Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 394: Không xứng với cái tên này.

Nhốn nháo một lúc trên thành lâu có quan quân đi ra, cao giọng nói:” Các vị hương thân, sắp mở cổng thành rồi, xin trật tự nghe ta nói vài câu.”

Mọi người đều im lặng.

“ Đêm qua đại tướng quân đã hạ lệnh, bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày hai lần sáng tối, quan binh sẽ phát cháo ở sân trước hai nha môn, mỗi người được một bát cháo, lát nữa sẽ có quan binh đi từng phố thông báo, vì mọi người rời thành, cho nên ta mới thông báo trước. Tất cả là nhờ bách tính toàn thành chưng sức chung lòng ....”

Thế nhưng không còn ai nghe hắn nói tiếp cái gì nữa, dưới thành bách tính đã vỡ òa trong sung sướng rồi, mọi người nhảy nhót reo hò, cũng có người quỳ xuống dập đầu khấn vái, chẳng biết tạ ơn thần linh hay Đại tướng quân, người thì chạy đi loan báo tin cho người khác.

"Sống rồi!" Đó là hai chữ được nói nhiều nhất lúc đó, Tả Thiếu Dương cũng vui mừng thay cho bọn, điều này y cũng đoán trước, hôm đó nhiều người bị chém đầu khiến thiện cảm của bách tính với quan binh đi xuống thấy rõ, hiện giờ người dân sợ hãi quan binh nên không dám làm gì, nhưng thêm một thời gian nữa sợ hãi sẽ bị cơn đói lấn át, quan binh tuy trang bị vũ khí, nhưng đối diện với bách tính áp đảo về số lượng, có trấn áp được cũng thiệt hại nặng nề, Đại tướng quân hiển nhiên phải cho bách tính thấy hiệu quả của hành động trưng thu lương thực vừa rồi.

Đang nhìn quanh hòa cùng niềm vui của mọi người chợt Tả Thiếu Dương thấy tay bị người ta nắm lấy, nhìn lại thấy lão đầu tay khô gầy nhăn nheo đang nắm tay mình khóc, vội hỏi:” Lão nhân gia, đừng khóc, có chuyện gì, người đau ốm ở đâu sao? Để cháu khám cho.”

Ông lão lắc đầu:” Tả Mẫu Mực, cám ơn, cám ơn cậu rất nhiều ...”

Tả Thiếu Dương lúng túng:” Lão nhân gia, cháu có làm gì đâu.”

“ Cậu là quý nhân làm việc thiện xong không nhớ cũng bình thường, nhưng lão thì không quên được, lúc đó tôn tử của lão tưởng sắp chết đói tới nơi rồi, cậu cùng với cô nương đây mang cháo thuốc tới, cho nó một bát, cứu nó qua cơn nguy cấp, đến đêm thì nó tình lại, thậm chí còn trò chuyện tươi cười nữa. Nếu hôm đó không có cậu, nó không chờ được tới ngày hôm nay để được phát cháo rồi. … nhà lão tuyệt tự tuyệt tôn.” Ông lão nói tới đó quỳ xuống dập đầu:” Nếu cậu không hiến lương thực cho quan binh, quan binh cũng không có lương thực để nấu cháo cứu tế bách tính, lão thay tôn tử, thay bách tính toàn thành cảm tạ ơn đức của cậu.”

Tả Thiếu Dương không hiểu sao rõ ràng là y "bán" lương thực cho quan binh, bây giờ trong miệng mọi người lại thành mình hiến lương thực, không dám nhận lễ của ông ta:” Lão nhân gia mau mau đứng dậy ... Ta có làm được là bao, người đáng được ca ngợi phải là Dư chưởng quầy cơ, ông ấy mới ... Mọi người, mọi người làm gì thế? Xin hãy đứng lên, đứng lên đi ...”

“ Tả Mẫu Mực, nhờ cậu đi đầu làm gương mới có thêm nhiều người mang lương thực ra bán cho quan quân, bách tính toàn thành mới có cái ăn.”

“ Tả Mẫu Mực, cậu là ân nhân của chúng tôi.”

Tả Thiếu Dương đỡ được người này thì người khác quỳ xuống, cho tới khi bốn xung quanh y đều hoặc quỳ lạy hoặc vái tạ, làm y lúng túng hết sức. Bên cạnh Miêu Bội Lan lau nước mắt cảm động, nhìn y với vẻ sùng bái, y hiểu vì sao mình ghét cách xưng hô này rồi, không phải vì nghe nó quê mùa hay ngu ngốc, mà vì trong thâm tâm, Tả Thiếu Dương biết mình hoàn toàn không xứng đáng.

Cổng thành mở ra, song không mấy người ra ngoài nữa, bọn họ quay về chuẩn bị đợi lĩnh cháo rồi, cũng có số ít vẫn đi, hoặc là không tin tưởng lắm, có lẽ muốn kiếm thêm một ít thức ăn trước khi quay về lĩnh cháo, dù sao thì cháo phát cũng chẳng thể có nhiều, mà lương thực bây giờ thì bao nhiêu cũng không đủ.

Hôm qua Tả Thiếu Dương còn tính dựa vào kiến thức trong sách chỉ dẫn cho bách tính cái gì ăn được cái gì không, nhưng dọc đường quan sát được, y thấy không cần mình làm chuyện thừa thái đó, mọi người biết chính xác thứ nào ăn được thứ nào không, thậm chí họ còn hái những loại rau cỏ mà y không biết, đi tới hỏi, họ không dấu diếm, đều chỉ dẫn cho y rất tận tình.

Bỏ qua mục đích phụ đó, Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan nhắm thẳng tới núi Vô Cực.

Mất hơn một canh giờ núi Vô Cực đã ở ngay trước mắt, chủ yếu là do Tả Thiếu Dương đi đã chậm lại còn đứng lại nghỉ, gọi là núi thực ra nó chỉ cao hơn ngọn đồi đất một chút, ba phía là núi đá có một mặt là dốc thoai thoải, đi lên rất dễ dàng, vậy mà nghe cái tên thật ghê gớm.

Giữa sườn núi, bên cạnh vách đá lởm chởm Tả Thiếu Dương nhìn thấy dấu tích của một cánh đồng kim ngân.

Bọn họ bắt đầu tìm kiếm hoa rụng, bởi vì giờ còn chưa tới mùa hoa nở, nhưng trên mặt đất có không ít cánh hoa khô héo rụng xuống, kẹt vào dưới tảng đá, tránh được sương gió mưa tuyết, không bị mục rữa, tuy đã khô, song vẫn tốt hơn rễ.

Kim ngân hoa mọc rất nhiều, cho nên chẳng mấy chốc đã thu đủ được lượng hoa cần thiết.

Không giống như Thảo Nhi, bách tính rời thành đều biết cái gì ăn được cái gì không, cho nên những cây thuốc vẫn còn nguyên vẹn. Núi Vô Cực thực sự là kho tàng dược liệu thiên nhiên, không thua kém gì Thiên Nhận Sơn. Đi thêm một lúc Tả Thiếu Dương đã tìm được bán chi liên, cỏ bạch hoa xà, chỉ có điều tử bối thiên rất quan trọng lại không thấy đâu, Tả Thiếu Dương chỉ nhớ loại cây này sống ở trên mực nước biển 1000 mét, xem ra phải lên ngọn núi cao hơn, hôm nay không đi được rồi.

Đoán chừng mẹ lo lắng rồi, Tả Thiếu Dương không nấn ná nữa, cùng Miêu Bội Lan về nhà.

Không ngoài dự đoán Lương thị cùng Miêu mẫu đứng ngoài cửa ngong ngóng đợi, thấy hai người bọn họ là chạy tới vừa khóc vừa đánh mắng, Tả Thiếu Dương không biện minh nửa lời, luôn mồm xin lỗi cùng vỗ về mẹ mình.

Miêu Bội Lan sợ sệt đứng bên, nhưng Lương thị không trách nàng, bà chẳng ngăn được nhi tử của mình thì làm sao Miêu Bội Lan làm được, thậm chí còn áy náy vì nhi tử mình suốt ngày kéo khuê nữ nhà người ta tới chỗ nguy hiểm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận