Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 681: Khách sạn trong mưa. (2)

Nếu nói tới nấu, có Bạch Chỉ Hàn ở đây rồi, nàng còn có thể làm món ăn hợp khẩu vị hơn họ, thời gian qua kẹt ở trong núi mới thấy bản lĩnh của nàng, dùng ống trúc nấu cháo, nướng cá, nướng thỏ, không có nàng thì bọn họ thành dã nhân ăn sống nuốt tươi, Tả Thiếu Dương còn cần gì, chỉ là y không thể cứng rắn như Tôn Tư Mạc, hỏi:" Ngươi nói gì, ngươi là người Ba Thục à?"

Thanh Mị Tử thấy có cơ hội, càng tích cực thể hiện:" Vâng ạ, nhà đệ tử đời đời ở Ba Thục, chỉ cần là món ăn Ba Thục có tiếng, thái sư thúc tổ nói ra món nào, đệ tử làm được món đó. Món ăn ở trên bàn đều do đệ tử làm, không biết có hợp với khẩu vị của thái sư tổ và thái sư thúc tổ không?"

Tả Thiếu Dương đi tới, cả bàn bày bảy tám món ăn, y hít một hơi, mùi hương mê người của món ăn Ba Thục luồn vào mũi, mấy ngày qua ăn uống chỉ coi là cầm cự, chưa gì nước bọt đã chảy ra:" Tốt quá, thực sự là tốt quá, sư huynh, dọc đường đệ ăn uống không hợp miệng, nếu nha đầu này làm được món Ba Thục thì tuyệt quá rồi, chúng ta để chúng đi theo đi. Dù sao chúng theo chúng ta lâu như thế rồi, lại sắp tới Cù Châu, giờ bắt chúng về cũng tội, để chúng theo, giúp chúng ta làm vài việc, để chúng mở mang kiến thức."

Tôn Tư Mạc vuốt râu:" Thanh Mị Tử không nói dối, nó là người Ba Thục, am hiểu món ăn nơi đó ... Nếu sư đệ nói vậy rồi thì cứ để chúng theo, mất công đi chặng đường dài như thế thì nên học gì đó. Thế nhưng khi trở về các ngươi sẽ bị cấm túc, chuyện nào ra chuyện đó, làm sai vẫn phải phạt."

Thanh Diệu Tử, Thanh Mị Tử và Thanh Lăng Tử đều mừng rỡ, đồng loạt tạ ơn.

Tả Thiếu Dương đói ngấu rồi, chẳng để ý nhiều như thế, vội vàng gọi:" Mau ăn thôi, ta sắp xỉu rồi đây này."

Mọi người đều cười, chia chỗ ngồi xuống.

Bữa cơm này không tệ, ăn vào mới thấy khác biệt, Bạch Chỉ Hàn sở trường món ăn phương bắc, mà món ăn Thanh Mị Tử mang hương vị Ba Thục điển hình, hương vị món ăn hai nàng làm khác nhau. Tả Thiếu Dương quen ăn ngon rồi, dọc đường chịu khổ không ít, vừa ăn vừa khen liên hồi.

Thanh Mị Tử và Thanh Diệu Tử đều có tính cách sôi nổi hoạt bát, thi thoảng rót rượu mời Tả Thiếu Dương và Tôn Tư Mạc. Thanh Lăng Tử tính tình cô độc, trầm tính, mặc dù nói chuyện cung kính, nhưng không mang theo mấy sắc thái tình cảm, chỉ có khi nhìn Thanh Diệu Tử, ánh mắt của hắn mới lộ ra chút ôn nhu, nhưng Thanh Diệu Tử có vẻ hoàn toàn không để ý tới hắn.

Nghe Tôn Tư Mạc kể, Thanh Diệu Tử và Thanh Mị Tử là hai đứa nghịch ngợm nhất trong số đồ tử đồ tôn của ông, phàm có rắc rối gì thì tám phần hai người họ gây ra. Thế nên khi nghe tiểu nhị nói có hai đạo cô là ông đoán ngay hai nàng có phần.

Thanh Diệu Tử còn đỡ, nàng tạm xem như quy củ, Thanh Mị Tử thì ỷ mình ít tuổi nhất, nói chuyện lúc nào cũng như làm nũng, líu lo kể đủ các loại khó khăn trong khi tu luyện đạo thuật, muốn thỉnh giáo Tả Thiếu Dương. Tả Thiếu Dương mới học chưa lâu, làm đệ tử cho nàng chẳng xứng, làm sao mà chỉ giáo được, nhìn sang Tôn Tư Mạc, ông ta vờ như không nghe thấy, thản nhiên ăn uống, bộ dạng kiểu, ngươi để chúng ở lại, vậy rắc rối tự ngươi giải quyết.

Đang ăn uống thì loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc tấm tức truyền tới, Tả Thiếu Dương quay sang nhìn, thấy ở gian ngăn cách kế sát ngoài đường có mấy người đang ăn uống. Một trung niên văn nhân nho nhã, chòm râu đen phiêu hốt dưới cằm, ở bên là người trẻ tuổi mặt mày bệnh tật, cực gầy, hai mắt vô hồn nhìn ngoài cửa sổ, tựa hồ chỉ một cơn gió thôi cũng có thể thôi ngã. Người khóc là phụ nhân trung niên, tay che mặt khóc không ngừng. Đứng sau họ có mấy người nữa ăn mặc kiểu phó tòng nha hoàn, ai cũng đứng thẳng cúi đầu, vẻ mặt nghiêm túc. Món ăn đầy bàn, vậy mà chẳng thấy họ đụng đũa.

Người trẻ tuổi có vẻ bị tiếng khóc của phụ nhân làm bực bội, làu bàu:" Mẹ, mẹ khóc cái gì chứ? Con đã chết đâu, Ngao đại phu đã nói rồi mà, mạch của con rất khỏe, không có chuyện gì đâu."

Phụ nhân trung niên kia thu nước mắt lại, dùng ống tay áo chấm nước mắt trên má, cười nịnh:" Mẹ lo cho con mà, con nói không sai, con sẽ sống lâu trăm tuổi, Ngao đại phu đã nói không sao thì dứt khoát là không sao rồi."

" Vậy mẹ còn khóc cái gì, giữa quán cơm thế này, không thấy mất mặt à?" Người trẻ tuổi gày gò kia giọng điệu bực bội:

Nam nhân trung niên vội nói:" Đúng thế, mẹ đứa nhỏ, bà chỉ lo linh tinh, bệnh con đâu tới mức khóc lóc như thế? Không phải làm phiền người khác à? Hơn nữa lần này chúng ta tới Tô Châu, ở đó có rất nhiều danh y, thế nào chẳng chữa được bệnh cho nhi tử. Đừng khóc nữa, chỉ phiền lòng thôi."

Phụ nhân xụt xùi:" Nhưng bệnh của con nó mãi chẳng khởi sắc, hôm qua còn ăn được nửa bát mỳ, hôm nay đến cả nước canh cũng không chịu uống ...."

Người trẻ tuổi tựa hồ bị câu này kích thích, nói:" Được! Để con ăn cho mẹ xem."

Nói rồi cầm bát cơm lên ra sức bới cơm vào miệng, chẳng gắp thức ăn, ăn cơm mà trông hắn như đang uống nước, cơm quá khô, cầm cốc trà lên uống ừng ực cho xuôi, lại bới cơm tiếp.

Phụ nhân kia thấy nhi tử giận dỗi ăn cơm, dáng vẻ vô cùng gian nan, đưa tay ra muốn ngăn cản lại không dám, đôi tay cứng đờ trên không, miệng không ngừng khuyên can:" Chậm thôi, con ơi, ăn chậm thôi, coi chừng bị nghẹn ..."

Lời vừa dứt thì người trẻ tuổi ợ liền mấy cái, đầu nghiêng sang bên, ọe một tiếng rõ to, toàn bộ số cơm vừa rồi hắn cố sức ăn nôn hết ra. Cái bát trong tay cũng rơi keng xuống đất, vỡ thành từng mảnh vụn.

Nơi này là con đường phải qua để tới Cù Châu, trời lại mưa to, người dừng lại ăn uống không ít, nghe có người nôn ọe, người nóng tính vỗ bàn:" Có để cho người khác ăn không, không ăn được thì xéo đi."

Xung quanh không ít người nhìn với ánh mắt thiếu thiện cảm.

"Không ăn nữa, đi thôi!" Người trẻ tuổi lau miệng đứng dậy, nhưng hắn đứng lên quá nhanh làm người lảo đảo, ngã xuống, nha hoàn phía sau vội đỡ lấy. Người trẻ tuổi muốn vùng ra tự đi, nhưng sức hắn quá yếu, đứng còn chẳng vững nói gì tới đi, chân mềm nhũn, nửa thân trên đè lên người nha hoàn.

Hai nha hoàn còn lại vội chạy tới giúp sức, người trẻ tuổi cứng đầu muốn đi. Đám nha hoàn không biết phải làm sao, bây giờ đi không tiện, nhìn đôi phu phụ trung niên:" Lão gia, thái thái, giờ phải làm sao?"

Nam tử trung niên thở dài, phất tay ra hiệu đỡ hắn đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận