Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 714: Quyết chiến sinh tử. (2)

Con lợn rừng mất trí rồi, nó không cần biết phía sau mình là cái gì, mắt nó đã đỏ ngầu, cứ vậy húc thẳng tới, không trúng Tả Thiếu Dương mà đâm sầm vào nhà.

Tả Thiếu Dương vội co hai chân, ngồi trên xà ngang, vớ lấy cái nỏ, không ngừng thở dốc nhìn xuống phía dưới.

Con lợn rừng húc không trúng thì lập tức lao ra ngoài, mõm nó kêu ụt ịt đầy tức giận, xoay vòng vòng xung quanh tìm kiếm, rốt cuộc khi ngẩng đầu lên cũng nhìn thấy Tả Thiếu Dương, nhắm vào cái cọc.

Cái cây lớn như vậy còn không là gì, căn nhà này làm sao đủ vững để chống lại lợn rừng cơ chứ, Tả Thiếu Dương giơ nỏ lên, nhắm thật chuẩn vào lợn rừng bóp cỏ. Pặc, mũi tên bay đi, trúng đích, khoảng cách rất gần, mũi tên bắn vào lưng con lợn, nó kêu lên đau đớn, xoay vòng tròn như muốn hất cái thứ trúng lên lưng đi.

Chỉ là sống lưng lợn là chỗ dày nhất của con lợn, cho dù sức nỏ rất mạnh, nhưng không làm còn lợn bị thương nặng được, xoay một hồi vô ích, nó vẫn nhắm vào Tả Thiếu Dương, cơn đau càng kích thích bản năng dã thú của nó, húc càng dữ dội.

Xong rồi, Tả Thiếu Dương thầm kêu trong lòng, vừa nãy quá khẩn cấp, nên y chỉ kịp lấy một mũi tên, không có ống tên, mũi tên vừa rồi không lấy mạng được con lợn rừng, trong tay y không còn vũ khí nào nữa. Căn nhà tranh không khác gì thuyền nhỏ giữa cuồng phong, có thể lật nhào bất kỳ lúc nào. Một khi căn nhà này đổ, tử thần cũng tới, Tả Thiếu Dương không muốn bị cái răng nanh dài của con lợn rừng đâm lòi ruột.

Khốn kiếp! Muốn giết tao à, không dễ dàng như vậy đâu, Tả Thiếu Dương nhắm lúc con lợn rừng lao vào cái cột thì y lao đi theo hướng ngược lại, người lộn một vòng, cuống cuồng chạy tới, nhặt lấy thanh đoản kiếm rơi trên mặt đất.

Thanh đoản kiếm này do Thanh Diệu Tử tặng y, sắc bén vô cùng, nắm trong tay một cái, Tả Thiếu Dương lấy được chút dũng khí.

Con lợn rừng phát hiện ra mục tiêu đã chạy mất, nó chuyển hướng, chỉ là lần này Tả Thiếu Dương không chạy, lại thủ thế đón đợi, bản năng dã thú mách bảo, phía trước có nguy hiểm, nên không vội vàng xông vào.

Hai bên gườm gườm nhìn nhau.

Rốt cuộc dã thú vẫn là dã thú, nó không phát hiện ra có gì khác thường bốn chân lại đạp đất ầm ầm xông tới, không ngờ Tả Thiếu Dương cũng hét lên lao về phía nó.

Hàn quang lập lòe dưới trăng, lưỡi kiếm sắc bén từ dưới quét lên, không ngờ đây chính là chiêu liều mạng trong Cuồng phong đao của Miêu Bội Lan, chính là loại đao pháp mỗi khi ra đòn thì hoặc địch chết hoặc ta chết.

Chiêu đao Tả Thiếu Dương tung ra là Phong tiêu thiên sát, muốn dùng chiêu này phải có hai điều kiện, một là liều mạng đánh, hai là phải xuất chiêu trước địch, khiến địch phải đổ máu trước, mang theo khí thế một đi không về.

Tả Thiếu Dương không còn đường để lui, chỉ có liều mạng, tuy học võ công với Tiêu Vân Phi, nhưng lúc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc chỉ nhớ chiêu đao Miêu Bội Lan đã dạy. Mặc dù y không luyện mỗi chiêu ngàn vạn lần như nàng, nhưng y tu luyện công pháp vô thượng của Đạo gia, trong lúc ép vào đường cùng y thỏa mãn hết điều kiện phát huy Cuồng Phong đao …. Chỉ duy nhất một điều không đúng, đối diện với y chính là con lợn rừng.

Kẻ dịch dưới tình huống gặp phải đối phương liều mạng, khí thế Cuồng Phong đao phát ra có thể khiến chúng sợ hãi bỏ chạy hoặc mất bình tĩnh, nhưng lợn rừng thì không, nhất là con lợn rừng trong cơn cuồng nộ.

Xoẹt, lưỡi kiếm sắc lẻm cắt qua đầu con lợn rừng, trước khi nó kip đâm vào y, con lợn rừng đau đớn nâng đầu lên khêu to, chiêu đao này gồm hai thức, lưỡi kiếm lần nữa xẹt xuống, phạt đi mảng thịt lớn trên đầu nó.

Thần hình to lớn của con lợn rừng theo quán tính đâm vào Tả Thiếu Dương, hất y bay đi, rơi vào bãi cỏ cách đó vài bước. Nó vẫn tiếp tục lao tới, uỵch phát nữa xô vào Tả Thiếu Dương, nhưng cú xô này không đủ lực, y không văng đi mà bị nó đổ sập lên người, màu tươi trào ra ồng ộc như vòi bia mở van, phun xối xả lên mặt y.

Tả Thiếu Dương vốn bị trúng cú húc mạnh, tuy chiêu kiếm liều mạng giúp y thoát được cái răng nanh nhọn hoắt, nhưng lục phủ ngũ tạng suýt lệch chỗ, xương cốt thiếu chút nữa tan rã luôn, giờ lại bị thân hình to lớn của nó đè lên, kêu một tiếng đau đớn.

Cả người lẫn lợn cứ thế nằm im không nhúc nhích, Tả Thiếu Dương sức cùng lực kiệt, y ôm cây hồi lâu như thế chân tay cũng rã rời. Vất vả lắm mới nhích từng chút một thoát ra khỏi tấm thân to lớn của con lợn rừng, toàn thân thẫm đẫm máu tươi của con lợn rừng, tanh thối vô cùng, còn kinh khủng hơn cả lúc y vừa đột phá công pháp.

Tay cầm đoản kiếm chĩa vào thi thể con lợn rừng, sức sống ngoan cường của con lợn đó để lại ấn tượng quá sâu trong y, khi nó chết rồi vẫn chưa hết sợ. Vội vàng bò tránh xa mấy bước, tay trái sờ mó thân thể, chỉ sợ chỗ nào bị nó húc gãy xương thôi, ở thời đại này bị vết thương như vậy coi như xong đời. Kết quả kiểm tra thật quá may mắn, xương của mình vẫn lành lặn đúng chỗ, tâm tình thả lỏng, lần nữa nhũn người ngã xuống, hai hàng nước mắt cứ thế trào ra hết sức tự nhiên.

Mình còn sống, còn sống!

Con lợn nằm im thin thít, không nhúc nhích nữa, đúng là chết thật rồi, Tả Thiếu Dương vẫn giận lắm, nằm dưới đất co chân đạp thêm một cái nữa, vừa chửi bới không ngừng, vừa thở dốc, hôm nay mà chết bới con lợn này thì không đáng tí nào.

Con bà nó chứ, con lợn rừng này không biết mình thi triển chiêu thức đồng quy vu tận, cho nên nó không né, thiếu chút nữa làm cả hai chết cùng rồi ... Tả Thiếu Dương chẳng hiểu dây thần kinh nào không bình thường, nghĩ thế liền cười phá lên, khóc khóc cười cười như thằng ngốc.

Tả Thiếu Dương nằm rất lâu thể lực mới dần dần phục hồi. Nội công cao cấp tới mấy cũng chẳng giúp thân thể trở thành mình đồng da sắt, y đứng lên mà toàn thân ê ẩm, xương cốt rã rời. Nhưng người trải qua cơn vượt cực hạn chịu đựng của con người, cơn đau như cả linh hồn bị thiêu cháy rồi, chút đau đớn này không là gì với Tả Thiếu Dương nữa.

Y loạng choạng đi về phía con lợn rừng to lớn, ánh mắt nhìn vào thanh trường kiếm đâm vào sau mông nó.

Chính thứ này đã chọc giận con ma vương rừng sâu, hại mình thiếu chút nữa là mất mạng, rốt cuộc là thứ chó má nào làm? Có phải cố tình không?

Nếu có kẻ nào đó cố ý sắp đặt chuyện này thì Tả Thiếu Dương đầu hàng, y không còn sức nữa, nắm chuôi kiếm rút mạnh ra, nương theo ánh trăng sáng, muốn nhìn chữ triện khắc trên lưỡi kiếm.

Thế nhưng ánh trăng tuy sáng thật đấy, nhưng muốn nhìn rõ chữ khắc trên đó thì khó khăn vô cùng, Tả Thiếu Dương nhìn mãi chỉ nhận ra ở đó có hai chữ, về phần chữ gì thì chịu chết.

Bực tức ném thanh kiếm đó lên thi thể con lợn rừng, lảo đảo quay về ngôi nhà của mình, mệt lắm rồi, chỉ muốn ngủ một giấc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận