Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 727: Nữ chưởng quầy xinh đẹp. (2)

Chỉ thấy một người mặc nam trang xanh nhạt, nhưng eo mảnh, dáng người tha thướt, gò má phấn hồng mê người, cánh tay trắng muốt nõn nà cầm bút, tay kia nắm que tính, miệng xinh lẩm nhẩm tính toán, chỉ huy hỏa kế chạy qua chạy lại.

Rõ ràng là mấy quầy khác còn trống, vậy mà một đám người tụ tập ở chỗ này, đợi tới lượt để đặt hàng, đôi mắt dõi theo từng cử động của nữ chưởng quầy xinh đẹp đó, từ thanh niên tới ông già đều có cả.

Chỉ là gương mặt nàng từ đầu tới cuối rất nghiêm túc, tuy giọng nói nhỏ nhẹ êm tai nhưng chẳng hề cười, đối xử với ai cũng giống nhau, nhẹ nhàng nhưng thân thiết.

" Tiểu Muội!" Tả Thiếu Dương không ngờ được lại gặp Tang Tiểu Muội ở nơi này, bước nhanh tới:" Muội tới kinh thành rồi?"

Tang Tiểu Muội khựng người, con mắt của nàng trợn to, vành mắt nhanh chóng đỏ hoe, cặp mắt đen láy đó lại càng thêm long lanh như muốn khóc, nhưng cuối cùng một nụ cười tươi như hoa xuất hiện trên môi, làm cả căn phòng muốn bừng sáng, đám người ngẩn ngơ, nhưng ánh mắt Tang Tiểu Muội chỉ có một người:" Muội tới một tháng rồi, đã biết huynh đi tới Tô Châu mở hiệu thuốc, hiện giờ muội đang giúp đỡ Chúc bá phụ ở dược hành ..."

Chân Huyền chưa từng gặp Tang Tiểu Muội, thấy hai người họ dáng vẻ thân thiết, liền chắp tay hỏi:" Thúc phụ, cô nương đây là ..."

" Ừm. Nàng là ... Là thiếp thất tương lai của ta, họ Tang." Tả Thiếu Dương cố tình nói vậy để cánh cáo đám người kia:

Không ít người nghe thấy Tả Thiếu Dương nói lời này thì thất vọng, Chân Huyền khom người thi lễ:" Thì ra là thúc mẫu, tiểu chất Chân Huyền, bái kiến thúc mẫu."

Bị một ông già tóc bạc gọi là thúc mẫu làm Tang Tiểu Muội mặt đỏ bừng, lúng túng đáp lễ, đứng đó không biết phải làm sao?

Tả Thiếu Dương đắc ý lắm, đây là chuyện mấy tháng trước y cũng gặp phải, cười to:" Tiểu Muội, Chúc lão chưởng quầy đâu rồi?"

" Bá phụ ở quán trà."

" Ồ, ông ấy chưa thay đổi cái sở thích này hả, quán trả nào vậy?"

Tang Tiểu Muội chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi tình huống này:" Để muội dẫn huynh đi … Chúc huynh, làm hộ muội một chút nhé.”

Vị Chúc huynh này là cháu họ xa của Chúc Dược Quỹ, hắn làm việc ở Hằng Xương đã lâu, không lạ gì Tả Thiếu Dương cũng như quan hệ của hai người, không tới chào hỏi chỉ ở xa xa chắp tay một cái, gọi:” Chư vị đặt hàng qua chỗ mỗ.”

Tả Thiếu Dương từ xa chắp tay một cái, chẳng để ý người khác bảo Chân Huyền:" Được rồi, hiền chất cứ đi làm việc đi, ta tới quán trà tìm Chúc lão chưởng quầy."

" Vâng, tiểu chất tiễn thúc phụ."

Tả Thiếu Dương bảo xa phu mang quà cho Chúc lão chưởng quầy vào rồi về nhà, y đi theo Tang Tiểu Muội. Dù có là nơi cởi mở như Trường An cũng không có chuyện nam nữ sảnh đôi đi trên đường.

Tang Tiểu Muội đi trước dẫn đường, trong lòng có chút khẩn trương, cứ thi thoảng lại quay đầu nhìn:" Ở chỗ rẽ phía trước thôi, sắp tới rồi."

" Đừng vội!" Tả Thiếu Dương đi nhanh tới, làm bộ người đi ngắm cảnh không liên quan tới nàng, nói nhanh:" Thực ra ta chủ yếu tới tìm nàng, chúng ta kiếm chỗ nào đó nói chuyện đi."

Tang Tiểu Muội thoáng cái mặt đỏ au, hoảng hốt nhìn quanh sợ người ta biết, nhưng rõ ràng là nàng có tật giật mình mà thôi, nơi này đông đúc huyên náo thật, nhưng việc ai người nấy làm đâu có để ý tới người khác làm gì chứ? Nàng khẽ cắn môi, nhỏ giọng nói:" Phía trước có một cái tửu quán, ở đó có phòng ..."

" Được chúng ta tới đó."

Tửu quán đó hơi nhỏ, nằm dưới hàng liễu, gần như che mất lá cờ rượu của nó, cũng khuất khỏi tầm nhìn, người qua lại rất dễ không để ý. Vậy mà lúc tới gần lại có không ít người uống rượu chuyện trò, hiển nhiên là nhiều khách quen.

Rượu triều Đường có độ cồn tương đối thấp, bình thường có thể dùng như đồ uống. Quán rượu không phải quán cơm, tuy cũng cung cấp đồ ăn nhưng chủ yếu là món nhắm để bán thêm rượu thôi, hơn nữa bố trí hoàn cảnh cũng là để phù hợp với đông người tụ tập tán gẫu.

Điếm tiểu nhị niềm nở đi tới:" Hai vị khách quan, ngồi ô bên ngoài hay nhã phòng phía sau?"

Tả Thiếu Dương đáp:" Nhã phòng đi, thanh tĩnh chút, chúng ta có việc phải bàn."

" Vâng vâng! Bên này ạ." Điếm tiểu nhị cũng tinh mắt, nhận ra Tang Tiểu Muội là nữ mặc nam trang, thế nên không rườm lời, dẫn họ ra sân sau, có dãy phòng thấp, chia từng gian riêng, dẫn người vào:" Hai vị uống rượu gì, có gọi món ăn không?"

" Ngươi tự chọn đi, đừng tới làm phiền ta là được." Tả Thiếu Dương lấy ra mẩu bạc vụn, ném cho hắn:

Điếm tiểu nhị mừng rỡ, chừng này tiền với hắn là quá lớn rồi, vâng dạ không nói gì nữa, lật đật chạy đi, lấy bầu rượu ngon, vài đĩa thức ăn tinh xảo, không phải loại đĩa to thịt tảng như ngoài kia, mang vào phòng rồi lùi ra đóng cửa lại.

Trong phòng chỉ còn hai người thôi, Tang Tiểu Muội rụt người lại giữ khoảng cách, nàng không giống Kiểu Xảo Nhi, người ta là thê tử, thậm chí không phải thị thiếp, hai người lại xa cách lâu ngày, không khỏi có chút thiếu tự nhiên.

Tả Thiếu Dương nhìn nàng đưng đó, không thay đổi quá nhiều, nhưng trong thành thục hơn trước vài phần. Khuôn mặt xinh đẹp trắng mịn màng, thùy mị cúi đầu. Đây chính là người cô gái thường đi xách nước ở giếng gần nhà, cất tiếng cười trong trẻo làm người ta vấn vương khi xưa đó sao?

Từ Tết tới giờ đã là hơn nửa năm, trong thời gian đó xảy ra rất nhiều chuyện rồi, y đi thi, làm quan, kết hôn, từ chức, phong quan lần nữa, tuy không phải lúc nào cũng nhớ tới nàng, nhưng hình bóng chưa bao giờ phai trong tâm trí.

Gặp lại rồi, cũng có chút xa lạ, nhưng khi nàng đứng đó, liền như người tuyết gặp phải nắng mặt trời, nhanh chóng chảy tan thành nước, nhẹ giọng gọi:" Tiểu Muội ..."

Tang Tiểu Muội cắn môi "ừm" một tiếng.

Tuy trong phòng riêng, nhưng là quán rượu bên ngoài, Tả Thiếu Dương không còn là chàng trai đơn giản lỗ mãng trước kia, hiểu thời đại này nhiều cấm ky, vỗ ghế:" Tiểu Muội, tới đây ngồi đi."

Tang Tiểu Muội rụt rè tới góc bàn ngồi xuống, cách xa y nhất có thể.

Tả Thiếu Dương không vội, hỏi chuyện tiêu tự sự thiếu thoải mái của nàng:" Muội lên kinh thành một mình à?"

" Vâng!" Tang Tiểu Muội gật đầu:

" Đại ca và tẩu tử của muội sao rồi?"

" Vẫn vậy thôi, Nghê đại phu dạy tẩu tử muội một cách châm cứu, nói nếu kiên trì châm cứu cho đại ca, nói không chừng có hi vọng. Đại ca muội nói, hình như có chút tác dụng, nhưng không rõ ràng."

Châm cứu à? Đúng là thế, Tang Oa Tử bị ngã, liệt nửa người, nhưng không phải chấn thương ở xương, chủ yếu do thần kinh, Tả Thiếu Dương không khỏi nghĩ tới việc dùng nội công xung mạch, nhưng không đơn giản, nghĩ tới cơn đau mình chịu đựng, chưa chắc người thường chịu nổi:" Bệnh của huynh ấy là mạn tính, phải chữa trị lâu dài, đừng gấp."

" Tẩu tử muội cũng nói thế, sau khi lên kinh thành, muội nghe nói rất nhiều chuyện về huynh, huynh thật giỏi, chữa bệnh cho nhiều quan lớn, hơn nữa còn là sư đệ của Tôn lão thần y."

" Trong mắt ta chỉ là chữa cho người bệnh thôi, quan lớn quan nhỏ chẳng quan trọng ... Kinh thành tuy phồn hoa, nhưng lại chẳng bằng cái giếng nhỏ bên sông kia."

Tang Tiểu Muội nghe vậy ngẩng đầu lên nhìn y, nàng cũng thế, dù bao chuyện xảy ra, điều nàng nhớ nhất là những cuộc gặp gỡ nhỏ bên giếng nước, nghe nhắc lại, nàng như quay về những ngày đó, mọi thứ đơn giản mà ấm áp. Một cảm giác hạnh phúc dâng lên, sự xa cách ái ngại tan biến.

Tả Thiếu Dương đứng lên, đi ra sau lưng Tang Tiểu Muội, vòng tay ôm vai nàng, cúi xuống nói:" Qua Tết rất nhanh thôi ta thành thần được một năm rồi, lúc đó ta muốn đón nàng về, được không?"

Mắt Tang Tiểu Muội nhoè đi, cảnh tượng trước mặt trở nên mơ hồ, là nước mắt, nhưng là vui sướng, khẽ gật đầu, dịu dàng ừm một tiếng.

Hai người trong gian nhỏ quán rượu nói lời tình tứ, mãi lâu mới lưu luyến chia tay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận