Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 828: Y thuật là phép thuật.

Mọi người mặt mày ảm đạm, Kỳ Gia bị tên bắn sâu vào bụng, họ chưa từng thấy ai sống được qua vết thương đó, họ tất nhiên hi vọng Pháp vương có thể thi triển pháp lực mạnh mẽ cứu Kỳ Gia, nhưng hi vọng đó quá mong manh.

Tất cả cứ ngồi quanh giường Kỳ Chu, tới tận canh năm, vẫn không ai ngủ.

Có tiếng mở cửa phòng bên cạnh, Mai Đóa phản ứng nhanh nhất, chạy ù ra ngoài, thấy Tả Thiếu Dương mệt mỏi dựa vào ngưỡng cửa, toàn thân là máu, nàng cuống lên tuôn một tràng tiếng Tạng.

Tả Thiếu Dương nào hiểu, đám Đạt Long Tân ra sau, nhìn thấy thế thất thần, cho rằng thi pháp thất bại rồi, ai nấy cúi đầu.

" Phẫu thuật xong rồi, coi như thành công, nhưng phải tĩnh dưỡng vài ngày mới được. Các ngươi có thể vào xem."

Đạt Long Tân nghe hãi chữ "phẫu thuật" không hiểu là gì, còn nghĩ là Pháp vương nói "phép thuật", mừng rỡ chạy vào phòng.

Chỉ thấy Kỳ Gia nằm trên giường, hơi thở vẫn gấp, nhưng ổn hơn trước rồi, đang ngủ say.

Mạt Gia và Kỳ Gia thân thiết, liên tục gọi tên huynh đệ.

Tả Thiếu Dương ở ngoài yếu ớt nói:" Đừng gọi nữa, thuốc tê chưa tan, sáng mới tỉnh."

Đạt Long Tân không biết thuốc tê là gì, nên cứ thuật lại theo âm tiếng Hán, đám Mai Đóa nghe càng chẳng hiểu, có điều trong lòng khẳng định, Pháp vương dùng một loại phép thuật tên "thuốc tê", loại phép thuật này tới sáng mới giải trừ.

" Các ngươi phân chia trông coi hắn, ta ngủ một lúc đây, thực ra các ngươi cũng ngủ chút đi, chẳng giúp được gì đâu ... Mai còn xuất phát."

Tả Thiếu Dương nói xong lê bước về phòng, ngày hôm nay y mệt mỏi quá độ rồi, ném mũ áo đi một cái, thả mình xuống giường, ngủ không biết gì hết.

Mặt trời lên tới ba cây sào mới tỉnh, phát hiện trên người mình đắp một cái chăn mỏng, phòng đóng cửa, Mai Đóa ngủ gục trên bàn, không có ai khác.

Mới ngủ mấy canh giờ, sức lực chưa khôi phục bao nhiêu, Tả Thiếu Dương vẫn dùng ý chí lớn nhất ngồi dậy, chưa rời giường Mai Đóa đã tỉnh rồi. Nàng mở đôi mắt to mông lung, hớn hở nói gì đó rồi quỳ xuống.

Tả Thiếu Dương nghe không hiểu, đi tới kéo nàng lên:" Sau này đừng tùy tiện quỳ xuống như thế."

Mai Đóa cũng không hiểu, đứng đó cúi đầu, thái độ thành kính hơn trước kia nhiều.

Tả Thiếu Dương mở cửa ra, đi xem tình hình Kỳ Gia, Đạt Long Tân đứng ngoài cửa gác, nhìn thấy một cái quỳ xuống ngay:" Pháp vương dậy rồi."

" Đang yên đang lành quỳ cái gì, đứng lên đi."

" Đa tạ pháp vương!" Đạt Long Tân bò dậy, cũng cúi đầu y hệt Mai Đóa:

Đám này cứ hở ra một chút là quỳ, hành vi đó làm Tả Thiếu Dương không thoải mái, nhưng có chuyện quan trọng hơn:" Kỳ Gia sao rồi?"

" Hắn tỉnh rồi ạ, đang nói chuyện với các huynh đệ." Đạt Long Tân phấn chấn hẳn:" Pháp vương, phép thuật của ngài quá cao, Kỳ Gia thương tích nặng như thế mà vẫn cứu được."

Ở Tượng Hùng còn chưa có nghề lang trung, lang trung đều do pháp vương kiêm nhiệm, khi khám bệnh toàn dùng vu thuật. Ở Trung Nguyên kỳ thực trước Hán Đường cũng thế, trị bệnh đa phần là bằng nghi thức vu thuật.

Người Tây Vực tuy có nhiều bộ lạc, thờ đủ loại thần linh khác nhau, nhưng bọn họ có chung một nhận thức, đó là họ mắc bệnh là vì đắc tội với thần linh. Vu sư thông qua giao tiếp với thần linh, thỏa mãn yêu cầu của thần linh, tha cho người bệnh mới khỏi bệnh. Vì thế chữa được bệnh không phải do y thuật cao minh, mà là pháp thuật cao cường.

Nghe bên ngoài có tiếng nói chuyện, Mạt Gia, Kỳ Chu đều đi ra, chưa nói gì đã khấu đầu, ngay cả Kỳ Gia trọng thương trên giường cũng muốn cửa mình ngồi dậy. Tả Thiếu Dương vội đi tới ấn hắn ngồi xuống:" Ngươi không được cử động, vất thương rách ra thì phiền lắm, người trong nhà cả, không cần khách khí ... Các ngươi nữa, đứng lên đi, sau này đừng có hơi chút là quỳ xuống."

Nghe Đạt Long Tân phiên dịch, Kỳ Gia liên tục tạ ơn, vành mắt đỏ hoe, còn Kỳ Chu, Mạt Gia đứng dậy, bộ dạng thành kính.

Chỉ qua một đêm thái độ đám này thay đổi hẳn, như người khác vậy, tuy trước đó họ rất tôn kính y, nhưng vẻn vẹn là lễ tiết, thân phận khác biệt thôi. Nhưng bây giờ có thêm một phần sợ hãi, như nông nô thấy địa chủ vậy.

Tả Thiếu Dương chẳng rảnh để ý, kiểm tra thương thế cho từng người, đúng là may mắn, cứ tưởng phen này thế nào cũng có tổn thất, vậy mà đều tốt rồi, thương thế rất bình ổn.

Đạt Long Tân vẫn lo quân Đường đi rồi quay lại, đợi Tả Thiếu Dương bận rộn xong, nhỏ giọng nói:" Pháp vương, chúng ta xuất phát ngay chứ? Lư tiêu đầu đã đợi ngoài sân rồi, thuốc cũng chất lên xe."

" Chỉ sợ Kỳ Gia không chịu được hành trình ... Hay là ở thêm vài ngày."

" Pháp vương, phải đi thôi, nếu có chuyện không hay xảy ra, Kỳ Gia chỉ có thể cứa cổ tạ tội."

Tả Thiếu Dương thở dài, đành thế, nếu chẳng may quân Đường quay lại, kiên quyết đưa mình đi, e rằng không chỉ Kỳ Gia tự tận đâu, đành phó mặc số phận cho trời.

Bọn họ xuống lầu mới phát hiện sân bên ngoài rất động, thì ra hỏa kế khách sạn đã đem chuyện Kỳ Gia bị cường đạo bắn tên xuyên bụng, thành cái lỗ rồi, vậy mà được Tả Thiếu Dương làm phép cứu chữa.

Té ra Mạt Gia là tên lắm mồm ưa chuyện, tuy mất một tay vẫn lạc quan lắm, nghe người ta tán dương pháp vương thì hớn hở đi tới, ba hoa bốc phét kể Pháp vương thi triển phép thuật cứu mình ra sao, giơ cái tay cụt lên làm minh chứng.

Khi Kỳ Gia được Đạt Long Tân và Mai Đóa dùng ván gỗ khiêng ra, Mạt Gia càng nói văng nước bọt, vết thương vốn chỉ do tên đâm sâu vào bụng giờ chả hiểu sao thủng lỗ to như miệng chén, còn xuyên từ bên này qua bên kia, pháp vương làm phép, vết thương liền lành như cũ, tuy bây giờ nằm đó nhưng mấy ngày nữa là chạy đi chạy lại được rồi.

Thế là Tả Thiếu Dương gần như thành minh tinh thời hiện đại, mọi người đi theo, thi thoảng ồ lên, thậm chí có người bái lạy, y vẫn chẳng hiểu gì, thúc giục Lư tiêu đầu lên đường.

Tả Thiếu Dương vì học tiếng Tạng, nên ở cùng xe với Đạt Long Tân, những người khác cứ hai người một xe, mười tiêu sư thì kiêm luôn xa phu, Lư tiêu đầu và phó tiêu đầu cưỡi ngựa đi trước mở đường, hai tiêu sư đi sau đoạn hậu. Mỗi chiếc xe đều cắm tờ tiêu cục Uy Viễn, đi tới chỗ khả nghi, phó tiêu đầu lại hô vang tên Uy Viễn tiêu cục, ở vùng này, tên tiêu cục bọn họ khá có uy, cho nên trên đường bình an.
Bạn cần đăng nhập để bình luận