Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 836: Giáo huấn long thần.

Đoàn người rời thổ bảo đi chưa được vài dặm tì thấy con sông nhỏ, phóng mắt nhìn xa có thể thấy nó chảy vào con sông phía dưới, Tả Thiếu Dương hỏi:" Gần đây còn con sông nào khác không?"

Tù chưởng vừa nói vừa chỉ tay:" Không còn nữa, trong chu vi mười dặm quanh đây thì đây là con sông duy nhất rồi, chỉ có con sông lớn dưới kia nữa thôi."

Tả Thiếu Dương gật đầu, nói như thế nguồn nước từ suối phun kia khả năng cao là ở khu vực con sông nhỏ này, thế thì cần tiếp tục đi lên thượng nguồn của nó xem tình hình.

Đoàn người men theo sông nhỏ lên trên, không ai dám hỏi gì, sợ quấy nhiễu Pháp vương. Đi thêm vài dặm nữa, nước chảy siết hơn, tiếp tục đi tới có tiếng nước chảy sầm sập, có hơi nước ập vào mặt, cây cối nơi này tươi tốt chắn hết tầm nhìn.

Tả Thiếu Dương đoán, nơi này hẳn có một cái thác:" Phía trước là thác nước đúng không?"

" Vâng, phía trước là thác Tuyết Long." Tù trưởng ra hiệu:

Binh sĩ đi trước chém bụi cây mở đường, bọn họ bằng qua một khu rừng, tới dưới thác nước.

Oa, Tả Thiếu Dương không kìm được tiếng cảm thán, thác nước này thật hùng vĩ, phải cao tới hai ma chục mét, lượng nước rất lớn. Nước từ trên cao đổ thẳng xuống cái đầm, nước bắt lên cao hơn người, hơi nước bao phủ cả khu vực rộng.

Tả Thiếu Dương quan sát kỹ đầm nước phía dưới, có rất nhiều xoáy nước nhỏ, nguyên nhân có lẽ là do không ít tảng đá lớn trong đầm. Nhìn kỹ thì, những tảng đá này lại có góc nhọn hoắt, trông vô cùng nguy hiểm, lòng máy động:" Số đá này mới rơi xuống phải không?"

Tù trưởng tán dương:" Pháp vương thật lợi hại, nhìn một cái là biết, cuối mùa đông năm ngoái, đột nhiên rồng chuyển mình, mật đất rung chuyển, đá núi rơi xuống, làm chết không ít bò dê."

Tả Thiếu Dương suy ngẫm một lúc rồi cởi áo.

Tù trưởng ngớ ra:" Pháp vương định xuống nước sao? Không được đâu, đây là nước do tuyết trên đỉnh Tuyết Sơn tan ra đấy, lạnh lắm, nước nước bị lạnh cóng ngay."

" Không cần sợ, ta không sợ lạnh, với lại ta muốn lặn xuống nói chuyện với cá." Tả Thiếu Dương nói đùa:

Không ngờ đám tù trưởng, Đạt Long Tân và Mai Đóa lại reo hò vui sướng.

Vì người Tây Vực cho rằng, cá sông là thần linh dưới đất, Pháp vương hẳn là muốn giao lưu với thần linh, sai khiến quỷ thần đi tìm rồng, để nó phút nước trở lại.

Tả Thiếu Dương chẳng hiểu họ reo hò cái gì, y chẳng để ý lắm, ở đây còn thiếu chuyện kỳ quái à? Cởi đến khi chỉ còn mỗi cái quần cộc, y từ từ vận công, cảm thụ hơi ấm bao phủ khắp người rồi nhảy xuống nước.

Rùng mình, quả nhiên là lạnh thật, nếu người thường chắc là tích tắc nhảy xuống nước đơ người luôn rồi, Tả Thiếu Dương nhận ra mình hơi xem thường, hình như từ khi tới Tây Vực, mình hành động khinh suất khá nhiều. Không dám bất cẩn nữa, y bơi vài vòng cho quen nước rồi lặn xuống. Cái đầm trông vậy mà không sâu lắm, chứng ba mét thôi, dưới nước vẫn nhìn được, ở dưới không ít đá lớn đá nhỏ, nhìn từ màu sắc hình dạng đều là đá mới rơi xuống.

Y từ từ đi bộ dưới nước cảm thụ dòng chảy, lúc phổi gần hết không khí ngoi lên, hít hơi lại lặn xuống.

Bên trên bờ, đám người tù trưởng nín thở nhìn Tả Thiếu Dương hết lặn xuống ngoi lên, một là nước ở nơi này quá lạnh, thêm vào kính sợ thần linh, không ai dám tới đây bơi, chỉ biết đứng nhìn.

Tả Thiếu Dương sau khi đi dưới nước một vòng thì cảm giác được một chỗ nước bị hút xuống, y liền hít sâu lấy hơi, lặn một cái xuống tận đáy, phát hiện có nước không ngừng chảy xuống dưới tảng đá, dùng tay bới thử cát sỏi, dòng chảy tức thì lớn hơn rất nhiều.

Thì ra suối không có nước nữa không phải do khô hạn, mà là miệng sông ngầm bị đá lớn rơi xuống lấp đi rồi, nước chảy vào rất ít, áp lực nước không đủ, tất nhiên không phun ra được.

Tả Thiếu Dương ngoi lên ra dấu chữ V, kệ cho bọn họ không hiểu, lại hít sâu lần nữa lặn vào trong dòng nước giá băng. Bơi vòng quanh, đo lường, tảng đá cỡ một cái chum đựng nước, y dùng sức đẩy, không lay động chút nào. Phải nghĩ cách, nhưng mà đám kia toàn là vịt cạn phải làm sao?

Tình hình làm rõ rồi, Tả Thiếu Dương nhảy lên bờ, lập tức Mai Đóa mang y phục tới cho y, tù trưởng khẩn trương hỏi:" Pháp vương trò chuyện với long thần thế nào rồi?"

Tả Thiếu Dương đang nghĩ cách di chuyển tảng đá, đáp cho có:" Cũng được."

Oa, đây là tin động trời! Một mặt chứng tỏ Pháp vương thực sự xuống dưới đàm phán với long thần, mặt khác long thần đã có ý mềm lòng. Tù trưởng cố nén nhịp tim đập dữ dội, nhịp thở gấp lên vài phần:" Pháp vương xem, phải giết bao nhiêu bò dê cúng tế long thần?"

" Hả?" Tả Thiếu Dương sực tỉnh, nhìn xung quanh thấy địa thế bên đầm nước khá bằng phẳng, nói:" Được, mang hai con trâu tới đây, loại kéo cày ấy, rồi kiếm một sợi xích sắt, một cái khóa đồng. Sau đó về đợi là được."

Bộ lạc Mê Tang nhờ con sông lớn tưới tắm hai vùng đất bên bờ, cho nên nơi này nửa cày cấy, nửa chăn thả, trâu ở Trung Nguyên thiếu chứ thực ra nơi này chẳng hề thiếu. Tù trưởng nghe vậy đồng ý ngay, vẫn e dè:" Hai con trâu có đủ không ạ, pháp sư lần trước làm phép, 50 con trâu vẫn không được."

" Hai con trâu là đủ rồi, làm việc phải chú trọng phương pháp, không thể làm bừa, nếu không bao nhiêu cũng vô dụng."

" Vâng, vâng! Pháp vương nói quá đúng ạ, tên pháp sư lần trước đúng là thằng ngốc, nhiều trâu như thế mà chẳng được việc gì, Pháp vương chỉ cần hai con trâu đã đủ rồi. Đa tạ, đa tạ Pháp vương ... Nhưng xích sắt với khóa đồng làm gì ạ?"

Tả Thiếu Dương bật cười, cũng chẳng sửa lời ông ta, hơn nữa nói chuyện kiểu này cho mọi việc đơn giản:" Ừ, phía dưới có thứ không nghe lời, phải xích lại."

Thứ nào không nghe lời? Chẳng lẽ là long thần? Cả đám mặt tái mét, Pháp vương muốn xích long thần, lỡ chẳng may long thần nổi giận tì sao? Tù trưởng hoảng hốt khuyên:" Pháp vương, không nên thế, có gì thương lượng được mà ..."

Tả Thiếu Dương chẳng quản họ nghĩ tới cái gì mà sợ thế, cười to:" Không sao đâu, cứ để ta xử lý, yên tâm."

Quá khủng bố rồi, Đạt Long Tân dịch lại, đám Mai Đóa mặt cắt không ra máu. Pháp vương chẳng những có thể giao lưu với thần linh, pháp lực cao cường tới mức, long thần dưới nước không nghe lời, chuẩn bị xuống giáo huấn, thế này chỉ cần Pháp vương chiến thắng, về sau long thần sẽ mãi mãi nghe lời, không cần cúng tế nữa.

Tù trưởng cũng sợ lắm, nhưng mà ông ta cũng lớn gan, nếu không đã chẳng dám nuôi bảo bối to như vậy. Giờ đánh cược vậy, nếu Pháp vương chiến thắng, thế không cần phải nói, nếu không hàng phục được thì sao, cùng lắm là nước không phun nữa như bây giờ.

Nghĩ tới đó tù trưởng quát lệnh hộ vệ xuống núi chuẩn bị.
Bạn cần đăng nhập để bình luận