Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 530: Lại thêm một nhà nữa. (2)

Tả Quý kinh hãi không nhỏ, ngự y bên cạnh hoàng đế là quan tòng lục phẩm, hiện giờ tuy đã lui về, nhưng thân phận như vậy hiển hách hơn nhà mình trăm lần, kích động tới giọng run lên:” Nhà họ như thế, liệu có nhìn trúng Tả gia được không?”

Cù lão thái gia cười ha hả:” Nếu không thành, lão hủ tới đây tốn công làm gì, ha ha ha. Vu thái y và ta là chỗ thân quen, trước khi về kinh vốn đã nghĩ tới tôn nữ ông ấy rồi, chỉ là một không rõ tôn nữ ông ấy lâu như vậy đã định hôn chưa, hai chưa dò hỏi ý nhà họ nên không dám nói trước. Vừa qua đăng môn bái phỏng, có kể chuyện Tả công tử với Chỉ Nhi nhà ta cho ông ấy, ông ấy cũng thở dài không thôi, nuối tiếc cho đôi tài tử giai nhân, lão hủ mới thừa cơ đề cập chuyện Tả gia lên kinh tương thân, dò ý ông ấy, ông ấy nói bản thân không thành vấn đề, chỉ là xưa nay rất yêu quý tôn nữ, chuyện này cần xem ý tôn nữ thế nào.”

Tả Quý nôn nóng hỏi:” Vậy ý tiểu thư bên đó ra sao?”

“ Ha ha ha, ai ngờ Vu nha đầu đã biết tới Tả công tử rồi, còn hỏi có phải là người viết hai bài thơ kia không, lão hủ lúc đó cũng không hề biết, hỏi ra mới hay, bây giờ bài thơ ấy được không ít thiếu nữ hoài xuân lưu truyền nhau. Vu nha đầu cũng đọc một lần khuynh tâm, thẹn thẹn thò thò gật đầu rồi chạy mất. “ Cù lão thái gia cười càng vui vẻ:” Tả lang trung yên tâm, con bé này lão hủ xem như nhìn nó lớn lên từ nhỏ, được nuông chiều một chút, tính cách hơi mềm yếu đa sầu thiện cảm, sống trong nhung lụa quen, không chịu được khổ, song với điều kiện Tả gia bây giờ thì không thành vấn đề, quan trọng nó là đứa hiền huệ thiện lương, sống hòa hợp với mọi người. Không ngờ ôn lại vội vàng tương thân tới thế, nếu hai nhà kia mà không hỏng thì đã lỡ một mối lương duyên.”

“ Tốt quá, tốt quá.” Tả Quý kích động chà tay vào nhau liên hồi, chuyện bị hủy hôn trước đó vứt qua sau đầu:” Vậy còn chuyện nạp thiếp, họ có đồng ý không?”

“ Đương nhiên có rồi, chuyện này ta còn nôn nóng hơn ông, nếu không thì Chỉ Nhi nhà ta phải làm sao chứ?”

So với hai lần trước thì lần này Tả Quý thấy yên tâm hơn hẳn, vì do Cù lão thái gia giới thiệu, không chỉ danh giá hơn, khuê nữ nhà người ta còn do Cù lão thái gia biết từ nhỏ, còn khen ngợi như thế, nhất định phù hợp rồi, rối rít tạ ơn:” Lão thái gia, bao giờ tương thân được?”

“ Ngày mai được không?”

“ Chiều nay không được sao?”

Cù lão thái gia ngớ người mất một lúc rồi bật cười:” Sao, còn sợ nhi tức phụ chạy mất à? Ha ha ha, yên tâm, người khác lão hủ không dám nói chứ, Vu lão thái y và ta có mấy chục năm giao tình, không nuốt lời đâu.”

Tả Quý thở phào nhẹ nhõm ngồi bịch xuống ghế, rồi lại đứng lên chắp tay vái tạ:” Xin lỗi lão thái gia, Tả Quý thực sự sợ rồi, thời gian qua thiếu chút nữa ngã bệnh.”

Trò chuyện thêm một hồi, Cù lão thái gia cáo từ trở về thu xếp hai nhà gặp mặt, vừa rời cổng khách sạn thấy Kiều Quan mặc thường phục, đi vòng vòng như ruồi không đầu, chính vì bị động lòng bởi tình thân này mà Cù lão gia mới tới nói đỡ cho Kiều gia, ca ca lo cho muội muội như vậy thật không có nhiều.

Kiều Quan mắt không rời cửa khách sạn, thấy Cù lão thái gia đi ra, chạy vội tới:” Cù đại nhân, thế nào rồi ạ?”

Cù lão thái gia gật đầu:” Ổn thỏa cả, ta đã nói mà, Tả lang trung là người tốt lắm, ân oán rõ ràng, không đóng cửa với người bệnh đâu, chẳng qua nhất thời giận quá mất khôn thôi. Giờ về đưa lệnh muội tới đi, ta cũng có việc phải đi đây.”

" Vậy tốt quá!" Kiều Quan xoạch một cái mở quạt ra, quạt mát cho Cù lão thái gia:" Vậy hôn sự của xá muội, Cù đại nhân có nhắc tới không?"

" Có nhắc!" Cù lão thái gia thở dài, cân nhắc một chút rồi khéo léo nói:" Tả lang trung nói, bọn họ không chết treo lên một cái cây, nên tương thân vẫn làm, gặp người thích hợp thì cưới về. Nếu không gặp được người thích hợp, tương lai tiểu lang trung đỗ đạt, cũng không nhất định sẽ cưới Xảo Nhi, phải xem duyên phận."

" Được, nhà các vị mau đưa Xảo Nhi tới khóm bệnh đi, họ đang đợi đấy, buổi chiều còn phải tương thân."

" Vâng vâng!" Kiều Quan quan tâm nhất là chuyện bệnh tình của muội muội, cứ giải quyết vấn đề này trước đã, tiễn Cù lão thái gia lên xe ngựa đợi sẵn:

Tiễn Cù lão thái gia đi rồi, Kiều Quan nhanh chân về nhà, đem chuyện này về nhà kể cho cha mẹ.

Kiều lão gia ngạc nhiên:” Bọn họ bỏ qua đơn giản vậy sao? Hôm nọ Tả Quý thấy Xảo Nhi bệnh cũ tái phát còn hả hê nói trời có mắt kia mà.”

Kiều Quan là người lão luyện, đoán:” Con nghĩ Cù lão thái gia đem tin mừng nào đó tới cho Tả gia rồi, thế nên mới dễ nói chuyện như vậy. Kệ, cứ đưa Xảo Nhi tới chữa bệnh sớm, tránh đêm dài lắm mộng.”

Kiều lão gia thở phào:” Còn tin mừng gì được, hẳn Cù đại nhân giúp bên đó có hôn sự như ý rồi, rất tốt, Xảo Nhi không phải gả cho nhà đó nữa.”

Kiều Quan thấy chuyện này mình phải nói:” Phụ thân, nhi tử có câu này muốn nói, Chân lão thần y cũng nói không trị được cho muội muội, nếu Tả công tử chữa được, cha không thấy tương lai cậu ấy còn thành tựu vượt xa cả Chân lão thần y à?”

" Cậu ta chữa trị được cho muội muội, riêng bằng điểm này thôi đủ để y cử tiến sĩ rồi! Thêm vào văn tài như thế, đỗ tú tài chẳng khó. Đại Đường mỗi năm chỉ hơn hai mươi tiến sĩ, lúc đó thì đạt quan hiền quý kéo tới Tả gia, không tới lượt nhà ta đâu."

Kiều lão hừ gia một tiếng, xua tay:” Đừng nói nữa, lão thái gia con năm xưa là biệt giá Tú Châu, quan lớn tòng ngũ phẩm, còn chưa đủ hiển quý sao?”

" Phụ thân, đó là chuyện mấy chục năm trước rồi, lão thái gia còn là quan triều Tùy."

" Triều Tùy thì làm sao, quan triều Tùy không phải là quan à? Nếu không có lão thái gia làm quan, nhà ta đâu có ngày hôm nay."

Kiều Quan lắc đầu:" Ý con không phải là thế, con muốn nói ở kinh thành này quan ngũ phẩm nhiều như lông trâu, đừng nói quan tòng ngũ phẩm, đấm không xuể. Nếu cha hi vọng gả Xảo Nhi cho tiến sĩ, luận tư cách mà xếp hàng, muội muội đợi tới năm 60 tuổi cũng chưa tới lượt đâu."

Tiếng nói của đứa nhi tử này có chút phân lượng với Kiều lão gia, ông hiểu, nếu ở Hợp Châu, nhà mình đúng là hiển hách, lên kinh thành rồi thì không là gì:" Con nói phải làm sao?"

" Nhìn thấy cơ hội phải ra tay." Kiều Quan ý tứ rõ ràng, không thể đợi tới khi người ta đỗ tiến sĩ được:

Kiều lão gia không ưa:" Hừ, tên tiểu lang trung đó không đó thì sao?"

Kiều Quan hết sức kiên nhẫn:" Không đỗ có làm sao hả cha, bây giờ nhập sĩ đâu phải chỉ có đường cống cử, còn có quân công, môn ấm, huân quan. Chẳng phải cha nói tiểu lang trung đó có quân công sao ạ, chỉ cần nhà ta hỗ trợ một chút, kiếm chức quan không dễ ạ?"

Kiều lão gia hừ lạnh:” Lại còn cần nhà ta hỗ trợ nữa, thôi đi, mau cùng tức phụ ngươi đưa Xảo Nhi tới chữa bệnh đã, ta không ra mặt tránh làm người ta nổi giận, hỏng chuyện.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận