Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 479: Thương thế của Điền thiếu gia.

“ Biết.” Tả Thiếu Dương còn kiêu ngạo hơn vị Điền thiếu gia kia mấy phần mấy lần, thường ngày y luôn hòa nhã không phải y nhu nhược, mà một khi con người ý thức được giá trị bản thân thì đó là sự ung dung bình thản, sự kiêu ngạo đó còn hơn nhiều lần những người luôn vênh mặt lên trời:” Gần đây ta có chữa cho hai người, cả hai đều bị thương nặng hơn ngươi rất nhiều, một bị quan quân hành hình, đánh nát chân giữa đường, một chân quá nghiêm trọng ta không chữa trị được, nhưng chân khác tuy gãy mấy đoạn cũng được ta khôi phục lại như thường. Một người khác là cô nương vì cứu lương thực nhảy từ tầng cao xuống, xương đâm lòi ra ngoài thịt, hiện cũng có thể đi lại được. Nhìn thương thế của ngươi, không là gì so với họ.”

Điền viên ngoại vốn nghe Chúc Dược Quỹ tán dương tài nghệ của Tả Thiếu Dương qua thư rồi, bây giờ nhìn thần thái Tả Thiếu Dương bất giác tin thêm, đó là sự kiêu ngạo của người có tài hoa:” Tả công tử được Chúc lão chưởng quầy tiến cử, những lời này tất nhiên không cần nghi ngờ. Xin công tử chữa trị cho tiểu nhi.”

“ Điền viên ngoại cứ thong thả, ta còn vài lời muốn nói với lệnh lang.” Tả Thiếu Dương đi tới trước mặt Điền thiếu gia:” Ta nói những lời này không phải là để khoe khoang, mà để chứng minh ta có năng lực chữa được cho ngươi, ta không phải tới đây lừa tiền. Quý Chi Đường ta không phải nhà đại phú, song cũng có nhà có ruộng, có nha hoàn có điền hộ, không cần vì ít tiền này mà phải vất vả đi từ Hợp Châu tới đây, ở Hợp Châu chữa bệnh còn kiếm hơn nhiều.”

“ Ta tới đây là vì Chúc lão bá và Điền gia có giao tình, không nỡ thấy tương lai ngươi bị hủy hoại chỉ vì một tai nạn đáng tiếc, chỉ gãy một tay thôi. Đừng nghĩ cuộc đời mình đã thảm lắm rồi, với suy nghĩ này nếu ngươi ở Hợp Châu ta mấy tháng qua thì đã thành bộ xương khô. Hơn nữa khoa cử khó thế nào, ý chí không đủ dù có thi cử cũng chẳng đỗ đạt nổi đâu, ngươi có đi thi cũng trượt rồi về nhà khóc lóc rên rỉ thôi. Ta sẽ về nói với Chúc lão bá, không cần tiếc cho ngươi, cáo từ. Chỉ Nhi đi nào, dạo quanh xem Long Châu này có món ăn nào ngon không, chơi vài ngày rồi về.”

Nói xong chắp tay sau lưng, đi thẳng ra ngoài.

Điền viên ngoại sải bước đuổi theo:” Công tử xin dừng bước.”

Quay lại mắng nhi tử:” Thằng nghiệt chướng, còn không mau bồi tội với Tả công tử, mày muốn tàn tật cả đời phải không?”

Điền công tử bị mắng một hồi, mặt lúc xanh lúc trắng, không phải không tin lời Tả Thiếu Dương, Chúc Dược Quỹ đã nói thì không thể sai được, chỉ là bị Tả Thiếu Dương nói như thế, nhất thời không thể mở miệng ra xin lỗi ngay được, chạy theo song không nói không rằng.

“ Công tử, khuyển tử vừa rồi vô lễ, xin bồi tội, mong công tử rộng lượng tha thứ.” Điền viên ngoại ấn đầu nhi tử xuống.

Điền thiếu gia cắn răng nói một câu:” Thứ lỗi.”

“ Không cần xin lỗi, ta là tiểu lang trung, không có thể diện to lớn gì cần người khác tôn trọng.” Tả Thiếu Dương đứng lại:” Nhưng là lang trung, nếu người bệnh không muốn ta không chữa. Vì thế ta chỉ hỏi một câu thôi, Điền công tử trả lời cho rõ ràng, có muốn ta trị thương cho không?”

Điền thiếu gia nói cho cùng là người có học, không phải thứ lỗ mãng, biết cân nhắc hơn thiệt, có hi vọng thì hắn không từ bỏ, vì thế dằn lòng bỏ sĩ diện xuống, nói:” Thương thế này của bỉ nhân, xin công tử lưu lại chữa trị, nếu nó có thể cầm bút viết chữ bình thường trở lại, xin kết cỏ ngầm vành cảm tạ ơn đức.”

Cả đời kiêu ngạo chưa từng cúi đầu với ai, giờ vì cái tay này mà phải cúi đầu, cảm thấy đã chịu đủ tủi nhục.

Tả Thiếu Dương không nói nhiều:” Vậy Điền thiếu gia ngồi xuống cho ta kiểm tra vết thương đã.”

Quay lại thư phòng, Điền thiếu gia ngồi xuống rồi, Tả Thiếu Dương kéo tay áo hắn lên, dùng ngón tay sờ xương khuỷu tay, nâng tay hắn lên, co duỗi không đạt được mức tối đa, nói rõ lang trung nối xương cho hắn không tốt, làm xương biến dạng rồi.

Nếu chỉ là thế cầm bút hẳn không vấn đề, nhưng không nâng lên hạ xuống, không co duỗi được thì khả năng là gẫy xương khiến thần kinh cánh tay bị tổn thương. Cầm lấy đèn soi, lòng bàn tay khô, không mồ hôi, sờ man mát, bảo hắn co duỗi ngón tay, nhưng không thể hoàn thành, mượn cái trâm, đâm thử vào nhiều vị trí trên cổ tay, xác nhận cảm giác chưa biến mất, ngón tay vẫn co giật bình thường, chỉ có công năng cơ bắp của ngón út đã hoàn toàn mất.

Rõ ràng đây là tổn thương dây thần kinh, chỉ nối xương không thì chỉ có thể cử động cánh tay, cầm được bát cơm là tốt rồi, còn viết chữ thì quên đi.

Tỉ lệ gãy chân tay tổn thương tới thần kinh chu vi rất nhỏ, không ngờ vị thiếu gia này gặp phải, vận may này không phải là dạng vừa đâu.

Điền viên ngoại thấy Tả Thiếu Dương kiểm tra rất cẩn thận, không giống lang trung khác chỉ sờ nắn xương một hồi rồi thôi, lòng tin càng lớn:” Tả công tử, thế nào rồi? Tiểu nhi có hi vọng gì không?”

Tả Thiếu Dương thu tay lại trả lời:” Lệnh lang gãy tay làm tổn thương kinh lạc, nếu đơn thuần như thế thì dùng thuốc xoa ngoài có thể trị được, chỉ là thời gian tương đối lâu, hơn nữa nối xương không tốt, khiến một phần công năng không thể khôi phục, thời gian hơn một tháng, xương biến dạng, lại gần khuỷu tay rất khó cố định.”

Điền thiếu gia nghe vậy lòng nguội lạnh quá nửa, hắn từ nhỏ tới lớn ít gặp trở ngại, ai ngờ chỉ một lần mà mất cả tương lai, người đọc sách lại không thể tham gia khoa cử, điều đó tàn nhẫn hơn cái chết.

Điền viên ngoại ít nhiều từng trải hơn, người ở cái tuổi của ông ta đều trải qua vài cuộc chiến rồi, tâm lý vững vàng hơn, sức chịu đựng tốt hơn:” Vậy công tử có cách chứ ạ?”

“ Có, song khá rắc rối, cần đánh gãy xương đã biến dạng để nối lại, như thế xương mới có thể khôi phục bình thường, kinh lạc cũng có thể điều chỉnh ...”

Còn chưa nghe nói hết Điền thiếu gia đã tái mặt:” Đánh gãy xương rồi nối lại?”

Tả Thiếu Dương trấn an:” Đừng sợ, không đau chút nào đâu, ta có thứ thuốc ngươi uống vào, ngủ một giấc tỉnh lại là xong, hoàn toàn không biết gì hết. Ta dùng cách này chữa trị cho rất nhiều người rồi, kể cả hai người đã nói ở trên.”

“ Chắc chắn không đau?” Điền thiếu gia vẫn còn nghi ngại:

“ Không hề.” Tả Thiếu Dương khẳng định chắc chắn:

Cái tay này bây giờ có khác gì phế rồi đâu, nếu không đau thì chữa may ra còn hi vọng, Điền thiếu gia hít một hơi:” Vậy công tử cứ cứ thẳng tay chữa trị.”

“ Không vội, còn một chuyện nữa.” Tả Thiếu Dương lấy trong lòng ra một tờ giấy đã chuẩn bị trước, bên trong giải thích những rủi ro có khả năng gặp phải trong quá trình chữa trị và hậu di chứng có thể có:” Hai vị nếu đồng ý với những điều kiện này thì ta mới chữa.”

Cha con Điền gia nhìn nhau, chưa từng gặp lang trung nào thế này, nhìn y như nhìn quái nhân, cũng không quá coi trọng thứ giấy từ này, liền ấn tay ký tên xác nhận.

“ Tốt, chuyện không nên chậm trễ, chúng ta tiến hành thôi, chuẩn bị cho ta một căn phòng thật sạch sẽ, nước sôi, đèn nến đầy đủ ...”
Bạn cần đăng nhập để bình luận