Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 737: Bát nước hất đi sao có thể lấy lại. (2)

" Bởi vì chuyện ở chỗ bệ hạ thì khác hoàn toàn với đệ nói." Tôn Tư Mạc mặt mày hết sức nghiêm trọng:" Hoàng thượng gọi ta vào cung, hỏi ta có biết chuyện đệ chiếm đoạt số tài sản mà bệ hạ cùng các đại thần, tài chủ quyên tặng để cứu giúp bách tính không? Ta thất kinh hỏi chuyện thế nào, bệ hạ đưa cho ta rất nhiều tấu chương, trong đó nói đệ và Hầu Phổ thông đồng với nhau, làm giả sổ sách, lập nhiều danh mục chi tiêu giả, chiếm đoạn hơn 10 vạn quan! Hoàng thượng vô cùng tức giận đã chỉ thị Hình bộ thượng thư Lưu Chính Hội phụ trách tra việc này."

Tả Thiếu Dương vừa sợ vừa giận, vỗ bàn nói:" Bọn họ rõ ràng muốn vu vạ, đến hôm qua đệ mới trở về kinh thành, toàn bộ sự việc này vốn là ý của Đỗ Kính, không phải có giám sát ngự sử luôn theo dõi hoạt động của hội cơ kim sao, chẳng lẽ họ không biết? Sự việc kéo dài từ lúc đệ đi, họ không lập tức báo cho hoàng đế, đợi đệ về lại đổ lên đầu?"

" Sư đệ, đệ đừng nóng." Tôn Tư Mạc tất nhiên tin Tả Thiếu Dương, chưa nói ông biết con người của y đạm bạc, từ lúc hội cơ kim thành lập luôn có ông tham gia, mọi ẩn tình trong đó ông biết rõ nhất, hội thành lập xong thì họ đi Cù Châu, chuyện này chẳng thể nào có được, nhưng vấn đề phải làm cho rõ:" Hoàng thượng nói, chuyện này có mấy đại thần cùng dâng tấu, phải tra cho rõ ràng, nếu đệ thanh bạch sẽ trả lại công bằng cho đệ, chứ không thể để không rõ ràng thế này."

" Hoàng thượng nói đúng lắm, đệ còn mong họ tra đây, cây ngay không sợ chết đứng." Tả Thiếu Dương cố gắng trấn định lại, hoàng đế là Lý Thế Dân, thiên cổ nhất đế, y tin tưởng không để bọn gian tà qua mắt:

Cây ngay không sợ chết đứng ư, nói thì nói thế, Tôn Tư Mạc không yên lòng, vì từ trong lời hoàng đế, ông ta nghe ra, hoàng đế tin tưởng mấy tấu chương kia rồi, chuyện này sẽ vô cùng khó giải quyết.

Chuyện tới mức này chỉ có thể đợi thôi, chẳng thế làm gì được nữa, Tả Thiếu Dương cũng không muốn nói nhiều, chỉ thêm lo chẳng ích gì. Huống hồ biết sư huynh là người không muốn dính líu chuyện khác trừ tu đạo và chữa bệnh, càng ghét chuyện triều đình quan trường, mấy lần vì mình mà phiền hà rồi, y cũng áy náy, liền đổi chủ đề:" Sư huynh, lần trước huynh vội vàng trở về là có chuyện gì thế?"

" Thái tổ hoàng đế bệnh nặng!" Tôn Tư Mạc trầm giọng nói:

Lý Uyên à, ông ta còn sống sao, Tả Thiếu Dương chỉ biết ông ta sau khi bị nhi tử ép nhường ngôi thì sống buông thả u uất, không bao lâu thì chết, hỏi:" Là bệnh gì?"

" Rất nhiều bệnh, thái tổ hoàng đế chinh chiến nhiều năm, tích góp thành bệnh." Tôn Tư Mạc nói qua loa, kỳ thực theo ông thấy chủ yếu là vì chứng kiến mấy đứa con cốt nhục tương tàn gây tổn thương lớn cho tâm lý của ông ta, tâm bệnh luôn là khó chữa nhất:

Tiện nhắc tới bệnh tật Tả Thiếu Dương nhớ tới nhân vật khác:" Sư huynh có biết tình hình của Đỗ tướng ra sao không?"

