Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 722: Trên thuyền cứu nguy. (1)

Trước cửa bây giờ chỉ còn nước màu đỏ nhạt thẩm thấu vào khe hở ván gỗ, Tả Thiếu Dương cúi đầu trầm ngâm không nói, cuối cùng y quyết định đi tới gõ cửa.

Bên trong vẫn truyền ra giọng nói của lão phụ:" Ai thế?"

" Lão nhân gia, là ta, có cần giúp đỡ gì không? Ta là người tu đạo, đồng thời cũng là đại phu, nếu như bên trong có người bệnh, ta có thể giúp."

Bên trong im lặng một lúc, lão phụ đáp:" Đa tạ đạo trưởng, chỗ lão thân không ai có bệnh hết, không cần giúp đỡ."

Tả Thiếu Dương chắp tay sau lưng, thong thả quay về đầu thuyền.

Ba cô gái ái ngại thảo luận nãy giờ, đợi Tả Thiếu Dương tới, Thanh Diệu Tử hỏi nhỏ:" Thái sư thúc tổ, có phải trong đó có người bị bệnh không?"

" Ta cũng không dám khẳng định, chỉ có điều tối qua thấy trong phòng không có gì khác thường, bây giờ chỉ biết là người trong đó liên tục xuất huyết, từ tối qua đến giờ ít nhất là ba lần ... "

Thanh Diệu Tử suy nghĩ:" Lão phụ và đại hán kia rõ ràng không sao, nhưng trong phòng còn một người nữa, đại hán dùng chậu hứng máu, hẳn là chậu bị rò, từ lượng máu chảy ra chứng tỏ bệnh đã rất nguy rồi."

Tả Thiếu Dương gật đầu:" Chúng ta biết thế thôi, người ta không muốn chúng ta giúp thì đừng phí công."

Thanh Mị Tử đã biết đây không phải là hắc thuyền nên chẳng quan tâm nữa, hưởng ứng:" Thái sư thúc tổ nói đúng đấy, nếu không phải là giết người thì chúng ta mặc kệ đi."

Nói mặc kệ rồi, nhưng ba cô gái vẫn âm thầm để ý tình hình bên cạnh.

Ngày hôm đó đại hán lại bên chậu ra thêm hai lần nữa, có điều hắn đã phát hiện ra chậu bị rò rồi, cho nên tìm thuyền gia đổi chậu khác, trên mặt đất không còn dấu máu, song bị ba cô gái chú ý thì làm sao thoát được.

Đến chập tối nghe thấy trong phòng đại hán có tiếng tranh cãi rồi tiếng khóc, những âm thanh này đoán chừng mỗi Tả Thiếu Dương nghe thấy, vì Bạch Chỉ Hàn vẫn ngồi bên cạnh y làm nữ công, nói chuyện vụn vặt với y.

Nàng đang làm cho Tả Thiếu Dương một chiếc áo chẽn, thời tiết ngày càng lạnh, đợi tới kinh thành thì hẳn đã khá lạnh rồi, cứ mỗi lần tới lúc giao mùa, nàng đều chuẩn bị y phục mùa mới cho y.

Tả Thiếu Dương thì lười nhác nằm trên đùi nàng, ngửi mùi thơm thoang thoảng, đáng lẽ đây là giờ phút êm đềm thoải mái nhất của y, về tới kinh thành rồi tấm thân này sẽ chia năm sẻ bảy, không thể ở bên nàng nữa, nên cả hai đều trân trọng giây phút quý giá này. Nhưng những âm thanh kia cứ truyền vào tai suốt, rốt cuộc Tả Thiếu Dương không nhịn được ngồi dậy, tới kinh thành còn khá xa, ai mà chịu được, tới phòng bên cạnh gõ cửa:" Đại nương, đại ca, ta là đạo nhân phòng bên, mời mở cửa, ta có lời muốn nói."

Nghe nói là vị đạo trưởng phép thuật cao cường kia, đại hán không muốn mở cửa cũng không được, người ta có phép thuật, cánh cửa này sao ngăn được, gõ cửa là khách khí với ngươi lắm rồi. Đại hán đành đi ra mở cửa, khom người xuống chắp tay:" Đạo trưởng xin cứ nói."

Tả Thiếu Dương trầm giọng nói:" Người trên giường là thê tử ngươi hả, có phải mang thai lo sinh non?"

Đại hán và lão phủ đều thất kinh không nói lên lời.

Tả Thiếu Dương lại phải lên tiếng:" Từ tình huống xuất huyết mà nói, nếu không có biện pháp, sản phụ khó giữ được cái thai, các ngươi chắc là không muốn ta xem bệnh cho chứ?"

Đại hán đầu óc rõ ràng không linh hoạt lắm:" Ngài, ngài là đại phu à?"

" Chứ còn sao nữa." Thanh Mị Tử nghe thấy nói chuyện đã đi ra, thấy người ta hoài nghi thân phận của Tả Thiếu Dương, nói:" Thái sư thúc tổ của ta là danh y kinh thành không ai không biết, từng chữa trị cho rất nhiều quan lớn triều đình, ngoài ra chữa cho cả tể tướng, nhưng vì ông ta không chịu uống thuốc ... Á, đau ..."

Tả Thiếu Dương cốc cho nha đầu lắm mồm một cái:" Nếu ngươi không tin ta cũng không sao, nghe ta, xuống thuyền tìm đại phu chữa trị cho thê tử ngươi, nếu không rất nguy hiểm cho cả nàng đấy."

Đại hán ấp úng:" Chúng tôi cũng biết thế, nhưng vội lên kinh thành tìm Tả đại phu, không dám tùy tiện dùng thuốc."

Cả đám ngớ người, Thanh Mị Tử lại nhanh nhảu hỏi:" Thái sư thúc phụ của ta chính là Tả đại phu, tới từ kinh thành đấy."

Đại hán ngỡ ngàng nhìn Tả Thiếu Dương từ trên xuống dưới:" Ngài có phải là Tả đại phu của y quán đông nam thái y thự?"

Mặc dù Tả Thiếu Dương đã từ chức đó từ lâu rồi, nhưng đúng là y:" Chính là ta, sao ngươi biết?"

Đại hán quỳ sụp xuống khấu đầu:" Ông trời ơi, cuối cùng ông cũng mở mắt rồi! Tả lão gia, chúng tôi, chúng tôi tới tìm ngài khám bệnh ..."

" Tìm ta à?"

" Vâng, tức phụ tiểu nhân mang thai chín lần đều bị xảy, đây là lần thứ mười rồi, lần này đã có dấu hiệu sinh non, đại phu ở quê nói, họ không giữ được thai nữa, kiến nghị chúng tôi lên kinh thành tìm Tả đại phu ngài! Cho nên chúng tôi lên kinh, không ngờ giữa đường gặp ngài rồi, ông trời có mắt. Tả lão gia, xin ngài nghĩ cách cứu tức phụ tiểu nhân, kiếp sau tiểu nhân làm trâu làm ngựa báo đáp."

Chẳng phải danh tiếng Tả Thiếu Dương lớn đến thế, mà là do rước khi Tả Thiếu Dương từ quan, vì thành công phương thuốc chữa trúng phong giá rẻ, cùng chuyện dùng phụ tử không trúng độc, tên tuổi của y được thái y thự truyền xuống y quán địa phương. Người địa phương tất nhiên sẽ nghĩ đại phu của thái y thự là giỏi nhất, nên khi không chữa được cho sản phụ kia mới nhắc tới Tả Thiếu Dương thôi, đoán chừng đó là vị thái y duy nhất là đại phu kia biết.

Thanh Mị Tử bực mình:" Trước đó thái sư thúc tổ ta đã nói là đại phu, có thể các ngươi xem bệnh, vì sao nói không ai bị bệnh?"

Đại hán lùng túng:" Tại, tại Tả lão gia trẻ như thế ..."

Lang trung trẻ không có được sự tín nhiệm của người ta, chuyện này Tả Thiếu Dương gặp nhiều lần rồi, nói:" Được rồi, mau đứng lên đi, để ta vào xem bệnh cho tức phụ ngươi ..."

Đại hán vội vàng bò dậy nhường đường, Tả Thiếu Dương đi ngay tới giường nhìn phụ nhân đang nằm, mặt mày bệnh tật, hai mắt vô hồn.

Bạch Chỉ Hàn bê cái ghế nhỏ tới cho Tả Thiếu Dương ngồi.

" Cái thai đầu tiên của ngươi là từ bao giờ?" Tả Thiếu Dương vừa xem mạch vừa hỏi:

" Năm năm trước ạ, sau khi thiếp thân gả cho phu quân không lâu thì có thai, nhưng ba tháng sau đã xảy rồi." Sản phụ giọng yếu ớt thương cảm:

" Sau đó xảy thai đều khoảng chừng ba tới bốn tháng?"

" Vâng ạ, cầu xin thần y cứu con của thiếp thân, cả nhà thiếp thân cảm kích vô cùng."

" Ta tất nhiên sẽ tận lực, lần này hoải thai mấy tháng rồi."

" Ba tháng ạ." Sản phụ nghẹn ngào:

Tả Thiếu Dương hỏi:" Bị xuất huyết bao lâu rồi?"

" Mười ngày ạ."

" Vì sao cứ nằm suốt như thế?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận