Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 258: Nước ấm hay nước lạnh.

Tới phòng ngủ của Cù lão thái gia, bắt mạch thấy mạch đã chuyển biến tốt, còn tỉnh lại vẫn phải đợi một hai ngày, chưa nhanh thế được. Bạch Chỉ Hàn chú ý quan sát, tuy nàng không hiểu y thuật, song có thể từ vẻ mặt Tả Thiếu Dương đoán ra tốt xấu, thấy y không nhíu mày, đầu hơi gật, liền biết bệnh ngoại tổ phụ tốt lên rồi, lòng vui mừng lắm.

Tả Thiếu Dương dặn Cù phu nhân luôn túc trực bên giường bệnh:” Phu nhân, bệnh tình lão thái gia cần quan sát suốt đêm, không thể có chút lơ là nào, chỉ cần phát hiện vấn đề phải gọi ta bất kỳ lúc nào.”

Nói xong cáo từ ra về, quân địch không đánh vào thành nữa cũng chẳng cần ở nhờ Cù gia, về nhà cho sướng, nghĩ phải ở nhờ nhà Răng Thỏ là y không thoải mái rồi.

Lương thị vốn muốn ở lại Cù gia, dù sao nhà người ta tường dày nhà gạch, vững chắc hơn nhà gỗ của mình nhiều, quân địch chỉ tạm thời rút lui mà thôi, chẳng biết khi nào chúng lại tới. Quan trọng hơn nhi tử được ở gần Bạch Chỉ Hàn, dù đang lúc chiến tranh dầu sôi lửa bỏng, và vẫn không quên nhiệm vụ nối dõi tông đường cho Tả gia, hi vọng đôi oan gia này ở gần nhau thì lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nhưng mà có một lo lắng mới.

" Lão gia, lão thái gia nhà họ bệnh đã đỡ hơn, vậy mà họ không nói gì tới chuyện gả tôn nữ sang, hay là ...."

Tả Quý không hề lo như thê tử:" Người ta nói rồi đó thôi, đợi lão thái gia thần chí khôi phục mới thành thân, tuy bây giờ có chút chuyển biến tốt, nhưng chưa nói được gì, không thể tính là biến nguy thành an, người ta tất nhiên không nói. Đừng lo, Cù lão thái gia hay dở gì cũng là lục phẩm cáo mệnh phu nhân, nói phải giữ lời, bà đừng suốt ngày đeo bên miệng như thế, người ta nghe thấy không hay, sau này thông gia còn qua lại thế nào?"

Nghe trượng phu nói vậy Lương thị yên lòng một chút:" Ôi thiếp vẫn còn lo Trung Nhi, tính nó ương bướng lắm, mà Bạch Chỉ Hàn rõ ràng biết chuyện rồi cũng không nhường nhịn nó chút nào, cứ thế này cưới về e sống chung cũng cãi vã không ít."

" Bà thấy một mà không thấy hai, Bạch cô nương tuy ngoài lạnh lùng, nhưng trong là người thiện lương, thấy Trung Nhi chạy đi cứu hỏa, trong lòng cũng lo lắng chạy theo, đấy không phải phu xướng phụ tùy còn là gì?"

" Có phải đâu lão gia, người ta nói là lo Trung Nhi xảy ra chuyện không ai cứu ngoại tổ phụ đấy chứ, chưa chắc gì đã lo lắng cho con mình."

" Bà hiểu cái gì? Hai nhà chúng ta đã giao ước rồi, Bạch cô nương biết Trung Nhi là vị hôn thê của mình, thấy tướng công mạo hiểm, tuy lo nhưng không thể nói ra, mới kiểm cái cớ như vậy."

Lương thị vỡ lẽ, cười vui vẻ:" Nếu thế thì tốt quá."

Lại nói Tả Thiếu Dương về nhà việc đầu tiên là đun nước tắm, người y không chỉ có máu còn có mùi khói, có mồ hôi chảy ra dính vào, nhớp nháp rất khó chịu, Bi Vàng cũng chẳng sạch sẽ hơn, có điều nó không khoái nước lắm, cứ tìm cách leo lên đầu trên đầu Tả Thiếu Dương, rất vất vả mới giữ được, rửa sạch máu ở móng vuốt.

Ngày hôm nay Bi Vàng cũng là một anh hùng, song Tả Thiếu Dương không kể sự tích oai hùng của nó, cha y không ưa Bi Vàng, cứ để nó đóng vai con thú nhỏ hiền lành, ham ăn ham ngủ thì tốt hơn.

Bi Vàng được tắm xong, rũ lông làm nước bắn tung tóe, quẫy đuôi đập vào mặt Tả Thiếu Dương một phát rồi chạy biến lên ổ tìm cái ăn, Tả Thiếu Dương biết nó cố ý trả thù mình, cười ha hả tiếp tục khoan khoái nhắm mắt ngâm nước nóng.

Cũng có hơi đáng tiếc, lúc nãy bảo Miêu Bội Lan tắm trước nhưng nàng không chịu, đó là ý đồ tăm tối của Tả Thiếu Dương, nhà có một cái thùng tắm này thôi, nếu Miêu Bội Lan tắm xong đến lượt y, chậc chậc, đủ tưởng tượng một hồi …

Hẳn là ông trời chướng mắt vì suy nghĩ không lành mạnh của y, cho nên Tả Thiếu Dương vừa khép mắt một chút thì có tiếng gõ cửa rầm rầm:” Tả lang trung, Tả lang trung, có nhà không, chúng tôi tới cầu y, xin hãy mở cửa.”

Miêu gia cũng đã theo Tả gia về hiệu thuốc, ở nhờ nhà Tả Thiếu Dương khiến Miêu mẫu đã phải hết sức cẩn thận rồi, nếu ở trong nhà vị quan lục phẩm, chắc mắc bệnh đau tim mất, nên cũng không ở lại, đám Nhị Tử từ khi “gây họa” ở Cù gia thì bị quản thúc chặt ché, Đại Tử cũng bị vạ lây, trẻ con bị nhốt trong nhà buồn chán, nghe có người đập cửa vội vàng chạy ra mở.

Miêu mẫu chưa kịp ngăn cản thì cửa mở ra rồi.

May mà không phải kẻ gian, đúng là bệnh nhân gõ cửa thật, một đôi phu phụ trung niên dìu một nam tử trẻ vào. Nam tử trẻ đó y phục cháy xém, cánh tay đỏ rực tới khiếp người, răng cắn chặt, mồ hôi trán to như hạt đậu, có vẻ đau đớn lắm.

Nam tử trung niên họ Đỗ, sống cách đó không xa, có thể coi là hàng xóm của Tả gia, vừa mới vào nhà liền nói gấp:” Tả lang trung, con ta bị bỏng, ngài xem cho.”

Tả Quý bảo phu phụ kia đỡ con xuống ghế, không chút chậm trễ lấy kéo ra cắt áo chỗ vết thương, là chỗ quen biết nên hỏi:” Làm sao mà bị bỏng thế này?”

Thanh niên vừa rên siết vừa đáp:” Cháu đi giúp đỡ quan quân cứu hỏa, lửa cháy quá nhanh, một cột nhà cháy đổ xuống, cháu đưa tay lên đỡ, thế là bị bỏng, ái dà, đau ...”

“ Chịu khó đi, bị thương tất nhiên là đau rồi.”

Tả Thiếu Dương tắm vội, lau người mặc quần áo rồi chạy ra ngoài đại sảnh xem tình hình, thấy diện tích bỏng không lớn, ở khuỷu tay, bắp tay, đa phần là bỏng cấp một, cùng lắm là bỏng cấp hai, không phạm vào chỗ hiểm nên không có gì đáng ngại, cứ để cha xử lý là được.

Tả Quý gọi Lương Thị chuẩn bị ít nước nóng, cho dầu vào, Tả Thiếu Dương vừa định vào bếp đổ nước tắm đi nghe vậy hoảng hồn chạy ra, kéo cha sang bên nói nhỏ:” Cha, chỗ bị thương phải dùng nước lạnh ngâm.”

“ Nước lạnh? Phải dùng nước ấm chứ?” Tả Quý cũng giống vị y quan kia, cho rằng chữa bỏng phải dùng nước nóng:

“ Cha, là vị linh y kia dạy con như thế.” Tả Thiếu Dương biết cha rất sùng bái "lão thần tiên" nói nhanh:” Cha, phải nhanh nếu không để lâu hiệu quả giảm đi nhiều.”

Cái này, cái này ... Chưa bao giờ có ai nói thế, lão linh y kia dạy con vài phương thuốc cũng có hiệu quả đấy, nhưng đây là ngoại thương, e là ông ấy không tinh thông đâu." Tả Quý ngần ngừ, dù ông rất tin tưởng vị lão thần tiên kia, song chuyện này quá hoang đường, có thể nói đảo lộn tri thức mà ông được học:
Bạn cần đăng nhập để bình luận