Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 372: Tất cả vì nhi tức phụ. (2)

Trong căn phòng nhỏ ánh sáng không tốt, hai phụ nhân nhỏ giọng chuyện trò, cứ nghĩ là chuyện này chỉ có trời biết đất biết bọn họ biết, nhưng quả thực là trên đời này đúng là muốn người ta không biết trừ khi đừng làm, sao có thể ngờ Bạch Chỉ Hàn dọn tuyết bị sốt nằm trên gác lửng nghe hết.

Nghê mẫu đấm đùi than:” Ôi! Trời phong có vân bất trắc, người có phúc họa khó lường mà, vừa rồi phản quân tấn công thành, lại giở trò cũ, gian tế trà trộn trong thành, thừa cơ bên ngoài đánh thành để đốt nhà đại hộ. Lần đầu bao nhiêu nhà bị đốt, Kiều gia thoát được, lần này không may mắn thế nữa, phản quân không đánh được tới chân thành, nhưng mà Kiều gia lại bị gian tế đốt mất nhà, đội thủy long khi đó đã dồn hết tới cổng thành sẵn sàng đối phó với phản quân, cho nên không về kịp, cả đại trạch viện to lớn cháy thành đống đổ nát, cả nhà khóc chết đi sống lại.”

“ Thật là thảm quá.” Lương thị lau nước mắt cảm thán, bà là người mau nước mắt, dễ mủi lòng, không chịu được chuyện chua xót:

“ Đúng thế, ai mà ngờ chứ, lần trước họa lớn qua được nên thiếu đề phòng, nhà cháy rồi đánh phải ở nhờ thân thích, rồi lệnh trưng thu lương thực công bố, thân thích không cho ở nữa, đi đâu cũng không ai tiếp nạp.”

“ Đúng là họa vô đơn chí mà.”

“ Cũng chẳng thể trách ai được, giờ người ta lo thân chẳng xong, sao chiếu cố tới được thân thích bằng hữu. Kiều lão gia hôm đó bị đốt cháy gần hết lương thực, may mà Kiều tiểu thư cơ trí, mặc kệ vàng bạc châu báu, xông vào biển lửa cứu ra được một bao lương thực, tạm thời còn có cái mà ăn, tiếc là Kiều tiểu thư ...” Nghê phu nhân nói tới đó hơi ngập ngừng:

Lương thị hỏi vội:” Làm sao?”

“ À, không sao cả, chị bị thương một chút, có điều không hề gì nữa, tới Huệ Dân Đường nhà lão thân, lão đại nhà ta giúp ... Cũng gần ổn ...”

“ Vậy thì may quá, thế nhà cháy rồi, thân thích không cho ở nhờ, vậy họ ở đâu?”

“ Còn biết đi đâu, về nhà cũ dựng lều ở tạm thôi.”

Lương thị cuống lên:” Ai dà, mấy ngày qua trời tuyết lớn, thế sao được chứ?”

“ Thì thế đó, trước kia sức khỏe Kiều lão gia không tốt, thường hay tìm Nghê đại nhà lão thân xem bệnh, nên hai nhà khá thân thuộc, lần này Kiều tiểu thư cũng đến chữa thương mới biết chuyện, Kiều phu nhân nói chuyện với lão thân cứ khóc khóc mãi thôi, đến là thương.”

Nghê mẫu nhìn phản ứng Lương thị biết chuyện tám phần là thành rồi:” Đang nói tới đó thì nghe thấy bên ngoài huyên náo, kèn trống tưng bừng, ra xem mới biết là Tả công tử được quan binh hộ tống đi bán lương thực. Kiều lão gia nghe nói sự tích anh hùng của lệnh lang, cứ khen mãi, Kiều phu nhân thì nói, Tả gia mang mười đấu lương đi bán cho quan quân, khẳng định lương thực trong nhà không ít, không biết là còn dư nữa không? Kiều lão gia lại nói, dù Tả gia có dư thì cũng chẳng có gì để đổi ...”

“ Lão thân nghe tới đó lòng máy động nghĩ tới Tả công tử chưa thành thân, Kiều gia tiểu thư tuy không dám so với Bạch tiểu thư chứ ở thành Hợp Châu này lão thân dám khẳng định là không kém bất kỳ cô nương nào, gia thế cũng phù hợp. Thế nên lão thân mới ướm lời, bọn họ đồng ý, nói chỉ cần cấp lương thực nuôi sống gia đình là đồng ý thành thân.”

“ Thế ... Nhà họ có bao nhiêu khẩu?” Lương thị thận trọng hỏi:

“ Ở Hợp Châu thì chỉ có ba người thôi, Kiều lão gia có hai nhi một nữ, hai nhi tử một buôn bán bên ngoài, quanh năm suốt tháng chạy đông chạy tây, một người nữa làm quan ở kinh thành, có điều không rõ chức vụ gì, dù sao cũng là kinh quan đấy. Bây giờ trong nhà chỉ có phu thê và nữ nhi, nha hoàn và phó bộc đều giải tán rồi, tuy còn hai người vẫn theo hầu hạ song không phải lo tới họ. Kiều tiểu thư năm nay tròn mươi lăm, rất nhiều người từng dạm hỏi, chỉ là hai nhi tử đều không có nhà, phu thê họ không nỡ xa khuê nữ sớm, cho nên giữ ở nhà. Tiểu cô nương hiểu chuyện, biết an ủi vỗ về người khác. Không phải nói quá đâu, lão thân gặp là thích ngay đó.”

Lương thị không nghi ngờ lời Nghê mẫu, lần trước bà muốn nhờ Nghê mẫu giới thiệu cho nhà phù hợp, nhưng Nghê mẫu nói không có nên từ chối, nhất định không thể nói tùy tiện được:” Lão thái thái dụng tâm như vậy, thiếp thân cảm kích lắm, lão gia nhà ta lại vô cùng trúng ý Chỉ Nhi, vẫn hi vọng hai đứa nó ở gần nhau lâu ngày sinh tình.”

“ Ồ thế à ...” Nghê mẫu hơi thất vọng:

“ Hơn nữa ...” Lương thị nói tiếp:” Nói thực, Trung Nhi rất hiếu thuận vâng lời, chỉ có chuyện kết hôn là quái lắm, nó nhất định muốn tự chọn tức phụ, nói cái gì mà phải tình đầu ý hợp, cái gì mà ghét hôn nhân mua bán trao đổi ... Tam nha đầu Tang gia đó, cũng xinh xắn lắm, hai đứa cũng có tình cảm với nhau, chỉ là lão mẫu Tang gia quá hám lợi, đòi sính lễ 70 quan, sau lại đòi lương thực, Trung Nhi giận lên, từ chối ngay. Nếu nó mà biết dùng lương thực đổi tức phụ, thì chuyện này hỏng mất.”

“ Thì ra là thế.” Nghê mẫu lắc đầu:” Tang gia làm thế cũng đâu phải là tham tài, khuê nữ vất vả nuôi lớn bao năm mà, gả đi không có sính lễ, khác nào coi rẻ con mình chứ, hàng xóm biết được chê cười. Rồi tiền sính lễ rồi cũng chuẩn bị hồi môn đem về nhà chồng thôi, ài, sao lệnh lang lại có suy nghĩ ngược đời như vậy?”

“ Thiếp thân cũng không hiểu vì sao nữa, nói chung ở chuyện này Trung Nhi nó quái lắm, rất kiên quyết, nói thế nào cũng không được, thậm chí còn dám cãi lại cha nó, mà nó là đứa hiếu thuận lắm, chuyện khác nói sao nó nghe vậy.” Lương thị thấy đau đầu không thôi:

Nghê mẫu rất muốn tác thành chuyện này, nghĩ một lúc nói:” Vậy thì chuyện đổi lương thực thì không nói là được.”

Lương thị vẫn còn điều bận lòng:” Cơ mà Chỉ Nhi ..”

“ Ài Tả phu nhân, vẫn câu nói đó thôi, nếu lệnh lang không hài lòng thì đừng ép làm gì, dở chuyện ra. Hơn nữa giờ Bạch tiểu thư là nha hoàn cho lệnh lang, là người trong phòng rồi còn gì, đi đâu được nữa, mai sau lệnh lang hồi tâm chuyển ý chỉ là một câu nói mà thôi. Lệnh lang tiền đồ to lớn, năm thê bảy thiếp có hề gì.” Nghê mẫu ra sức vun vào:

Lương thị vẫn lắc đầu:” Chỉ Nhi mà làm thiếp sao, thiệt cho nó quá.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận