Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 606: Hai lần thoát chết.

Tả Thiếu Dương đã đi tới cửa, nghe tới đó hơi giật mình quay lại, hạ giọng xuống:” Lão bá, chẳng lẽ người nói tới kiểm giáo lại bộ thượng thư Đỗ đại nhân.”

Ngưu bả thức gật đầu:” Đại nhân nói đúng rồi, lão hán trước kia chính là người đánh xe cho ông ta, đi theo rất nhiều năm, biết nhiều việc, đáng lẽ không nên biết.”

Thế giới này cũng thật quá nhỏ đi, làm sao mà y lại chữa bệnh đúng cho đánh xe của Đỗ Yêm chứ, nếu chỉ là người bệnh bất kỳ thì cũng có thể đi, người y khám chữa bệnh cho không ít, đây lại trúng ngay bệnh nhân quan trọng, chẳng trách người ta nói tới có số mệnh.

Nếu như y chỉ là viên y quan nhỏ, chẳng dính líu gì tới Đỗ Yêm thì đã đành, thứ quan hạt vừng như y, có muốn gặp vị quyền thần ấy cũng khó, nhưng y từng cứu Đỗ Yêm, chức quan này có thể nói do Đỗ Yêm mà có. Thời gian trước nhìn thấy Chân Dao thù hận Đỗ Yêm tận xương, còn Ngũ Thư nói bỏ tiền mua quan chức từ Đỗ Yêm, cho nên y muốn biết, vị quyền thần mình từng cứu mạng, hơn nữa còn rất có thiện cảm ấy là người thế nào?

Tả Thiếu Dương ngồi xuống:” Lão bá, nếu là chuyện có thể đem tới phiền phức thì không nói tốt hơn.”

“ Đại nhân yên tâm, lão hán chỉ là người đánh xe thôi, làm sao biết được những chuyện bí mật ghê gớm gì. Đều là chuyện bản thân lão hán, trước tiên nói lần đầu tiên lão hán chết nhé ...” Ngưu bả thức chỉnh lại tư thế, chuẩn bị cho cuộc nói chuyện dài:

” Mùa đông hai năm trước, lão đánh xe đưa Đỗ lão gia tảo triều, trời đổ tuyết mấy ngày, đường kết băng, lão không dám đi nhanh sợ trượt, nhưng Đỗ lão gia hình như có việc gấp muốn lên triều trước người khác, cho nên thúc lão hán đi nhanh. Lão biết nghe theo chứ làm sao được, kết quả khi đi qua chỗ rẽ, đường quá trơn, xe bị lật đổ. Lão ngã xuống đập đầu vào tảng đá bên đường, thế là ngất xỉu.”

“ Đến khi lão hán tỉnh lại thì nhận ra đang ở trong trạch viện Đỗ gia, hai tay bị trói ở cột chuồng ngựa, máu trên đầu đã đông cứng, hai tên hộ viện dùng nước lạnh hất vào mặt, lão hán bị cái lạnh làm tỉnh lại. Lão không hiểu chuyện gì xảy ra, hoảng hốt hỏi bọn họ, bọn họ không trả lời, một người theo dõi, một người đi bẩm báo. Không lâu sau thân binh đội chính của Đỗ lão gia tới, hắn họ Lãnh, vừa tới không nói gì cả, dùng roi quất lão hán tùi bụi.”

Tả Thiếu Dương chỉ gật đầu nghe không nói vào, tới bây giờ còn chưa có thông tin gì để bình luận.

Ngưu bả thức tiếp tục kể:” Lão không biết vì sao Lãnh đội chính đánh mình, nghĩ rằng mình làm lật xe, khiến Đỗ lão gia bị thương, nên chỉ luôn miệng cầu xin, nói không dám nữa.”

Nghe tới đây Tả Thiếu Dương đã thấy thái quá rồi, nhíu mày:” Đó chỉ là một tai nạn thôi mà, lão bá cũng bị thương, sao lại quá đáng như thế?”

“ Nói thì nói vậy, nhưng lão hán là người đánh xe, xe bị lật là lỗi của lão, không thể tránh được tội. Cho nên lão hán lúc đó không oán trách gì, chỉ cầu xin thôi. Không ngờ bị đánh ngất đi, người ta lại hất nước cho tỉnh, lão hán cầu xin tha mạng. Lãnh đội chính nói một câu, lão hán mới biết mình phạm tử tội rồi.”

“ Tử tội gì chứ?”

“ Ài, Lãnh đội chính hỏi, là ai sai khiến lão hán giữa trời băng đất tuyết như thế còn cố ý phóng xe chạy nhanh, làm xe bị đổ, nếu không có hắn thân thủ cao thì Đỗ lão gia thiếu chút nữa ngã mất mạng rồi. Hắn cho rằng lão được người ta sai phái, cho nên cố ý tạo sự cố xe giết người, dùng nghiêm hình tra tấn. Hôm đó lão bị đánh chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần.” Nói rồi Ngưu bả thức bảo Ngưu lão thái vén áo trên của mình ra, để lộ trên người từng vết roi, từ ngực, cánh tay khắp nơi là những vết bỏng hình vuông:

Tả Thiếu Dương thở hắt ra, nhìn cách Chân Quyền giết Đỗ Yêm là thấy người ta nghi ngờ có cơ sở:” Đỗ đại nhân là trọng thần triều đình, gặp phải chuyện này phải tra cho rõ ràng là đúng, chỉ là tên Lãnh đội chính đó dùng nghiêm hình như vậy, chẳng may oan ức người ta thì sao, chẳng lẽ hắn và lão bá có thù oán gì?”

“ Không có, lão chỉ biết đánh xe thôi, có làm gì đâu mà ân với oán, bọn chúng biết lão hán không bị ai sai phái cả, làm thế vì muốn dùng lão hán hãm hại người khác.”

“ Hãm hại ai?”

“ Sau mấy lần bị tra tấn chết đi sống lại, Đại công tử Đỗ lão gia là Đỗ Dần, là vị phụ trách chiêm sự ti của phủ hoàng hậu và thái tử. Hắn hỏi đi hỏi lại, có phải do viên ngoại lang Tiêu Hải Bác sai phái không? Nào có chuyện đó chứ, lão hán tất nhiên là không nhận cho nên bị khốc hình dày vò." Ngưu bả thức hơi dừng lại, nói nhiều như thế, ông ta cũng hơi mệt:” Lão có biết Tiêu đại nhân là ai đâu, chỉ biết rằng đó là vị quan lớn, biết chuyện này mình mà nhận thì chỉ có chết, hơn nữa lại còn làm liên lụy vị đại nhân kia, cho nên thà chết không nhận.”

Tả Thiếu Dương ngẫm nghĩ, mới thế mà bảo người ta muốn dùng ông ta hãm hại người khác thì chưa đủ cơ sở:” Thế làm sao lão bá còn sống?”

“ Đó là lần chết thứ hai, trong cái rủi có cái may, bọn chúng hành hạ lão ba ngày ba đêm, lão mấy lần không chịu nổi, chỉ muốn cắn lưỡi tự sát, thế rồi về sau, lão đột nhiên trúng phong, không chỉ chân tay không động đậy được, mồm cũng méo đi, còn hôn mê bất tỉnh. Đỗ gia mời Chân đại phu tới khám bệnh, ông ấy nói lão hán đúng là trúng phong rồi, muốn chữa khỏi phải cần nhân sâm, thế là Đỗ gia mới không thèm quản nữa, gọi người nhà tới nhận lão về, trong họa có phúc, nhờ trúng phong nên lão hán mới thoát chết.” Ngưu bả thức nở nụ cười gượng gạo:

Tả Thiếu Dương phản ứng nhanh nhạy, giật mình hỏi:" Bây giờ lão bá đã khỏe lại rồi, liệu bên kia có tiếp tục gây phiền phức không?"

" Không đâu, vì vị Tiêu đại nhân kia chết rồi. Nghe nói là ông ta phạm án gì đó, bị trị tử tội, treo cổ trong nhà lao.”

Nghe tới họ Tiêu, Tả Thiếu Dương không khỏi liên tưởng tới Tiêu Vân Phi, không biết có liên quan gì không nhỉ? À, nghĩ quá rồi, người ta là một vị viên ngoại lang, làm sao lại dính líu tới một tên phỉ tặc chứ, người họ Tiêu trong thiên hạ này có cả đống mà.

“ May mắn ông trời có mắt, để lão hán gặp được đại nhân. Ài, đại nhân là người tốt, cho nên lão hán mới nói chuyện này, đại nhân tránh xa Đỗ lão gia ra, ông ta không phải người tốt, nếu chẳng may đắc tội với ông ta, hậu quả không dám tưởng tượng.”

“ Ta biết rồi, cám ơn lão bá nhắc nhở, lão bá nghỉ ngơi đi, ta cũng phải đi làm đây.”

Tuyết có vẻ lớn hơn một chút rồi, dù không muốn Tả Thiếu Dương vẫn phải mang cái ô của Bạch Chỉ Hàn chuẩn bị cho lên, để thật thấp, không muốn ai nhìn thấy mặt mình, đi chầm chậm trong gió tuyết.

Trong đầu vẫn lẩn quẩn lời Ngưu bả thức kể, lúc đầu cứu Đỗ Yêm, chỉ thấy ông ta bệnh tật còn bị hãm hại thì thấy thương thôi, nhưng thời gian qua, gần như nghe người khác nói tới ông ta đều nói xấu. Y còn cho rằng do đặc thù nghề nghiệp đắc tội với người ta nên thế, nhưng chuyện Ngưu bả thức thì làm y nguội lạnh, vì đạt mục đích không từ thủ đoạn. Loại người này dù một lòng một dạ đi theo, trung thành như chó, cũng có khi bị đem ra lợi dụng.

Cũng may, quan chức mình nhỏ, còn là y quan, chẳng liên quan gì tới nhà họ, Đỗ gia cũng đã cho người nói rồi, sau này sĩ đồ của mình ra sao không hỏi tới.

Vì chuyện này Tả Thiếu Dương không khỏi nghĩ tới Chân thị huynh đệ, vì sao họ phải mạo hiểm ám sát Đỗ Yêm, liệu có nguyên nhân khác ngoài đấu đá chính trị không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận