Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 461: Nỗi niềm khó nói. (2)

Thì ra là như thế, cha y đúng là cực kỳ ghét Tang gia, nhất là Tang mẫu, Tả Thiếu Dương chỉ còn biết thở dài, sau này mình phải chú ý không thể khiến Tiểu Muội khó xử thêm, quay lại bệnh của Tang mẫu:” Thế bá mẫu có ngứa không?”

Hoàng Cầm đáp:“ Không ngứa.”

“ Vậy thì không giống những bệnh nhân như ta chữa rồi, những người kia do ăn có độc mà ra, bà bà của tẩu có thể bị phù thực sự, phù nước rất phiền phức. Tẩu nói cho ta triệu chứng xem nếu có nguy cấp không, nếu nguy thì không thể chậm trễ, phải nhanh chóng nghĩ cách.”

“ Bà bà ta từ nhà cậu về liền phát bệnh ngay, ngày hôm đó chỉ có mặt và tay chân bị phù, mọi người không để ý lắm. Kỳ thực bà bà ta trước nay sức khỏe không tốt, bệnh suốt, nhiều bệnh vặt, có cả phù, tay chân đôi khi ấn mạnh môt cái là lõm vào, lúc nặng tay không nhấc lên nổi. Tìm lang trung uống thuốc, đỡ một thời gian rồi lại tái phát, ta từng bảo bà bà đi tới tìm Nghê đại phu xem bệnh, chữa cho khỏi hẳn, nhưng bà bà ta bảo phí tiền, không cần thuốc men chi cho phiền, nằm vài hôm là khỏe ..”

Tả Thiếu Dương cười khổ không thôi, đùa:” Cầm tẩu, tẩu mà cứ nói tiếp như thế này thì tới khi trời tối mất, trời tối rồi thì không thấy đường, ta về làm sao?”

“ Thì ta đưa cậu về, thế có được không? Chẳng phải lang trung coi trọng vọng văn vấn thiết à, ta đem bệnh tình trước kia của bà bà ra nói để cậu tiện phán đoán mà.”

Tả Thiếu Dương run run, giọng điệu của Hoàng Cầm rất giống lúc Miêu Bội Lan làm nũng hờn dỗi, không nhìn mặt nàng nhưng y khá chắc chắn là mình không nhầm, không dám đùa với nàng nữa:” Được rồi, tẩu cứ nói đi, tối thì thong thả đi cũng về được.”

Lúc này đã gần giờ cơm, mọi người đều về nhà, đường xá chẳng còn ai, Hợp Châu lần này nguyên khí tổn hại nặng nề, dù nha môn kịp thời đưa ra chính sách hợp lý lưu giữ người dân, vẫn có người quá ám ảnh hoặc chạy nạn, hoặc chuyển đi hẳn. Bây đường phố vắng tanh vắng ngắt, ngọn đèn chiếu ra từ nhà hai bên thường thưa thớt hơn nhiều, có nhà đóng cửa im lìm, chẳng biết chủ nhân của nó đã bỏ đi hay không còn nữa.

Hoàng Cầm bước tới gần Tả Thiếu Dương hơn một chút:” Nói thực, bà bà ta rất ngoa ngoắt, khi chửi người là không biết gì cả, từ khi ta gả vào Tang gia, lúc nào cũng mặt sưng mày xỉa với ta, ta làm cái gì cũng không đúng. Tới Tang gia bốn năm rồi mà ta chẳng có động tĩnh gì, bà bà ta càng ngày càng quá đáng, suốt ngày nói ta là gả không biết đẻ trứng, làm tuyệt hương hỏa của Tang gia, nhưng lấy gà theo gà, lấy chó theo chó mà, đó là bà bà của ta, ta không quan tâm sao được.”

Tả Thiếu Dương dừng bước, vẫn biết Tang Oa Tử và Hoàng Cầm chưa có con, chỉ không ngờ họ kết hôn lâu như thế, người ta mong có con, hiển nhiên là không làm biện pháp phòng tránh gì, rõ ràng có vấn đề, hỏi:” Tẩu tử, đi khám lang trung chưa?”

Hoàng Cầm vừa rồi oán trách bà bà, thuận miệng nói ra, nghe Tả Thiếu Dương hỏi vậy, không khỏi đỏ mặt:” Khám rồi, uống thuốc rất nhiều, còn đi tìm cả đạo sĩ nữa, lúc làm phép thì nói hay lắm, đến giờ làm rồi, vẫn không có.”

“ Vậy Tang đại ca thì sao? Lang trung nói gì?”

Hoàng Cầm thắc mắc:” Sinh con là chuyện của nữ nhân chúng ta liên quan gì tới hắn?”

Tả Thiếu Dương vỗ trán, người xưa có nhiều nhận thức sai lầm, thậm chí trước giải phóng loại quan niệm này còn rất phổ biến, nói gì tới nghìn năm trước:” Cầm tẩu, không chỉ nữ nhân, nếu không sinh con được còn có thể do cả nam nhân nữa, phải khám cho cả hai mới được.”

Hoàng Cầm ngạc nhiên, trước kia chưa có lang trung nào nói với nàng như thế cả, chỉ khám bệnh cho nàng uống thuốc, lòng thắp lên hi vọng, có điều chuyện này không thể nói giữa đường:” Tối nay trước khi giới nghiêm, cậu tới Thanh Phong tự đợi ta được không?”

Tả Thiếu Dương rất muốn từ chối vì rất không tiện, lại không đành lòng khi nhìn ánh mắt tha thiết của nàng, gật đầu:” Được.”

Hoàng Cầm vui lắm:” Cám ơn cậu, vậy nói tiếp chuyện bà bà ta, hôm từ nhà cậu về, bà bà ... Mắng cậu suốt, nói rất nhiều điều không hay, rồi quay sang mắng cả Tiểu Muội, rồi mắng tới ta, mắng từ sáng tới tối, thế rồi phát phù, người sưng phù như lợn chết bị cạo lông ấy ...”

Tả Thiếu Dương mím môi cười, Hoàng Cầm hẳn thường ngày bị Tang mẫu chửi mắng ngược đãi quá nhiều, lòng tích chứa oán khí, cho nên mới hình dung quá đáng như thế:” Vậy Tang bá mẫu ngoài bị phù còn có chỗ nào không thoải mái không?”

Hoàng Cầm nghĩ một lúc nói:” Bà bà thích uống nước nóng, lại còn, đau lưng, nói chướng bụng ... Ài ta không rõ đâu, ta và bà bà không hòa thuận gì, chỉ biết trước kia không phù nặng như lần này.”

“ Phù từ chỗ nào trước?”

“ Ừm ... Là đầu, hôm đó bà bà chửi ta ăn hại, nói nếu như ngày nào đó mà chết, thì là vì bị ta làm tức chết. Ta mắng thầm bà ta là đồ đầu heo, không ngờ đến tối đầu bà bà ta sưng lên được, cho nên nhớ rất rõ bà bà bị sưng đầu trước.”

Có câu trăm thứ bệnh không gì khó chữa bằng phù, huống hồ là phù đầu trước, đây là nghịch chứng rất nguy hiểm. Y thuật phân nam nữ âm dương, nữ thuộc âm, nếu bị phù thì phải từ dưới lên là tam âm kinh, nếu phù từ đầu trước là tam dương kinh, bệnh trái lẽ thường càng khó, Thả Thiếu Dương nhíu mày:” Chỉ nghe tẩu nói ta không dám đoán bừa, thế này đợi Tiết lang trung kê đơn rồi, tẩu mang cho ta xem, như thế phán đoán chính xác hơn.”

“ Được, vậy cậu đợi ta ở chùa Thanh Phong nhé.” Hoàng Cầm nói xong đi ngay:

Tả Thiếu Dương không kịp bảo nàng mai mang tới cũng được thì nàng đã đi rồi, về tới hiệu thuốc, cơm nước đã sẵn sàng, mặc dù cả nhà họ đã chuyển sang Cù gia trạch viện ở, nhưng thường ngày Tả Quý phải khám bệnh, nên để thuận tiện, ăn uống đều ở Quý Chi Đường.

Bây giờ trong nhà có gà có vịt, có cá có trâu, không cần lo lắng gì nữa, Lương thị khổ quen, không chịu cho giết gà vịt chỉ lấy trứng ăn, Tả Thiếu Dương vì muốn cha mẹ sớm phục hồi sức khỏe, khuyên nhủ cha mẹ ba ngày phải ăn một bữa thịt, lại còn làm vẻ đáng thương nói mình thèm thịt thế nào, bao năm chưa biết mùi thịt, Lương thị thương nhi tử, mãi hôm nay mới chịu giết một con gà.

Giết gà tất nhiên không tiện ăn một mình, còn làm canh chia cho Cù gia, Miêu gia.
Bạn cần đăng nhập để bình luận