Vẻ mặt Tôn Tư Mạc nhẹ nhõm đi ít nhiều, cười nói:" Đỗ Như Hối là người rất quật cường, lần này thuốc đệ đưa là do Đỗ Kính cho ông ta uống, chẳng biết tên tiểu tử đó dùng cách gì, Đỗ Như Hối rất phối hợp. Tới giờ uống thuốc hơn một tháng, tình hình chuyển biến rõ ràng, thời gian trước ta tới tái khám cho ông ta, ông ta đã ngừng ho ra máu, ăn ngủ đều không tệ. Ta đã điều chỉnh thuốc cho ông ta, cứ thế này không có gì đáng ngại."

Tả Thiếu Dương nghe vậy cũng vui vẻ lên:" Tử hà xa là thứ tốt, không chỉ chữa được rất nhiều bệnh, lại còn là thứ đại bổ. Thuốc mà, chữa được bệnh là được, quan tâm nó là thứ gì làm gì ..."

" Khoan, khoan đã." Vẻ mặt Tôn Tư Mạc lập tức biến đổi, trầm giọng hỏi:" Trong số thuốc đệ cho Đỗ tướng uống có tử hà xa à?"

" Vâng! Sư huynh, huynh cũng chữa thi chú ở Cù Châu rồi, đệ không dùng thuốc tùy tiện, rất nhiều người không cần tử hà xa cũng vẫn chữa được, nhưng bệnh của Đỗ tướng đã nặng, không thể thiếu thứ này."

" Ta biết ..." Khi đó Tôn Tư Mạc đã rời khỏi Cù Châu tới châu huyện lân cận mở y quán, còn Tả Thiếu Dương từ trên núi trở về mới gặp được gia đinh Đỗ Kính, nên không biết việc này:" Chuyện tới mức này rồi, đệ không được nói với Đỗ tướng, nếu không hậu quả khó lường."

Tả Thiếu Dương gật đầu:" Đệ đâu bắt ông ấy uống thuốc, đệ là y giả phụ trách khám bệnh, kê đơn, bốc thuốc, dùng hay không là ở người bệnh. Trừ khi uống vào có vấn đề thì là do y giả, nếu không có vấn đề gì được? Chẳng phải Đỗ tướng đã khỏe rồi đấy sao?"

" Ài, ta hi vọng chuyện đơn giản như thế."

" Chẳng lẽ có vấn đề gì?"

Tôn Tư Mạc không trách Tả Thiếu Dương, nếu ở cùng tuổi y, ông cũng suy nghĩ như vậy thôi, huống hồ tâm địa y rất tốt, chỉ lắc đầu:" Ta hơi lo, chỉ mong không từ chuyện tốt biến thành chuyện xấu là được. Bỏ đi, chuyện này tạm thời kệ nó, tóm lại là đừng nói cho ông ấy chân tướng, nhớ lấy, ngàn vạn lần đừng nói có tử hà xa trong đó."

" Vâng."

" Còn chuyện chiếm đoạt tiền y liệu, ta sẽ tìm cơ hội bẩm báo rõ với hoàng thượng, đệ đem tiền nhận của hội cơ kim trả lại đi. Cố gắng vãn hồi ảnh hưởng."

" Đệ hiểu."

Tiễn Tôn Tư Mạc đi rồi, Tả Thiếu Dương ngồi ở đại sảnh hồi lâu, về nhà chưa tròn một ngày mà xảy ra bao nhiêu chuyện như thế rồi, lo là một phần chán nản thất vọng mới là chủ yếu. Long Châu, Hợp Châu, Cù Châu, Tô Châu, y đều tới rồi, những nơi đó tuy gặp khó khăn nhưng mọi chuyện cuối cùng luôn ổn thỏa, còn cái thành Trường An này, thật một lời khó nói hết ... Ổn định lại tâm tình, Tả Thiếu Dương đi gặp Kiều Xảo Nhi, bảo nàng đưa tiền trả lại hội cơ kim.

Thế nhưng khi tiền mang tới, Tả Thiếu Dương cảm thấy không ổn, những mười cái rương lớn giống hệt nhau bên ngoài dán niêm phong của hội cơ kim Xích Cước, mở ra xem, đều là bạc trắng phau phau xếp đầy chặt.

Tả Thiếu Dương đóng ngay nắp hòm lại, líu cả lưỡi:" Sao nàng nói mỗi tháng chỉ 200 quan thôi."

Kiều Xảo Nhi lúng túng:" Thiếp cũng không biết, mới đầu họ nói như thế mà, thiếp chỉ biết là tiền hoa hồng của chàng, nên sai người cất đi, không hề đụng vào, đợi chàng về xử lý, đâu ra nhiều thế này chứ? Hà Tử … Hà Tử, ngươi tới đây."
Bạn cần đăng nhập để bình luận