Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 426: Lên đường về nhà. (2)

“ Quá gầy?” Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Lão ca nhầm sao, Chỉ Nhi không gầy chút nào.”

Tiêu Vân Phi mắng:“ Nói thừa, ngươi đã mất tích hơn hai tháng, người ta không nhớ ngươi sao?”

“ Nhất vi y tiêu đắc nhân tiều tụy!? Nha đầu đó vì nhớ mình sao, Tả Thiếu Dương xúc cảm dâng lên, đọc một câu Tống từ nổi tiếng:

“ Chà, không nhìn ra, văn thơ không tệ.” Tiêu Vân Phi tán thưởng:

“ Là một bằng hữu của đệ làm, đệ chỉ nhớ mỗi một câu, thuận miệng đọc thôi.”

Đạo thơ của người khác, giống như dụ dỗ được vợ người ta, cao hứng muốn hát mà không hát được, không hát thì trong lòng lại khó chịu. Tả Thiếu Dương còn muốn hỏi nhà tỷ tỷ, hỏi Tiểu Muội, nhưng Tiêu Vân Phi đã nói biết mình mất tích là đi tìm ngay, có lẽ cũng không rõ, mắt nhìn về phía huyện thành, chân bước nhanh hơn, chỉ hận không thể mọc cánh bay thẳng về.

Nhờ có Tiêu Vân Phi khinh công cao cường đi trước thăm dò, lại thêm hai tên phản quân đi theo, cho nên bọn họ dễ dàng vượt qua được các trạm canh của phản quân, bình an xuống dưới núi chỉ mất có nửa ngày, thế nhưng cảnh tượng đập vào mắt khiến người ta giật mình kinh hãi.

Tất cả cây cối đều trơ trụi, vỏ cây bị lột sạch, tới lá cây cũng không còn, cỏ trên mặt đất, phàm là thứ trông có vẻ ăn được đều bị nhổ sạch, như có đàn châu chấu khồng lồ tràn qua. Phóng mắt nhìn tới, tuy là mùa xuân vạn vận hồi sinh, song lại chẳng thấy chút sắc xanh nào, bách tính như thây ma vờ vật tìm kiếm những cây còn sót lại.

Cảnh tượng đó làm niềm vui thoát nạn cũng phai đi nhiều, vì nhìn thế cũng đủ đoán ra tình cảnh trong thành khốc liệt cỡ nào, tâm tình mọi người nặng nề, bọn họ bước đi càng lúc càng nhanh, chỉ mong sớm thấy được người thân, như vậy mới yên tâm được.

Tiêu Vân Phi thở dài nói qua tình hình:” Nghe nói sau khi quan binh ra lệnh trưng lương thì phản quân không phát động tập kích quy mô lớn nữa, chỉ phái người bao vây chặt chẽ hơn. Quan binh cũng không dám phản công, hai bên cứ vậy giằng co, có điều chỉ e là quan binh không bì được phản quân, lúc đi qua huyện Song Hòe ta thấy lương thực bọn chúng dư giả hơn một chút.”

Miêu Bội Lan nhìn từng mảnh ruộng tốt hoang vu hai bên đường, nàng còn cúi xuống móc một nắm đất lên bóp thử, lẩm bẩm:” Phải gieo mạ ngay thì vẫn còn kịp, nếu không cuối năm không có gì ăn nữa.”

Tiêu Vân Phi nghe thấy gật đầu:” Cô nương nói đúng, thời điểm n ày đáng lẽ phải ra đồng cày cấy chuẩn bị gieo trồng vụ mới rồi, nhưng mọi người đều chỉ còn biết kiếm cái ăn qua ngày, chẳng biết có sống được tới ngày mai không, ai nghĩ tới cày cấy nữa. Giờ mà có mạ là bọn họ ăn ngay chứ cũng không đeo gieo trồng, vả lại phản quân chưa dẹp, cày cấy chẳng làm gì, bọn chúng kéo tới đốt phá thôi.”

Tả Thiếu Dương cũng nhớ tới nhà mình có 80 mẫu ruộng, y quyết định phải trồng lương thực trước, bây giờ cái ăn là ưu tiên hàng đầu, còn trồng thuốc để sau, nói:” Nhưng không có mạ, bây giờ chắc không đâu bán nữa.”

Miêu Bội Lan nói:“ Trước xuân canh nha môn đều có bán lúa mạ, không biết năm nay có không?”

Chẳng ai trả lời được câu này.

Từ xa xa đã nhìn thấy thành lâu rồi, đồng thời cũng ngửi thấy một mùi hôi thôi lợm giọng, Tiêu Vân Phi thở dài:” Đó là mùi thối bốc ra từ loạn táng cương, thi thể cứ vứt bừa ở đó, dân tráng cũng chẳng còn sức mà chôn nữa, cứ vứt bừa đấy thôi, trời ấm lên, thối không ngửi nổi. Chúng ta đi đường vòng tránh thôi, nhìn thấy chỉ thêm não lòng.”

Trên đường đi tới cổng thành, thi thoảng còn thấy những xác chết ven đường, cái đã thối rữa, cái còn mới, người đi qua hai mắt đều thất thần, chẳng buồn kéo đi chỗ khác.

Ở cổng thành, binh sĩ ngồi bệt dưới đất, dựa lưng vào tường thành, chẳng buồn tra hỏi người qua kẻ lại, thậm chí chẳng biết còn sống hay không nữa. Tiêu Vân Phi nắm dây thừng dắt hai tên phản quân đi vào cũng không chặn lại hỏi nguyên cớ.

Trong thành cảnh tượng tồi tệ, người nào người nấy nằm trên đường, thi thoảng có người đi lại cũng vạ vật như xác sống, chẳng có chút âm thanh cuộc sống nào.

Đường về nhà đi qua ngõ Hạnh Tử quán trà Thanh Hương, vì quán ngay gần ngõ, Tả Thiếu Dương nhìn qua, cửa đóng kín, mấy cái ô lớn dùng che mưa che nắng tả tơi, hiển nhiên đã lâu không ai quan tâm tới nữa, lòng cảm thấy bất an, đứng lại, xoay người chạy tới gõ cửa, gõ một lúc càng nóng ruột:” Mở cửa, mở cửa, có ai ở nhà không?”

Mãi một lúc cửa mới mở hé ra một cánh, người mở cửa là Hoàng Cầm, nàng gầy lắm rồi, còn đâu bóng dáng thiếu phụ xuân thì đầy nhựa sống.

Hoàng Cầm nhìn thấy Tả Thiếu Dương, chẳng dám tim vào mắt, đưa tay ra sờ sờ nắn nắn người y, rồi òa khóc, không cần biết xung quanh có ai nhào vào người y ôm chặt, khóc nức nở :” Tiểu lang trung, cậu về rồi, cậu về rồi ... Ơn trời, ta tưởng không gặp được cậu nữa, đã hai tháng ... Mọi người đã mất hi vọng ... Hu hu ...”

Tả Thiếu Dương cảm động lắm, sinh tử trùng phùng, khó tả hết được nỗi niềm trong lòng, vỗ vỗ nhẹ vai nàng:” Cầm tẩu, thấy tẩu vẫn bình yên ta vui lắm, Tiểu Muội đâu?”

Hoàng Cầm sực nhớ ra, rời khỏi người Tả Thiếu Dương, giọng bi ai:” Nó trên lầu, vẫn phòng đi, lên đi, cậu về kịp nhìn nó lần cuối.”

“ Cái gì?” Tả Thiếu Dương như trúng phải sét đánh, lảo đảo chạy vào nhà.

Tang mẫu ở trong phòng nghe thấy động tĩnh thò đầu ra nhìn, thấy y thì kêu lên:” Ui chao, Tả công tử rốt cuộc đã về, lão thân nói mà, người lành có trời giúp.”

Bà ta béo hơn cả trước kia, có điều đây là béo giả, nói cách khác là bì phù, đầu giờ y chang con heo nái, song tinh thần không tệ.

Tả Thiếu Dương chân không dừng bước, chạy như bay lên phòng Tiểu Muội, bỏ hết tỵ hiềm, đẩy cửa ra, trong căn phòng ánh sáng mù mờ Tiểu Muội nằm trên giường, mái tóc mượt mà đã xơ xác, hai mắt nhắm nghiền, hõm sâu, xương gò má nhô cao, cánh môi nứt nẻ, gần như không còn nhận ra được nữa.

Hai mắt chốc lát ướt nhòe, Tả Thiếu Dương đi nhanh tới, nắm tay bắt mạch, mạch khi có khi không, hơi thở nhẹ như tơ, vỗ vỗ gò má hốc hác của nàng gọi:” Tiểu Muội, tỉnh, tỉnh lại đi! Tiểu Muội.”

Gọi mất một lúc Tiểu Muội mới yếu ớt mở mắt ra, chớp chớp vài cái, nhận ra người trước mắt là ai, ánh mắt hiện ra niềm vui vô bờ bến, nhưng lại quay đầu đi:” Đừng nhìn ... xấu lắm.”

***Y đái tiệm khoan chung bất hối, vi y tiêu đắc nhân tiều tụy - Áo quần rộng dần ( vì gầy đi) nhưng trước sau cũng không hối hận, chỉ vì (nhớ nhung) người đó mà tiều tụy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận