Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 592: Ân ân ái ái.

Phu thê ân ái là chuyện rất hao tốn thể lực, huống hồ cả hai đều lần đầu hưởng tư vị hoan lạc, càng chỉ không làm một lần, đến khi mặt trời lên rất cao, vẫn ôm nhau ngủ say sưa, đến khi Kiều Xảo Nhi cái gì đó ngưa ngứa cọ mũi, gạt đi, chưa mở mắt ra đã làu bàu:” Phu quân thật xấu, hôm qua không cho người ta ngủ yên, mới sáng sớm ngày ra đã nghịch rồi.”

Gạt mấy lần không được, Kiều Xảo Nhi mở mắt ra, đập ngay vào mắt mình là đôi mắt to tròn, giật mình một cái mới nhận ra là Bi Vàng, xấu hổ đẩy đầu nó ra, nàng chưa mặc quần áo, chợt nghĩ ra cái gì, quay đầu nhìn cửa sổ, mặt trờ đã leo lên đỉnh núi, ánh sáng xuyên qua khe cửa chiếu tới nửa phòng, kinh hãi hét lên một tiếng.

Tả Thiếu Dương nghe tiếng nàng hét mở mắt ra, thấy Kiều Xảo Nhi đang cuống cuồng mặc y phục, đưa tay ra kéo nàng vào lòng:” Bảo bối, dậy sớm thế làm gì, vào đây ngủ thêm chút nữa.”

Kiểu Xảo Nhi không sống được nữa rồi, tân hôn tức phụ ngủ tới tận gần trưa mới dậy, đánh bôm bốp lên người Tả Thiếu Dương:” Dậy thôi phu quân, nhanh lên nhanh lên, thế này, thế này thiếp bị mọi người coi là dâm đãng mất, làm sao bây giờ?”

“ Đúng là dâm đãng còn gì, hôm qua ai nằm lẩm bẩm nói chẳng trách người ta tư bôn với nhau.” Tả Thiếu Dương ngã vật xuống chăn:” Ra đó chạy một vòng cho cha ta thấy là được rồi.”

Một lúc không thấy nha đầu đó phản ứng, Tả Thiếu Dương quay đầu sang liền hoảng hồn, chỉ thấy Kiều Xảo Nhi tay lăm lăm kéo chạy tới:” Bỏ xuống ngay, ta dậy rồi, dậy rồi, có gì bình tĩnh nói, không được cắt, ảnh hưởng tới hạnh phúc cả đời nàng đó.”

Kiều Xảo Nhi lờ y đi, nhảy lên giường lấy kéo cắt tấm khăn trải giường lấm chấm máu, rơm rớm nước mắt, làm sao bây giờ, hôm qua nàng để khăn trắng ở dưới rồi, nhưng ai ngờ chuyện đó khó khăn như thế, đến lúc hoàn thành lễ phu thê thì cái khăn bay mất từ bao giờ.

Tả Thiếu Dương cũng không trêu nàng nữa, mau chóng mặc y phục vào, ôm Kiều Xảo Nhi an ủi một hồi, một lúc mới bình tâm lại, ra tới bàn nhìn bình rượu giao bôi vẫn còn nguyên. Kiều Xảo Nhi lại khóc, vừa uống rượu, vừa an ủi, hôm qua quên không uống, hôm nay uống gấp đôi là được chứ gì, nếu thích đêm nay uống lần nữa rồi động phòng lại, có gì to tát đâu cơ chứ.

Hà Tử ở ngoài nói đã chuẩn bị nước nóng, muốn vào hầu hạ bọn họ tắm rửa, nhưng Tả Thiếu Dương đuổi ra, chuyện riêng tư của phu thê, y không quen người ngoài phục vụ.

Tắm rửa xong mới để Hà Tử vào giúp chải tóc, Kiều Xảo Nhi chuyển từ kiều tóc thiếu nữ sang thiếu phụ, chỉ đổi mỗi kiểu tóc mà dáng vẻ bớt đi chút non nớt, thêm vài phần thành thục.

Ra tới ngoài dương quang vạn dặm, nắng xuân chan hòa, hôm nay là ngày rất tốt, chợt thấy Bạch Chỉ Hàn tựa cười tựa không nhìn bọn họ, Tả Thiếu Dương có chút quẫn bách, Kiều Xảo Nhi mặt đỏ như ráng chiều chỉ muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng có việc phải làm, cúi gằm mặt đi tới đưa cho Bạch Chỉ Hàn cái hộp:” Tỷ tỷ ...”

Vật này đáng lẽ phải giao cho bà bà, nhưng bà bà không có ở đây, thấy giao cho công công không thích hợp lắm, nên đành giao cho Bạch Chỉ Hàn.

Bạch Chỉ Hàn nhất thời không hiểu ra, thấy Kiều Xảo Nhi đưa cho mình cái hộp to tướng, còn tưởng tặng quà mình cơ, mở ra xem đỏ bừng mặt, đóng vội lại, trừng mắt Tả Thiếu Dương một cái:” Lão gia đang đợi, để nô tỳ đi hâm lại bữa sáng.”

Tả Quý đang ngồi giữa sân bên cạnh chum nước lớn, vừa tắm nắng vừa uống trà, Tả Thiếu Dương dẫn Kiều Xảo Nhi tới chào.

Tả Quý chỉ khẽ gật đầu, mặt không có nụ cười, giọng có chút nghiêm túc:” Nhi tức, nhớ lấy, phu quân con hiện giờ là quan lão gia rồi, con là nương tử, phải đốc thúc phu quân chuyên cần chính sự, không thể tham luyến chuyện nữ nhi thường tình. Làm quan phải có dáng vẻ của quan, không thể tùy tùy tiện tiện như trước kia ngủ tới tận giờ này. Hôm qua là đêm tân hôn của hai đứa, thế cũng thôi, sau này không thể để mặc nó làm bừa, nghe rõ chưa?”

Kiều Xảo Nhi vừa thẹn vừa sợ, mặt cúi gằm tới sắp chạm vào ngực rồi, ta mân mê váy:” Nhi tức nghe rồi ạ.”

Tả Thiếu Dương cười khì:” Cha, là do hôm qua con uống say nên mới ngủ tới tận bây giờ.”

Tả Quý lườm nhi tử một cái, công công với nhi tức phụ, nhiều điều không thích hợp, đáng lẽ chuyện này sẽ do thê tử của ông nói:” Đi ăn sáng đi, ta muốn yên tĩnh một chút.”

Hôm qua Tả Thiếu Dương uống là nhiều, ăn chẳng mấy, Kiều Xảo Nhi cũng không khác gì, nếu không có ít bánh lót dạ trong phòng chắc nửa đêm phải đi ăn vụng rồi. Tiệc hôm qua còn thừa một ít cá thịt, Bạch Chỉ Hàn đem nấu cháo, mỗi người ăn một bát to.

Tiếp đó không cần phải nói nhiều nữa, Tả Thiếu Dương, Kiều Xảo Nhi một đôi người ngọc, hơn nữa không phải loại hôn nhân hai bên sắp đặt tới ngày động phòng mới biết nhau, nên chuyện phu thê ân ái càng mặn nồng hơn cả trăm lần. Ngoài đêm động phòng có chút trắc trở, sau đó thì cả ngày quấn lấy nhau, sáng chiều không khác gì.

Đến ngày thứ ba hồi môn, trên đường về Kiều Xảo Nhi mới nhớ ra: “ Phu quân, thiếp mời Dao Dao, nhưng tỷ ấy lại không tới, muốn đến thăm tỷ ấy, được không?”

Chân thị huynh đệ đã bị bắt vào thiên lao, không rõ sống chết thế nào, tuy nghe nói hoàng đế đích thân hạ chiếu, tội này không liên lụy tới thân quyến, nhưng nói không ảnh hưởng chút nào là không thể. Chân Dao là cô nương nhiệt tâm hào sảng, nếu lần trước lấy chép sách tổ phụ cho mình xem thì đã không biết mưu đồ của huynh đệ bọn họ với Đỗ Yêm, nói ra không biết có nên gọi là Chân Dao vô tình hại tổ phụ mình không đây? Nhưng nếu Tả Thiếu Dương không biết gì, bây giờ người gặp họa rất có thể chính là y, cuộc đời lắm lúc tréo ngoe vậy đấy.

Tả Thiếu Dương tất nhiên là đồng ý, thế là chuyển hướng tới Chân thị, bọn họ hôm nay thuê xe đi riêng, rất tiện lợi.

Chân thị huynh đệ đã phân gia từ lâu, Chân Quyền mở Chân thị y quán đã bị đóng cửa, còn phủ của Chân Lập Ngôn thì ở phường khác.

Gõ cửa nửa ngày trời mới có một ông già mắt mờ chân chậm đi ra mở cửa, Tả Thiếu Dương thì không quen, Kiều Xảo Nhi đã vấn tóc, thay trang phục thiếu phụ, ông ta nheo mắt hồi lâu ồ lên:” Úi chà, là Kiều tiểu thư, mau mau mời vào.”

“ Ta và phu quân và tỷ tỷ tới thăm Dao Dao, tỷ ấy có nhà không?”

“ Có, có ạ.” Ông lão khom người xuống:” Lão nô dẫn mọi người vào, ài, nhà đã lâu rồi không có khách, đang yên đang lành vậy mà, cái lão thất phu Đỗ Yêm giá họa nhà ta, nhất định sẽ không có kết quả tốt.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận