Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 386: Cả đêm thao thức.

Long thẩm quá đau thương nên kể chuyện lẫn lộn chẳng có thứ tự, Tả Thiếu Dương thắc mắc:” Vì sao có lương thực rồi lại chết?”

“ Ngục tốt nói ... Tù phạm khác thấy thiếu gia mỗi ngày có hai cái bánh, người khác không có, cho nên mới xông tới tranh giành, thiếu gia nhất quyết không chia cho ai ... Kết quả bị tù phạm trong phòng đánh nội thương ...không, không qua khỏi ...” Long thẩm khóc nấc lên:

Toàn bộ Tả gia không biết nói gì, Cù gia chỉ còn một đứa nhi tử này, chưa kịp có con nối dõi, trước mất khuê nữ, giờ mất nốt cả nhi tử, người tóc bạc tiễn người tóc đen, bi kịch nhân gian không có gì thảm hơn nữa.

Vị cữu cữu này thường ngày chỉ biết rượu chè cờ bạc, phá nhà phá cửa, ngay cả việc nối dõi của Tả gia cũng chẳng làm nổi, bình thường Bạch Chỉ Hàn không nói chuyện với hắn, bây giờ nghe nói hắn chết, dù sao là người thân, mắt thất thần tay vô thức vỗ lưng an ủi Long thẩm mà thôi.

Tả Thiếu Dương thở dài, Cù gia sợ là bây giờ rối ren, lại phải lo liệu tang lễ ma chay, bảo với Bạch Chỉ Hàn:” Chỉ Nhi, về xem lão thái gia thế nào, cần gì cứ bảo, đừng ngại.”

“ Vâng.”

Tả Quý cũng bảo thê tử sang Cù gia xem có giúp gì được hay không, nhất là nếu Cù lão thái gia làm sao phải về gọi ngay.

Lương thị cùng với Bạch Chỉ Hàn theo Long thẩm về Cù gia, trống cầm canh vang lên, chỉ mỗi Lương thị trở về, Bạch Chỉ Hàn tạm thời ở lại.

Tả Quý hỏi:” Tình hình bên đó sao rồi?”

“ Cù lão thái gia sức khỏe không tốt lắm, song cũng không đến nỗi nào, mới đầu rất giận, mắng chửi nhi tử một hồi, còn nói không cho phát tang, sau đó lại nằm trên giường khóc. Thiếp thân và Chỉ Nhi thuê dân tráng vào ngục mang thi cốt đã mang tới chùa Long Tuyền làm lễ, đợi quân địch lui rồi sẽ mang ra mộ tổ ngoài thành an táng.”

Xảy ra chuyện như thế, chẳng ai còn lòng dạ nào để ý tới Kiều gia đang nóng lòng đợi tin, mà bên kia cũng không bỏ thể diện xuống đi hỏi quyết định của Tả gia, chuyện tạm gác lại n hư vậy.

Bạch Chỉ Hàn không có nhà, Trí Nhi liền ngủ trên phòng của Tả Thiếu Dương, con nhà đại hộ được cho ra ở riêng từ rất sớm, cho nên không thành vấn đề. Đêm đầu tiên xa nhà ít nhiều cũng có lạ lẫm, nên nó không ngủ được, cứ hỏi Tả Thiếu Dương hết chuyện này tới chuyện khác, khi Tả Thiếu Dương mỏi mồm không trả lời nằm đó giả chết thì nó lải nhải một mình.

Tả Thiếu Dương cũng không ngủ được, phần vì bị Trí Nhi làm phiền, chủ yếu là nghĩ tới Bạch Chỉ Hàn, không biết tình hình thế nào, quyết định sáng mai cùng cha sang đó thăm hỏi.

Hôm nay Miêu Bội Lan đã đi mấy hiệu thuốc rồi, nhưng không tìm được ngân hoa, Tả Thiếu Dương cho Thảo Nhi uống tạm thuốc, cô bé đã ổn định hơn, nhưng hôn mê lâu thế này không tốt, trong vài ngày tới nhất định phải kiếm cho được kim ngân hoa.

Chưa kể cái chân của Kiều Xảo Nhi, cho tới giờ vẫn chưa nghĩ ra manh mối gì.

Thao thức tới nửa đêm mới ngủ được, sáng ra bị tiếng kêu hoảng loạn của Bi Vàng đánh thức, thì ra nó bị Trí Nhi trêu chọc, thằng nhóc này đêm qua cũng ngủ rõ muộn mà giờ tinh thần dư dật chả bù với y, đang cười khanh khách cầm cái que đuổi Bi Vàng chạy khắp nhà. Bi Vàng chạy tới chỗ Tả Thiếu Dương cầu cứu, nhưng y lơ đi, dù sao Bi Vàng cũng có thể leo lên cao chạy thoát, không lo, còn hơn để thằng tiểu tổ tông này làm phiền mình.

Gấp chăn đệm, kiểm tra qua tình hình của Thảo Nhi không có tiến triển cũng không tệ hơn, Tả Thiếu Dương tự chống quải trượng pha nước rửa mặt, sau đó ra đại đường, cha đã dậy uống trà, cũng lờ đi chuyện Trí Nhi đang làm náo loạn trong nhà, thằng nhóc đó đánh nó không được, mắng nó không xong, muốn điên cái đầu.

Tả Thiếu Dương vừa mới mở cửa hiệu thì Lý Đại Tráng đã đợi sẵn ở bên ngoài, hớn hở báo:” Lão gia, lão thái thái, thiếu gia, biển khắc xong rồi.”

Nhìn hai mắt hắn đỏ kè thì biết là thức đêm làm việc.

Tả Quý mừng rỡ đi theo Lý Đại Tráng sang nhà bên, Tả Thiếu Dương miễn cưỡng, bốn cái chữ đó không hợp ý y tẹo nào, giờ biển làm xong, lại phải nhìn nó suốt ngày.

Ở giữa phòng bệnh, tấm biển viền vàng được đặt cẩn thận trên giá gỗ, bốn chữ "Ủng quân giai mô" được căn chỉnh cân bằng, cùng đề tự trên dưới đầy đủ, mang đúng thần tự cùng hình tự của thư pháp Đại tướng quân, khí thế như đao khắc búa khảm, sống động như chính tay Đại tướng quân viết vậy.

Tả Quý đi quanh tấm biển hết sờ lại nhìn, miệng tấm tắc khen:” Đẹp, Lý đại lang đúng là thợ khéo, giống y chang đó.”

Lý Đại Tráng cười chất phác:” Đa tạ lão gia khen thưởng.”

Tả Quý hưng phấn vung tay hô lớn:” Treo lên, treo ở trên bàn cúng giữa đại đường, đây là bảo bối quang gia diệu tổ của Tả gia, treo ngay lập tức.”

Lý Đại Tráng chạy đi tìm thang, gọi Thẩm Quân nhờ hắn giúp một tay, hai người mỗi bên khiêng một đầu, cẩn thận nâng biển lên, treo ở trên bàn cúng.

Tả Quý đứng ở dưới liên tục chỉ huy căn chỉnh, nhìn trái nhìn phải cho tới khi thật cân mới hài lòng, cười không khép miệng lại được.

Còn mặc bảo do Đại tướng quân đích thân đề bút, tất nhiên không thể để lộ ra bị hỏng là đại tội, cho nên Tả Quý bọc lại, cất trong cái hộp tinh xảo, giao cho thê tử bảo quản.

Kiều Xảo Nhi cũng sai nha hoàn Hà Tử đỡ ra xem náo nhiệt, Tả Thiếu Dương nhìn thấy mắng:” Muội không nên hoạt động, mau về giường.”

Kiều Xảo Nhi ương ngạnh lắc đầu:” Không, dù sao huynh cũng nói hiện giờ cố định tạm thời, đợi huynh nghĩ thứ thay thế sẽ đổi, dù sao cũng đổi, giữ gìn làm gì?”

“ Nói kiểu gì thế, nẹp cố định không chắc, một khi lệch xương, chỉnh lại rất đau.”

“ Ai cũng bảo huynh nắn xương không đau chút nào cơ mà.”

Nha đầu này kiểu gì cũng nói được, Tả Thiếu Dương hết cách, cũng may Kiều Xảo Nhi không bao giờ làm gì thái quá, trêu y một chút lại ngoan ngoãn bảo Hà Tử đỡ về giường, giọng nũng nịu:” Tả đại ca, muội một mình buồn lắm, nói chuyện với muội cho vui đi.”

Tả Thiếu Dương thấy mình gặp kiếp nạn với bọn nhóc, hôm qua là thằng sư đệ chết toi, hôm nay tới bệnh nhân:” Ta là đại nam nhân có chuyện gì mà nói với một tiểu nha đầu?”

“ Đã bảo không được gọi muội là ... Tiểu ... Nha ... Đầu ...” Kiều Xảo Nhi phùng mang trợn mắt, thấy Tả Thiếu Dương cười thích ý, biết lọt bẫy y, quay mặt đi, nhưng chẳng được bao lâu lại nói:” Huynh định lấy cái gì cố định, nói ra được không, muội góp ý cho.”

“ Được.” Tả Thiếu Dương ngồi xuống minh họa trên đùi mình:” Ta định dùng vài cái châm như thế này xuyên qua đùi muội, ngoài làm lớp vỏ chống đỡ, trước kia Hoa Đà từng dùng cành liễu nối xương. Nhưng bây giờ chúng ta cần cố định xương đùi, nhận áp lực trọng lượng lớn, mà châm này không thể quá to, to hơn cái đũa một chút là được, hơn nữa phải cứng, không mục nát trong hoàn cảnh ẩm thấp.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận