Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 833: Mỹ thiếp thị tẩm.

Thế là tiệc lại bày ra, đám thê thiếp của tù trưởng luân phiên mời rượu Tả Thiếu Dương, nhất là nàng tiểu thếp tóc nâu xinh đẹp nhất kia, miệng ngọt như mật ong, thân thể như thuốc cao, dính lấy Tả Thiếu Dương, gỡ không nổi, thậm chí ngã hẳn vào lòng y làm nũng. Tả Thiếu Dương vừa đỏ mặt vừa giật mình thon thót, tù trưởng thì cười ha hả, chẳng có vẻ gì là không vui.

Trên bữa tiệc, tù trưởng mượn hơi men lại nhắc tới chuyện muốn giữ Tả Thiếu Dương ở lại một năm, y dứt khoát từ chối.

Bữa tiệc đó uống tới tận khuya, tù trưởng say nhũn như đống bùn, ngủ luôn trên bàn, thế là tiệc giải tán.

Đám Đạt Long Tân đều say, được phó tòng đưa về phòng, Mai Đóa muốn tới dìu Tả Thiếu Dương nhưng lão bà của tù trưởng đã tranh trước rồi, chỉ huy đám thiếp thất đưa y đi.

Nơi ở an bài cho Tả Thiếu Dương rất xa hoa, năm nữ phó hầu hạ đẹp như hoa, từ tóc vàng tới tóc nâu tóc đen đều có, mang đủ loại phong tình, tiếc là y say tới hoa mắt, vào phòng là cắm đầu ngủ.

Mơ mơ màng màng, Tả Thiếu Dương cảm giác có người đè lên mình, hình như là Kiều Xảo Nhi, không là Tiểu Muội, bình thường ngượng ngùng, lên giường lại là cô gái nhiệt tình nhất, vóc dáng nhỏ nhắn, làn da mịn màng, đặt biệt là bầu vú, vừa nhỏ vừa săn chắc, sờ hết sức thích.

Đã hơn nửa năm không gần thê thiếp rồi, Tả Thiếu dương muốn xoay người lên ngựa, nhưng mà toàn thân trừ đúng một chỗ hừng hực khí thế, chỗ khác chẳng có chút sức nào.

Nhưng Tiểu Muội không cần y đụng một ngón tay, vẫn khéo léo hầu hạ, làm y muốn xuất hồn.

Đúng lúc ấy có tiếng gọi:" Pháp vương, Pháp vương!"

Hả? Sao lại có giọng Mai Đóa, Tả Thiếu Dương rốt cuộc tỉnh lại từ trong giấc mộng, nhận ra toàn thân mình không còn một mảnh vải, bên cạnh cũng có một thân thể trần truồng quấn lấy y như bạch tuộc. Trong phòng duy nhất một ngọn nến đỏ, y cố gắng tập trung ánh mắt, nhìn rõ rồi, không ngờ lại là thiếp thất đẹp nhất của tù trưởng.

Tả Thiếu Dương như rơi xuống hầm băng, gỡ tay chân nàng ra, lăn xuống giường, luống cuồng tìm quần áo.

Nữ tử kia ngồi dậy, dụng tiếng Tạng nói vọng ra ngoài:" Lão gia bọn ta bảo ta hầu hạ Pháp vương của cô, cô đừng lo, ngoài kia có dũng sĩ tráng kiện, cô nhìn trúng ai cứ việc mang về phòng, ha ha ha."

" Ta không thèm." Bước chân Mai Đóa đi xa dần:

Tả Thiếu Dương không hiểu họ nói gì, tranh thủ lúc ấy kéo chăn da thú che người:" Phu nhân, nàng làm cái gì thế?"

Tiểu thiếp đó cười khanh khách, đôi mắt lùng liếng nhìn y, từ từ bò tới, bầu vú nhỏ nhắn trong mơ giờ thành hai trái mật đào no tròn, lưng uốn như cánh cung, bờ mông cong lên, đung đưa tiến về phía y, dưới ánh nến đỏ, cực kỳ dụ hoặc.

Tả Thiếu Dương nhìn đi chỗ khác:" Phu nhân đừng làm thế, như vậy là có lỗi với tù trưởng."

Tiếp thiếp này nói tiếng Hán vô cùng lưu loát:" Pháp vương yên tâm, lão gia bảo thiếp tới hầu hạ ngài, chỉ có vị khách tôn quý mới có đãi ngộ này thôi."

Hả? Là lão tù trưởng kia bảo nàng tới? Sao có chuyện hoang đường như thế, à không, hình như là có … Tả Thiếu Dương nhớ rồi, trước kia từng nghe nói thời cổ có dân tộc chiêu đãi khách quý bằng cách phái lão bà tới ngủ với khách, không ngờ y rơi vào bộ lạc đó.

Nhưng Tả Thiếu Dương không quen đãi ngộ này, lòng có cảm giác như đang phạm tội:" Cám ơn, ta không thích như thế, phu nhân, xin đi đi."

Thiếp thất kia ra sức khuyên giải, thậm chí muốn kéo chăn ra, nhưng Tả Thiếu Dương giữ chặt, kiên quyết bảo nàng ra ngoài. Đột nhiên nàng quỳ xuống, khóc rất thương tâm:" Pháp vương, nếu thiếp bị đuổi đi bây giờ, lão gia biết thiếp không hầu hạ tốt ngài, sẽ bị đánh chết. Mấy tháng trước có tán phổ Thổ Phồn tới, lão gia sai một thiếp thất hầu hạ, sáng hôm sau tán phổ nói không hài lòng, thiếp thất đó bị đánh một trận, cuối cùng ném lên đỉnh núi cho dã thú ăn thịt ... Hu hu hu ..."

Tả Thiếu Dương nghe nàng nói mà xót xa, như y không tin vội, tạm thời cũng không rõ nàng nói thật hay giả, nghĩ một lúc, nói:" Thế này đi, nàng ở lại trong phòng này, mai lão gia nàng hỏi tới, ta bảo nàng hầu hạ rất tốt là được."

" Lão gia sẽ không tin đâu, ông ấy có thể nhìn ra được ngài có phải thực sự hài lòng không, Pháp vương không cần thiếp, thiếp chết chắc rồi." Thiếp thân đó khóc càng thương tâm:

" Hoang đường, làm sao ông ta nhìn ra được."

" Nhìn được, trước kia cũng có thiếp thất không muốn hầu hạ khách vì khách quá hôi hám thô lỗ, kết quả sáng ra nói dối, ông ấy phát hiện liền đánh chết."

" Sao thế được chứ?" Tả Thiếu Dương mắng, song không tin hẳn, nếu đúng là thế cũng không thể tùy tiện nói ra ngoài, nữ nhân này không sợ mang tiếng xấu cho lão gia nàng à? Hay là muốn dùng cách này để khiến mình thương xót.

Nhưng nàng làm thế chỉ để được thị tẩm mình vui vẻ thôi à? Nàng có được gì đâu mà nói dối?

Còn một cách giải thích khác, đây là cái bẫy của tù trưởng muốn giữ mình lại thổ bảo? Cũng không phải, làm thế khiến mình phản cảm, ông ta không giống kẻ ngốc, không làm thế.

Không, phông phải, vậy có thể là gì? Để mình ham mê sắc dục ở lại à, mỹ nhân kế?

Tả Thiếu Dương đang suy nghĩ thì nữ nhân kia đã leo lên người y, tay phải ôm lấy cổ y, bờ môi ghé sát tới mặt y, giọng nói có thể khiến tất cả nam nhân mềm xương:" Pháp vương, cầu xin ngài ngủ với thiếp đi, nếu không thiếp bị đánh chết đấy."

Hai cặp cặp mông căng tròn mềm mại đã ngồi xuống đùi y, trước mắt y lại là một cặp nhũ phong đầy đặn cao vút, có nam nhân nào không động lòng, nhưng Tả Thiếu Dương bị người ta tính kế thành ám ảnh rồi, vì vậy hành vi này chỉ khiến y thêm hoài nghi. Nghi ngờ nổi lên thì dục vọng lui đi, y bình tĩnh nói:" Phu nhân đừng khóc, nghe ta hỏi vài câu."

" Pháp vương cứ hỏi ... Hắn xì ..." Đêm lệnh, nữ tử đó trần truồng, hắn hơi liền mấy cái:

Tả Thiếu Dương do dự, vén chăn lên:" Vào đây nằm."

" Vâng, đa tạ pháp vương."

Nữ tử đó vừa chui vào chăn là muốn sán tới ôm Tả Thiếu Dương, y lạnh lùng nói:" Đừng nhúc nhích, nằm thế nói chuyện."

" Dạ ..." Thiếp thất đó không dám động đậy nữa, mái tóc buông xõa bên giường, dưới ánh đèn gương mặt càng thêm gợi cảm:

Tả Thiếu Dương đã vận phản hư thổ nạp công lên, tinh thần ngày một tỉnh táo, có thể bình thản đối diện với nàng:" Tù trưởng sai nàng ngủ với ta, nhất định có chuyện cần thương lượng phải không? Nói đi, nếu làm được ta sẽ giúp."
Bạn cần đăng nhập để bình luận