã đành, sao còn gạ gẫm người ta mua trà đắt tiền như vậy? Người ta đang cần tiền trả nợ mà.”

“ Nói thừa, có biết Tả gia nợ tiền bao nhiêu người không, nợ bao nhiêu tiền không, có khi bán cả nhà mới trả dứt nợ, mà bọn họ làm gì có nhà.” Tang phụ nhìn trái nhìn phải nói nỏi:” May mà nhờ mẹ con thông minh, trước kia Vương bà làm mai cho con và Tả đại lang, cái nhà đó bị sao nghèo chiếu vào, cái hiệu thuốc càng kinh doanh càng lỗ. Đã thế cha y còn thường tới quán trà hưởng thanh nhàn, không có chí phấn đấu. Chưa nói gì tới tiền sinh lễ, con về cái nhà đó chỉ e uống gió tây bắc mà thôi, giờ thấy chưa? Không biết lòng cha mẹ, chỉ giỏi cãi trả.”

“ Ài, lại còn đắc tội với Nghê Nhị nữa, ai chả biết lão già đó lên kẻ hiểm độc nhỏ nhen, bụng dạ đầy mưu mô thâm độc, Tả gia thật thà lại chẳng có chỗ dựa, chết là cái chắc.”

Tang Tiểu Muội cắn chặt răng, dẫm chân một cái, chạy khỏi tiền sảnh, rầm rầm lên lầu, về phòng của mình.

Tang phụ và Tang mẫu rất đắc ý về sự quyết đoán của mình, không chỉ lấy được tiền nợ, mà còn thuận tiện bán thêm được ít trà, ngâm nga tiểu khúc, đon đả đi chào khách.

Tang Tiểu Muội chạy về phòng, cài cửa lại, còn đóng cả cửa sổ, mở ngăn kéo dưới cùng, ngăn kéo này có một cái vách kín, nàng tháo ra, lấy một cái hộp nhỏ, đặt lên giường, chìa khóa nàng luôn đeo ở cổ, mở tách một cái, đổ toàn bộ đồ trong đó vào khăn tay màu lam, trong đó toàn là đồ trang sức như trâm, vòng tay. Bọc khăn tay lại, cho vào lòng, xuống lầu, vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.

Tang phụ đang ở sau quầy xem sổ, thấy tiếng bước chân thì thò đầu nhìn lên hỏi:” Con đi đâu?”

Tang Tiểu Muội không đáp, thoáng cái đã chạy mất hút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận