Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 125: Đàm phán thương nghiệp. (1)

Tiểu Muội rõ ràng thích Bi Vàng lắm, nhìn nó đứng trên vai mình, mắt nàng như tỏa sáng, nhưng tính nàng hơi nhút nhát, không dám sờ, giọng sen lẫn thích thú và sợ sệt:” Muội sờ nó, liệu nó có cắn không?”

“ Không đâu.” Tả Thiếu Dương chỉ Tiểu Muội, bảo Bi Vàng:” Bi Vàng, đây là tỷ tỷ, không được cắn.”

Thực ra Bi Vàng không hiểu lệnh này là gì, nhưng nó không cắn người bừa bãi, Tả Thiếu Dương nói thế cho Tiểu Muội yên tâm là chính. Tiểu Muội lấy can đảm rụt rè đưa tay ra sờ đầu Bi Vàng, nó ngồi yên bất động, mắt tròn xoe nhìn nàng không chớp.

Tiểu Muội thích lắm, vừa vuốt ve tấm thân phủ lớp lông vàng mềm mại với nhúm nâu chạy dọc lưng của Bi Vàng, hỏi:” Sao hôm nay huynh không tới gánh nước?”

“ Ừ, có chút việc nên không đi được.”

“ Thế à? Vậy muội về bảo Chúc lão bá là huynh không rảnh nhé?”

“ Cái gì?” Tả Thiếu Dương mừng rỡ nắm lấy vai Tiểu Muội:” Chúc lão bá gọi ta?”

“ Buông muội ra, người ta nhìn đấy.”

Tang Tiểu Muội hết hồn nhìn quanh, may không ai để ý, Tả Thiếu Dương ngượng ngùng thu tay lại, lườm y một cái nửa xấu hổ nửa hờn dỗi nói:” Ông ấy tới từ sớm rồi, thấy muội đi gánh nước mới nhờ muội chuyển lời cho huynh, ông ấy đợi ở quán trà.”

“ Thế mà muội không nói sớm.”

Tiểu Muội ủy khuất xụ mặt:” Ngày nào huynh cũng tới gánh nước, ai biết hôm nay lại không tới, hại muội phải đi đường vòng qua đây báo, huynh còn trách người ta.”

Tả Thiếu Dương vừa đóng cửa vừa xin lỗi:” Xin lỗi, xin lỗi, ta không có ý đó, ta không đi lấy nước là ở nhà đợi Chúc lão bá gọi, có chuyện trọng yếu bàn với ông ấy, không ngờ ông ấy bảo muội chuyển lời, sớm biết thế ta đã ngồi bên giếng chờ muội rồi.”

“ Vậy đi thôi, Chúc lão bá không thích chờ đợi đâu.”

“ Ừ.” Tả Thiếu Dương vỗ vỗ vai nói:” Bi Vàng về nào.”

Bi Vàng vụt một cái nhảy từ vai Tiểu Muội về vai y, Tả Thiếu Dương cho nó vào ổ, vỗ vỗ đầu nó chỉ cái ổ:” Ngoan ngoãn ở đây, không được đi đâu nhé.”

Bi Vàng quen một số lệnh đơn giản như ở nguyên tại chỗ, chỉ cần vỗ đầu nó chỉ nơi đó, nó sẽ không chạy lung tung.

Tang Tiểu Muội gánh nước đi trước, hai người không tiện đi cùng nhau. Tả Thiếu Dương thật ra rất muốn chạy thật nhanh tới trước nàng, nhưng nhẫn nại, mấy lần thất bại dạy cho y bài học, tuyệt đối không được hấp tấp nữa. Chúc Dược Quỹ là con cáo thành tinh, nếu mình tỏ ra quá nóng vội, thế nào cũng bị thua thiệt. Đứng một chỗ hít thở sâu mấy lượt, áp chế tâm trạng nôn nóng xuống, sau đó mới thong thả tới quán trà Thanh Hương.

Tang mẫu như mọi khi đang ở ngoài rót nước sôi cho khách, thấy y nói:” Ái dà, tiểu lang trung, sao giờ mới tới, Chúc lão gia tử đợi lâu lắm rồi đấy, ở hậu viện, vào đi.”

“ Vâng cháu biết rồi, cám ơn bá mẫu.” Tả Thiếu Dương gật đầu, đủng đỉnh đi qua tiền sảnh, trong tiền sảnh có bốn cái bàn trà, hai bàn kín khách, một trong số đó có mấy lão trà khách từng cùng Chúc Dược Quỹ ngồi ở hậu viện hôm đó, có cả lão béo chưởng quầy Kim Ngọc tửu lâu, cứ nheo mắt nhìn Tả Thiếu Dương với ánh mắt bất thiện.

Lão béo này sao có vẻ như nhắm vào mình, thù oán gì với ông ta sao? Có điều chẳng rảnh mà nghĩ, mặc xác con lợn béo đó, tiếp tục đi ra hậu viện, mấy cái bàn trúc nhỏ xếp quanh đều trống, chỉ có Chúc Dược Quỹ thói quen ngồi bên sông nhàn nhã uống trà.

Tả Thiếu Dương chắp tay thi lễ:” Chúc lão bá.”

Chúc Dược Quỹ nhìn y cười:” Lão phu bảo Tam nha đầu đi gọi ngươi nửa ngày trời mới tới, tiểu tử được lắm, rất trấn tĩnh, là người làm đại sự đấy.”

Tả Thiếu Dương thầm hổ thẹn, trấn tĩnh khỉ gì đâu, y nóng ruột tới không làm nổi chuyện gì nữa là, cho nên mới không đi lấy nước, Tiểu Muội lại cứ nghĩ mình sẽ đi lấy nước nên mãi mới tới nhà gọi mình, không ngờ méo mó thế nào lại gây ấn tượng tốt với Chúc Dược Quỹ.

Tất nhiên chả dại gì khai ra, Tả Thiếu Dương cười nhẹ, vén áo ngồi xuống.

Chúc Dược Quỹ giúp Tả Thiếu Dương gọi một cốc Mông đính sơn trà, trà nước lên rồi, Tả Thiếu Dương cũng không hỏi bệnh tình ông ra sao, hiển nhiên là tự tin bệnh sẽ chuyển biến tốt. Chúc Dược Quỹ lấy làm lạ, người thanh niên này không tầm thường, thú vị lắm, vậy cũng không nên đối đãi như người thường:” Gọi cậu tới là muốn nói, lão phu uống thuốc bảy ngày, hiệu quả không tệ, không có phản ứng khó chịu như trước, hơn nữa đau đớn toàn thân giảm rõ rệt, không ngại đứng lên ngồi xuống rồi, cảm giác thật tốt. Tiểu lang trung cậu có chút bản lĩnh đấy.”

“ Đúng thuốc, đúng bệnh sẽ có hiệu quả tốt thôi.”

“ Nếu có hiệu quả, cậu tiếp tục bào chế thuốc cho ta đi, còn phải uống bao lâu nữa?”

“ Cái này phải xem tình hình của lão bá, trước tiên để cháu xem mạch của lão bá thế nào.” Tả Thiếu Dương bắt mạch cho Chúc Dược Quỹ xong, nói:” Đúng là bệnh có chuyển biến tốt rồi, có điều loại bệnh này phải kiên trì uống thuốc, dù có khỏi hẳn chăng nữa vẫn phải uống thuốc một thời gian để củng cổ dược liệu. Lấy hạn 10 ngày đi, uống xong đợi thuốc này, cháu sẽ khám lại cho lão bá rồi điều chỉnh sau.”

“ Tốt.” Bệnh đã khám xong, Chúc Dược Quỹ không vòng vo nữa:” Tiểu lang trung, hôm nay lão phu gọi cậu tới trừ nhờ cậu tiếp tục bào chế thuốc, còn muốn thương lượng một việc. Nói thật, chuyện này làm tốt, hai chúng ta đều cùng có lợi.”

Quả nhiên là đến rồi, tiền, hiện giờ không có gì cần hơn tiền nữa, tim không kìm được đập bình bịch, may là y run rẩy co quắp ngồi đó, mặt bắt đầu cứng đờ vì gió sông, nên mặt không có mấy biểu cảm:” Lão bá cứ nói.”

" Ngươi có biết lão phu ngày hôm đó vì sao lại thay đổi chủ ý, quyết định uống thuốc của ngươi không?" Chúc Dược Quỹ bất ngờ quay qua chuyện khác:

Tả Thiếu Dương làm sao biết, lắc đầu.

" Mới đầu ta cùng với Chu chưởng quầy, cũng chính là lão béo hôm đó nói những lời không hay với ngươi, khà khà, ông ta nói kỳ thực chính là điều ta nghĩ đấy." Chuyện đã qua, Chúc Dược Quỹ không ngại thừa nhận:" Sau khi ngươi đi xem bệnh cho Tang gia Tiểu Muội, ta mới ngồi nghiền ngẫm lại lời ngươi nói, suy nghĩ nguyên nhân ta uống thuốc của Nghê đại phu lại buồn nôn khó chịu. Phương thuốc của ngươi không khác của Nghê đại phu là bao, chỉ có lượng ô đầu nhiều hơn thôi, ngươi dùng năm lạng, ông ấy dùng ba lạng. Nếu hai người kê đơn giống nhau, vậy ta uống thuốc buồn nôn ắt không phải do phương thuốc, mà khả năng là liên quan phương pháp bào chế mà ngươi nói. Cho nên ta quyết định thử thuốc của ngươi."

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Đa tạ lão bá tín nhiệm, cháu dùng ô đầu nhiều như thế, chắc chỉ lão bá mới dám dùng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận