Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 842: Chuyện liên quan tới quốc vận. (1)

Tả Thiếu Dương đứng lên, chợt nhận ra mình còn chưa học nghi lễ ở Tây Vực, không rõ ở đây gặp quốc vương thì phải làm thế nào? Có phải quỳ xuống không? Y đoán là không cần phải làm thế, nguyên nhân là Đạt Long Tân không hề dặn dò mình, thứ đến thân phận của y cũng đủ cao, cho nên cứ dùng nghi lễ bình thường của Đại Đường, nhưng lại sử dụng tiếng Tạng sứt mẻ của mình nói:" Pháp vương Tượng Hùng Cương Nhân Bố Thiết Đàn Thành Tả Thiếu Dương bái kiến quốc vương bệ hạ."

Quốc vương nghe không hiểu Tả Thiếu Dương nói gì, quan ngoại sự bảo Tả Thiếu Dương cứ nói bằng tiếng Đại Đường là được, ông ta làm phiên dịch, chứ cái ngôn ngữ kỳ quái của ngài, ở đây không ai biết. Tả Thiếu Dương mới đành dùng tiếng Hán nói lại, quan ngoại sự giải thích một tràng, quốc vương phất phất cánh tay nần nẫn thịt ngồi xuống ghế bên kia.

Bên này có Đạt Long Tân phiên dịch, bên kia có quan ngoại sự, hai bên giao lưu với nhau.

Quốc vương nói cũng chậm như ông ta đi:" Lễ vật của Pháp vương rất hậu hĩnh, đặc biệt là mười ca cơ kia, đều là hàng cực phẩm, đáng tiếc mấy ngày này phải tắm rửa ăn chay, không được gần nữ sắc ..."

Trùng hợp vậy sao, hay là có ý gì? Tả Thiếu Dương thăm dò:" Ta lần đầu đi qua quý quốc, tặng chút lễ tỏ chút lòng thành, làm bệ hạ chê cười rồi."

" À, Pháp vương muốn gặp bản vương, trừ lễ tiết ra thì còn chuyện gì không?"

" Bệ hạ, ta ngưỡng mộ Đa Di đã lâu, đi ngang qua muốn ngắm phong tình nơi này, vốn không có việc gì. Có điều vừa rồi gặp một chuyện nên hơi tò mò, mạo muội hỏi một câu, không biết được không?"

" Người Đường các ngươi hay rườm rà, Pháp vương cần gì cứ nói đi." Quan ngoại sự ngượng ngùng dịch lại:

Đến lượt Đạt Long Tân chuyển lời Tả Thiếu Dương:" Ta vừa tới cổng vương cung thì thấy Đại vương tử bị đưa đi chặt đầu, ta rất ngạc nhiên, nhiều chuyện hỏi thăm được biết là đắc tội với sứ thần Thổ Phồn. Xem ra bệ hạ rất chú trọng quan hệ với Thổ Phồn, thà chặt đầu nhi tử để bảo vệ quan hệ hữu hảo hai nước."

" Hừ, đâu chỉ là đắc tội." Quốc vương vỗ tay vịn ghế:" Sứ thần Thổ Phồn lần này tới đây là để bàn việc hai nước kết minh, nếu chuyện thành, từ nay trở đi, Thổ Phồn và Đa Di sẽ đồng sinh cộng tử, bất kỳ nước nào tấn công nước này cũng là tấn công nước kia. Một chuyện tốt như thế, mà hắn dám phá hoại, chửi mắng sứ thần đã đành, còn ý đồ hành thích. Đây là chuyện nguy hiểm cho Đa Di, không thể tha được."

Tả Thiếu Dương lắng nghe, bình thản như người ngoài cuộc:" Bệ hạ một lòng vì giang sơn xã tắc thật đáng kính phục, vương tử lại không hiểu nỗi khổ tâm của ngài, gây nguy hại cho Đa Di, thật không nên."

Cả hai vị phiên dịch nghe câu này đều ngớ ra, thái độ của y sao khác hẳn lúc ngoài kia, song vẫn phiên dịch đúng y nói.

Quốc vương ngược lại, rất có thiện cảm với Tả Thiếu Dương, nói chuyện nhiệt tình hơn hẳn:" Pháp vương hiểu cho bản vương là tốt rồi. Mới đầu bản vương còn lo, Pháp vương từ Mê Tang qua đây, nhận ân huệ lão già Tây Nhiễu, làm thuyết khách cho ông ta cơ. Pháp vương còn trẻ, nhưng rất anh minh."

Lão già này vì kết minh với Thổ Phồn, không ngại giết cả nhi tử, Tả Thiếu Dương biết khuyên cản vô ích, chỉ khiến đối phương phản cảm, làm gì cũng khó, nên y đổi chiến thuật, làm ra vẻ kinh ngạc:" À, tù trưởng Mê Tang không nhắc tới chuyện này, ông ta muốn kết minh với quý quốc sao?"

" Đúng thế, cái mảnh đất bé xíu, chẳng phải mỗi năm tiến cống không ít, bản vương đã diệt chúng rồi, là cái thá gì đòi kết minh với Đa Di." Quốc vương hừ mạnh:

Tả Thiếu Dương tán dương:" Bệ hạ làm thế là đúng, muốn mạnh phải kết minh với kẻ mạnh mới được."

Trước đó không ít người tới cầu xin cho đứa nghịch tử kia, làm quốc vương rất bực mình, bây giờ có cảm giác gặp được tri âm bất giác phẩn khích nói:" Lời Pháp vương thật hợp ý bản vương, sử thần Thổ Phồn cũng nói, sau khi hai nước kết minh, phía đông sẽ là địa bàn của bản vương, Thổ Phồn sẽ xuất binh giúp ta diệt Ba Cảm, Ba Oa, Bạch Lan cùng đám Mê Tang kia. Sau khi bình định phía đông, ta sẽ giúp Thổ Phồn diệt Khương Đường, Dương Đồng, Tượng Hùng ... Toàn bộ Tây Vực sẽ do hai nước bọn ta phân chia, ha ha ha ha ..."

Quan ngoại sự mặt tái mét, ông ta không dám dịch lại những lời phía sau, nhưng Tả Thiếu Dương nghe đoạn đầu đã đoán ra phần sau rồi, huống hồ hai chữ Tượng Hùng thì y vẫn nhận ra.

Y sững sờ không nói lên lời, lão già này ngu xuẩn tới mức đó à? Dễ dàng tin vào cái bánh vẽ của Thổ Phồn, giờ lại tiết lộ kế hoạch kết minh, đã thế còn tuyên bố diệt quốc gia người ta ngay trước mặt một vị Pháp vương.

Quốc vương kia sau phen đắc ý nhận ra mình nói hớ:" Vừa rồi bản vương nói sai, Thổ Phồn và Tượng Hùng các vị cũng là đồng minh, nên không có chuyện đó đâu, Pháp vương cứ yên tâm."

Quan ngoại sự đổ mồ hôi, nói là vừa rồi ông ta không phiên dịch, quốc vương mới cả ha hả cho qua, nhưng mà còn Đạt Long Tân mặt âm trầm đứng sau Tả Thiếu Dương thì ông ta quên mất.

Đạt Long Tân nhỏ giọng nói với Tả Thiếu Dương:" Quốc vương Đa Di tiền nhiệm chỉ có một nhi tử là vị trước mặt này, ông ấy sống rất thọ, trên tám mươi mới chịu ra đi, Đa Di giàu có như bây giờ là nhờ ông ấy. Còn quốc vương Đa Di hiện nhiệm chỉ mới lên ngôi vài năm thôi, danh tiếng rất tệ."

E không phải là sống thọ, mà lo thằng nhi tử ngu đần phá quốc gia nên cắn răng sống thì có, Tả Thiếu Dương thầm chửi, y vốn có ý để Đa Di đứng đầu liên minh tiểu quốc chống lại Thổ Phồn, giờ xem ra, lão già này cho dù có không kết minh với Thổ Phồn thì là loại đồng đội heo không tin tưởng được.

Tạm thời giữ mạng cho vị đại vương tử kia đã, chuyện liên minh từ từ tính, đợi bàn bạc với vị đại vương tử kia xem tình hình ra sao.

Tiếp đó quốc vương kia nói lăng nói nhăng để lấp liếm cho qua chuyện vừa rồi, hai bên trò chuyện vui vẻ, Tả Thiếu Dương tích cực phụ họa ông ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận