Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 664: Nơi này không thuộc về mình.

Trường An đã vào đầu mùa hạ, thời tiết khá oi bức, thi thoảng lại có cơn mưa bất chợt vào buổi tối, thế nhưng chẳng giúp giải nhiệt được là bao, thoáng cái thôi nước cũng bốc hơi hết, sáng hôm sau thôi mặt trời mọc lên, mặt đất đã khô cong như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục đón nhận mặt trời khắc nghiệt nung nóng.

Tới Trường An rồi, tới kinh thành rồi.

Trong nhận thức của Miêu Bội Lan, kinh thành là nơi ở của hoàng đế, là nơi tập trung của quan lớn, quý nhân, ở đây phải hết sức cẩn thận lợi ăn tiếng nói, nếu không tự mình gây họa đã đành, còn chuốc lấy rắc rồi cho Tả Thiếu Dương mới là chuyện lớn. Cho nên từ lúc nghe xa phu bên ngoài báo là nàng ngồi im như tượng, không dám nhìn ngang ngó dọc, tới tận khi qua cổng thành, bên tai truyền tới tiếng phố xá huyên náo, tiếng kêu của Hồi Hương và mấy đứa bé Chu gia đi cùng xe, Miêu Bội Lan mới không nén được tò mò, quay đầu nhìn, tức thì há hốc mồm.

Đường phố rộng thênh thang, Miêu Bội Lan chưa từng thấy con đường nào rộng như thế, ngay cả sân lớn trước huyện nha ở quê cũng chẳng rộng bằng, mấy chiếc xe đi ngang nhau cũng dư sức, hai bên đường còn có hẳn lối đi riêng giành cho người đi bộ.

Nhà cũng thật là to, nàng chưa thấy nhà ai lớn như vậy, tường cao hơn, dài hơn cả tường huyện nha nữa, còn nhà của Giả tài chủ ở Mai Thôn thì căn bản không thể nào so sánh được.

Chẳng lẽ người trong thành Trường An đều sống trong những căn nhà to như vậy à? Vì đến khi xe ngựa rẽ phải, rời khỏi con đường lớn, đi vào con đường nhỏ hơn, vắng vẻ hơn, Miêu Bội Lan nhìn trái phải, vẫn chỉ thấy những bức tường cao, kéo dài, nhiều bức tường như vậy lắm, chứng tỏ có rất nhiều căn nhà thật lớn, chỉ là nàng chưa thấy nhà, chỉ thấp thoáng thấy được mái nhà cong uốn lượn, bức tường kia che hết rồi.

Bây giờ ca ca làm quan triều đình rồi, phải chăng cũng sẽ sống trong căn nhà to như vậy? Miêu Bội Lan có chút sợ hãi, có chút tự ti, nàng chỉ là nha đầu thôn quê, chẳng biết mấy quy củ, sống trong ngôi nhà lớn như thế phải làm sao?

Đội xe lại rẽ, đi qua một cánh cổng lớn, khung cảnh tức thì khác hẳn, đường gạch, không rộng, chỉ đủ một xe ngựa đi mà thôi, hai bên đường khá hoang vu, nhiều đất trống, đi được một đoạn mới thấy nhà cửa, kiểu dáng tuy hơi khác chút, cơ bản giống nhà ở thành Thạch Kính. Nhà chỉ có một tầng, nhà đất, nhà gỗ đều có, Miêu Bội Lan ngớ ra, chỉ muốn đấm đầu mình, thật ngốc, thì ra bức tường nàng thấy nãy giờ chẳng phải của căn nhà lớn nào hết, chỉ giống như tường thành thôi, hình như người nơi này sống trong từng cái thành nhỏ.

Làm gì có nhà ai to như thế được chứ?

Người qua đường thấy đội xe đều đứng sang bên tránh, bọn họ ăn mặc rất bình thường, thậm chí nhiều người mặc áo vá, còn không bằng nàng. Miêu Bội Lan nhẹ người, vậy mà lúc nãy suýt dọa chết bản thân, thật ngốc mà.

Lúc này xa phu ở ngoài nói:” Phu nhân, sắp tới nhà Tả công tử rồi.”

Lần này lên kinh thành không chỉ có phu thê Hầu Phổ, Hồi Hương, còn có cả nhà Chúc Dược Quỹ, ngồi cùng xe với Miêu Bội Lan có Hồi Hương, thê tử của Chúc Hùng và hai đứa con mới bảy tám tuổi.

Miêu Bội Lan vừa yên tâm một chút, tim lại vọt lên cổ rồi, hơn một năm qua hai người chẳng gặp nhau mấy, lần trước Tả Thiếu Dương từ kinh thành về, đa số thời gian ôn thi, nàng sợ làm ảnh hưởng tới y nên không gặp, rồi chớp mắt một cái, chàng trai ngốc nghếch đưa cho mình cái bánh bao năm xưa đã thành quan lão gia rồi … gặp quan là phải quỳ, lát nữa nàng có phải quỳ không? Huynh ấy còn nhớ tới mình không?

Xe ngựa dừng lại, Miêu Bội Lan càng hồi hộp, mọi người xuống xe rồi, nàng không thể cứ ngồi đây được. Miêu Bội Lan vừa xuống cũng là lúc Tả Thiếu Dương chạy từ trong nhà ra, mọi người đều vây quanh y, chào hỏi cười nói rất vui vẻ, nàng đứng cuối đội ngũ, không dám đi lên như những người khác, đứng đó mỉm cười nhìn y.

Tả Thiếu Dương nắm tay tỷ tỷ, ánh mắt xuyên qua đám đông nhìn thấy nàng, ánh mắt đó rực rỡ hơn ánh mặt trời hoàng hôn, bốn mắt gặp nhau, bốn mắt gặp nhau sóng lòng trào dâng, mặc cho xung quanh tiếng tiếng cười nói, hò reo. Miêu Bội Lan chỉ si mê nhìn y, mặt đầy ôn nhu, như chẳng hề nghe thấy, vì nàng biết rồi, ca ca không quên nàng, ánh mắt ca ca nhìn nàng cũng tràn ngập mật ngọt.

“ Bội Lan muội, vào nhà thôi, sao đứng ngây ra như thế?” Bạch Chỉ Hàn thân thiết khoác tay Miêu Bội Lan, gọi khẽ:

Miêu Bội Lan thoáng cái mặt đỏ bừng, giờ mới nhờ Bạch tỷ tỷ tới bên cạnh mình nãy giờ, vậy mà tỷ ấy nói gì mình chẳng hề nghe thấy, tỷ ấy thông minh như thế, nhất định là biết hết rồi, thật là xấu hổ.

Hai nàng đi vào nhà, Miêu Bội Lan để ý quan sát, trạch viện khá nhỏ, so với trạch viện trước kia từng của Cù gia nhỏ hơn nhiều lắm, phải nói không cách nào so được, nhưng như thế làm Miêu Bội Lan bớt áp lực hơn nhiều.

Vừa đi tới mái hiên đại sảnh, một bóng đen nhảy vèo xuống, rất bất ngờ, Miêu Bội Lan không giật mình, nàng tinh mắt nhận ra ngay là Bi Vàng rồi, không ngờ nó vẫn còn nhận ra nàng, đứng trên vai nàng xoay tròn kêu chít chít vui sướng.

Mọi người chia nhau ngồi xuống đại sảnh, kể chuyện từ lúc chia tay, huyện thành nhỏ thì chỉ chừng đó chuyện, có gì để kể đâu, chủ yếu là mọi người muốn nghe Tả Thiếu Dương kể, kể từ lúc đi thi … Hà Tử và Bạch Chỉ Hàn nhanh nhẹn pha trà rót nước, Miêu Bội Lan rất muốn giúp, nhưng nàng chẳng biết làm sao, nàng còn chẳng biết lấy nước ở đâu, trà chỗ nào, bếp cũng không biết, lúng ta lúng túng đứng đó.

“ Bội Lan, giúp ta một tay nào.” Bạch Chỉ Hàn vẫy tay gọi Miêu Bội Lan:

“Dạ!” Miêu Bội Lan đáp một câu chạy đi, nếu cứ đứng im một chỗ thế này nàng lúng túng chết mất:

Bạch Chỉ Hàn tinh ý như thế, làm sao không nhìn ra sự quẫn bách của Miêu Bội Lan, chỉ hướng ra hậu viện, nói:” Ở hậu viện có cái giếng nhỏ đấy, muội giúp ta lấy nước đổ vào chum nhé, hôm nay sẽ cần nhiều nước lắm đấy.”

Miêu Bội Lan vui vẻ nhận lời, đi qua hành lang đến nguyệt môn, trước mắt thấy cái giếng nhỏ, công việc này nàng rất quen thuộc, cho nên không gặp vấn đề gì, mau chóng múc đầy thùng gỗ. Đến khi chuẩn bị xách nước đi, ngẩng đầu lên nàng chú ý, đây là khoảnh sân rất nhỏ, trừ khóm trúc, mấy cây chuối tiêu thì chỉ còn lại vài luống hoa nữa thôi, hoa chắc chắn là Bạch tỷ tỷ trồng rồi.

Ngẩng đầu lên cao hơn nữa, nhìn thấy bức tường mà nàng tưởng là tường ngôi nhà lớn kia, nhìn xa hơn nữa là bức tường thành cao sừng sững, bốn phía bao vây bởi tầng tầng những bức tường, làm cô nương sinh ra ở núi rừng như Miêu Bội Lan thấy ngột ngạt.

Trong nhà chỉ có khu vườn nhỏ này thôi, Miêu Bội Lan hoang mang, có lẽ nàng không nên nghe mẹ thúc giục, có lẽ nên ở lại quê thì hơn, nơi này không thuộc về nàng, không có chỗ cho nàng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận