Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 190: Chảy máu là tốt rồi. (2)

“ Tốt rồi, tốt quá rồi, Trí Nhi còn cứu được, ha ha ha ha ... Hu hu hu ...” Nghê đại phu vừa cười vừa khóc như kẻ điên, cứ nghĩ nhi tử chết chắc, giờ bống nhiên có cơ hội sống sót, bảo sao không mừng:

“ Thật sao, Trí Nhi còn cứu được sao?” Nghê phu nhân nhìn nhi tử chảy đống máu cam không hiểu gì.

Nghê đại phu giục:” Mau, mau đi mời Tả lang trung.”

Ồn ào như thế thì làm sao Tả gia ngủ được, Tả Quý khoác áo chạy ra:” Đứa bé sao rồi?”

Nghê mẫu rốt cuộc vẫn lo:” Chảy máu, màu đen, liệu có nguy hiểm không?”

Tả Thiếu Dương cũng từ trên gác xuống, y phục còn chưa mặc xong đã hớn hở reo lên:” Chảy máu rồi sao, tốt tốt … tốt quá rồi.”

Tả Quý ngồi chẩn mạch xong, đứng sang bên nhường chỗ cho nhi tử:” Mạch đã có dấu hiệu hồi sinh, thuốc phát huy hiệu quả rồi. Trung Nhi, xem cho kỹ đi.”

“ Vâng.” Tả Thiếu Dương ngồi xuống chẩn mạch, mừng ra mặt:” Để con kê một đơn thuốc nữa cho đứa bé uống.”

“ Tốt quá.” Nghê mẫu thấy cả ba vị lang trung đều nói tốt, lòng vui lắm, nhìn Tả Thiếu Dương chạy đi bốc thuốc, hỏi nhỏ nhi tử:” Sao Tả lang trung không tự bốc thuốc?”

Trong mắt bà nếu Tả Quý bốc thuốc càng có hi vọng hơn.

Nghê đại phu là người trong nghề, nhìn cái là nhận ra rồi, nháy mắt với mẫu thân, nói:” Cứ để tiểu lang trung chẩn trị, cậu ấy được chân truyền của Tả lang trung, y thuật tinh thâm, đủ trị bệnh cho Trĩ Nhi, mẫu thân yên tâm.”

Nghê mẫu thấy nhi tử ra sức nháy mắt, dù không hiểu nguyên cớ, song vẫn biết ý nói:” Vậy phiền tiểu lang trung rồi.”

Tả Thiếu Dương bốc thuốc nửa chừng thì đứng lại ngẫm nghĩ:” Thuốc này cần canh gà làm thuốc dẫn, nhưng bây giờ lấy đâu ra canh gà chứ?”

“ Canh gà?” Nghê phu nhân ngạc nhiên:” Không có canh gà thì bắt gà cũng được mà.”

Hồi Hương cũng dậy rồi, nghe thấy thì tức mình nói:” Gà đâu ra? Ngay cả lông gà lâu lắm rồi còn chẳng nhìn thấy nữa là gà.”

Nghê phu nhân ngượng ngùng, bà không chú ý, nói theo thói quen thôi, vì hậu viện Huệ Dân Đường nuôi hơn chục con gà vừa để ăn vừa để lấy trứng.

Lương thị giật tay nữ nhi, cười nói:” Con đường trước mặt có cái quán cơm, chắc họ có canh gà, có điều giờ đang giới nghiêm, không biết họ dám mở cửa tiếp khách không.”

Lúc này còn sợ gì cái đó, Nghê đại phu nói ngay:” Để ta đi.”

Nghê mẫu can:” Không được, con mà đi lỡ bị bắt, sáng mai thăng đường thì đệ đệ con làm sao?”

Một lão bà tử nói:” Để nô tỳ đi, cùng lắm đút cho chút bạc thôi.”

Nghê mẫu gật đầu, bảo quản gia đưa lão bà tử đó ít bạc vụn, sai cả hai nha hoàn theo cùng. Hồi Hương mở cửa chỉ hướng, năm sáu người hồi hộp đứng cửa đợi.

Quả nhiên gõ cửa một lúc, chủ quán không mở, còn tuần thành kéo nhau tới, nghe tiếng quát tháo đằng xa ai nấy thấp thỏm, sau đó không ngờ lại có tiếng tuần thành đập cửa gọi hộ.

Có tuần thành giúp đỡ, cửa mau chóng mở, lão bà tử hai nha hoàn chẳng bao lâu sau mang cái giỏ trúc về, mọi người thở phào.

Lão bà tử vào nhà, hớn hở khoe:” Lão thân gõ cửa không được, tuần thành tới tra hỏi, liền nói nguyên do đồng thời cho họ ít tiền uống rượu chống lạnh, không nghĩ bọn họ còn nhiệt tình ở lại giúp, cho nên chủ quán vội vàng ra mửa cở, gặp được người tốt bụng thật may mắn.”

Không ai để ý rằng hai nha hoàn trông khá xinh đẹp mặt đỏ rực như tôm luộc, cúi đầu không dám nhìn ai.

Canh gà được mang về, Nghê mẫu chẳng bận tâm quá trình nữa, không muốn để lỡ chuyện chữa trị một khắc nào, bà nhận lấy giỏ trúc đưa cho Tả Thiếu Dương:” Đã có canh gà, làm phiền tiểu lang trung.”

Lần này sắc thuốc khá lâu, tới hơn một canh giờ sau mới sắc xong đưa tới. Đứa bé mạch dù mạch có chuyển biến tốt, nhưng vẫn hôn mê bất tỉnh, không tự uống thuốc được, phải dùng phễu mỏ hạc đổ vào.

Uống thuốc xong thì đã là canh năm, cách trời sáng không còn xa nữa, bên ngoài kia đã lích rích tiếng kêu của những chú chim chăm chỉ dậy sớm kiếm ăn. Có ngủ cũng chẳng bao lâu, Tả Thiếu Dương đành thức luôn, bảo cha mẹ và tỷ tỷ về phòng, một mình y thức theo dõi là được. Nghê gia cảm kích không thôi.

Thoáng cái trời sáng hẳn, tình hình đứa bé có vẻ ổn định, không có phản ứng xấu nào, Tả Thiếu Dương quyết định đi lấy nước, mấy nha hoàn bà tử của Nghê gia nhiệt tình muốn đi thay, bị y từ chối hết, lấy nước chỉ là chuyện phụ thôi.

Ngày hôm đó Tang mẫu nuốt lời, muốn Tả Thiếu Dương bỏ ra 70 lượng mới được cưới Tang Tiểu Muội về, y cũng biết đó là một phần trong nghi lễ thời xưa, có điều y không chấp nhận được kiểu ra giá như bán cô nương của bà ta, ai có thể ra giá cao thì được, không khác gì coi nàng như hàng hóa, Tả Thiếu Dương căm ghét vô cùng.

Về tới nhà bình tâm lại, cứ không sao quên được ánh mắt tuyệt vọng của Tang Tiểu Muội khi đó, rất đau lòng, cho nên mấy ngày qua mỗi sáng đều đi lấy nước, muốn gặp nàng, nhưng không thấy bóng hình xinh đẹp đó nữa.

Đi qua quán trà Thanh Hương, nó mở cửa lại, phải nói bội phục phu thê Tang gia, bọn họ nhiệt tình gấp đôi gấp ba trước kia, niềm nờ chào khách, Tang Oa Tử chẳng lười như trước được, lơ là một chút là bị Tang mẫu cho một cái đá luôn. Không khó đoán bọn họ muốn làm việc bù lại số thu nhập mất do đóng cửa, cũng có nghĩa là Tang Tiểu Muội và Hoàng Cầm mỗi sáng vẫn đi lấy nước, chỉ là tránh mặt y mà thôi.

Tả Thiếu Dương càng bất an, cho nên quyết định bất kể thế nào cũng phải nói chuyện được với nàng, cho nên hôm nay tiện thể thức đêm, tới thật sớm đợi.

Giếng ở bên sông, đề phòng những thứ không sạch sẽ hay nước sông dâng lên tràn vào, nên người ta dùng đá xây thanh tường tròn cao tới hơn nửa người, cho nên nếu ngồi xuống, người bị che đi, từ xa không thấy được.

Mùa xuân đã tới rồi, băng đóng ở mép bờ đã gần như tan chảy hoàn toàn, dòng nước trong veo thích thú chảy về hạ du, thi thoảng mang theo tảng băng nhỏ trôi bập bềnh, nước vẫn lạnh thấu xương, song có thể chịu được rồi, nước giếng cũng thế.

Tả Thiếu Dương ngồi đợi một lúc, những cô nương thiếu phụ như cánh bướm đủ màu mang theo thùng nước đi tới, họ không trêu chọc y như trước. Lúc này Tả Thiếu Dương thay đổi không ít, chẳng còn rụt rè xấu hổ như trước, ngẩng đầu để đôi mắt ngắm nhìn cơ thể thanh xuân phơi phới đó, khiến các nàng đôi lúc cúi đầu e thẹn., đương nhiên chỉ khi các nàng đi lẻ thôi, nếu có ba bốn nàng tụ tập ấy à, họ lớn gan vô cùng, lúc đó tới lượt họ trêu chọc lại rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận