Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 653: Kiên quyết không chữa.

Ở ngoài chào hỏi xong, Tôn Tư Mạc mời Đỗ Như Hối vào phòng nói chuyện, trừ Tả Thiếu Dương ra những người khác không đủ bối phận đều rút lui.

Phân chủ khách ngồi xuống, Đỗ Như Hối nhìn Tả Thiếu Dương mỉm cười nói:” Tả công tử tuổi còn trẻ đã vang danh xa gần, sau này thành tựu không kém lệnh sư huynh, chúc mừng Tôn đạo trưởng thu có sư đệ tốt.”

Tôn Tư Mạc xua tay:” Chỉ có y thuật là có thể đem khoe được, cái khác làm ta đau đầu đây, nhận đứa sư đệ này, không biết sư phụ lão nhân gia dưới kia có trách ta không?”

Tả Thiếu Dương chỉ cười trừ, cái này không thể trách y được, trong tình cảnh bi bách như thế, y tâm trạng nào mà học tập.

Đỗ Như Hối cười lớn:” Tôn đạo trưởng quá khắt khe đấy thôi, lệnh sư đệ tuổi còn trẻ mà y thuật đã truyền khắp Trường An rồi, thành tựu này người khác hành y mấy chục năm trời chưa chắc đã có.”

Tả Thiếu Dương khiêm tốn nói không dám, đối diện với vị này, y đề cao cảnh giác.

Đợi nha hoàn pha trà nước xong lui ra, Đỗ Như Hối thong thả nói:” Hẳn Tả công tử đoán được ta tới đây vì việc gì?”

Tả Thiếu Dương gật đầu, tỏ thái độ rất dứt khoát:” Đỗ tướng, ta biết ngài tới đây là vì bệnh tình của Đỗ đại phu, đáng lý mà nói, trong mắt y giả không có người tốt người xấu, chỉ có người bệnh. Nhưng xin thứ tại hạ nói thẳng, ông ấy muốn ta giết người cho ông ta, ta không chịu, ông ta lại lấy tính mạng người thân ra đe dọa ta, người như thế nếu ta cứu, không phải tự chuốc lấy họa vào thân hay sao? Cho nên chuyện lấy đức báo oán này ta không làm được đâu, Đỗ tướng, ngài không nên nói ra là hơn."

" Trong chuyện này e có hiểu lầm gì đó .. Khụ khụ khụ ..." Đỗ Như Hối nói được vài câu đã ho, dùng khăn tay che miệng, tiếng ho yếu và ngắn, tựa hồ ho rất vất vả, hồi lâu mới dừng, khi xòe khăn tay ra thì thấy vết máu đỏ:

Tả Thiếu Dương giật mình, quan sát kỹ sắc mặt Đỗ Như Hối, trong lòng đã đoán ra được tám chín phần:" Không có hiểu lầm gì hết, ông ta nói trước mặt ta mà."

Thái độ gay gắt của Tả Thiếu Dương nằm trong dự liệu rồi, Đỗ Như Hối vẫn ôn tồn nói:" Gia thúc có mấy người con không được như ý, làm việc không biết cân nhắc, ta đã mắng chúng một trận rồi, công tử yên tâm chữa bệnh, tuyệt đối không cần lo an nguy của người nhà, chuyện này Đỗ mỗ lấy danh dự ra đảm bảo ... Khụ khụ ... công tử không phải ngươi trong cuộc không hiểu đâu.”

" Đỗ tướng thứ lỗi, được, cho là giữa ông ấy và Chân gia có hiểu lầm, ta là người ngoài không rõ đi, rồi cứ cho dù ông ấy nói muốn giết người thân của ta chỉ là lời nóng giận. Vậy chuyện Ngưu bả thức thì sao? Chính vì ông ta vội lên triều nên hạ lệnh phải đi nhanh dẫn tới đổ xe, ông ta lại trách tội lên người Ngưu bả thức, rồi ép Ngưu bả thức thừa nhận là bị người khác sai phái làm thế, muốn hãm hại quan viên khác. Ngưu bả thức không chịu, thiếu chút nữa bị đánh chết, bệnh vừa khỏe hơn một chút, ông ta lại lo Ngưu bả thức tiết lộ bí mật liền hại chết, sau đó lấy cái chết này vu oan cho ta, lấy cớ đó ép ta giết Chân lão thần y, đây cũng chỉ là chuyện hiểu lầm sao?" Tả Thiếu Dương lúc này có chút giận cá chém thớt, nhìn toàn bộ người Đỗ gia đều chướng mắt hết:

Đỗ Như Hối thở dài:" Chuyện Ngưu bả thức còn cả chuyện Chân lão thần y, bây giờ đang được Đại lý tự điều tra, rốt cuộc ra sao chưa có kết luận, nếu do Đỗ đại nhân làm sẽ có vương pháp xử trí. Nếu công tử không chữa bệnh cho ông ấy, khiến ông ấy bệnh chết, cuối cùng tra ra không phải lỗi của ông ấy, không phải là oan uổng sao?"

Tả Thiếu Dương nghiêm mặt nói:" Đỗ tướng, nếu là ta chỉ nghe lời người khác kể, ta quyết không võ đoán như thế ảnh hưởng tới người bệnh. Nhưng tối hôm đó, ngài không có ở đó, ta mới là người đối diện với ông ta, ta không biết người Đỗ gia giải thích với ngài thế nào. Nhưng chính miệng ông ta lệnh cho ta nhân cơ hội chữa bệnh giết Chân lão thần y, ta từ chối, cho nên hai bên mới trở mặt ..."

Đỗ Như Hối thấy thái độ Tả Thiếu Dương cứng rắn như vậy biết là thuyết phục vô ích, gọi thị nữ tới đỡ mình:" Nếu vậy lão phu cáo từ ... Khụ khụ ..."

Tả Thiếu Dương ngần ngừ một lúc, khi Đỗ Như Hối sắp đi ra cửa, rốt cuộc vẫn lên tiếng:" Đỗ tướng xin dừng bước, bệnh của ngài rất nặng rồi, ta không chữa cho Đỗ Yêm, nhưng ta có thể chữa cho ngài."

Đỗ Như Hồi đứng khựng lại, ông ta xoay người cũng vất vả:" Bệnh của ta còn chữa được sao?"

Tả Thiếu Dương gật đầu:" Cứ để ta xem bệnh cho ngài đã."

Đỗ Như Hồi quay đầu nhìn Tôn Tư Mạc ở bên cạnh, bệnh này của ông ta đã được rất nhiều danh y khám qua, trong đó bao gồm cả Tôn Tư Mạc, đều không có hiệu quả gì. Có điều thời gian qua nghe ngóng danh tiếng chàng tiểu lang trung này, bất giác khơi lên vài phần hi vọng:" Được, đa tạ."

Đợi Đỗ Như Hối quay lại ghế ngồi xuống, đặt tay lên bàn, Tả Thiếu Dương chẩn mạch, xem lưỡi, quả nhiên không ngoài dự đoán:" Bệnh này của Đỗ tướng là truyền thi."

Đỗ Như Hối chậm gãi gật đầu.

Truyền thi chính là cách gọi bệnh phế lao của người triều Đường, vì khi đó y giả đã phát hiện đây là loại bệnh truyền nhiễm, nhưng cho rằng nguồn truyền nhiễm là thi thể, cho nên gọi là truyền thi hoặc thi chú.

Phế lao là vấn đế lớn làm khó giới y học thời gian dài, đến khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, kháng sinh ra đời mới khiến lao không còn là bệnh nan y nữa. Tiếp đó xuất hiện lượng lớn loại thuốc kháng sinh và hợp chất hóa học, giúp nhân loại có vũ khí mạnh mẽ chống lại bệnh lao, cùng vác xin phòng bệnh xuất hiện, tỉ lệ lao đã giảm mạnh.

Thời đương đại, Trung y chữa phế lao chủ yếu chọn biện pháp kết hợp Tây y, cho ra hiệu quả rõ ràng. Y học hiện đại nghiên cứu được, hoàng liên, hoàng cầm, ngân hoa, liên kiều, khổ sâm, rất nhiều vị thuốc ức chế và diệt trình với vi khuẩn lao, bệnh án dùng Trun gy chữa lão cũng ngày càng tăng.

Thế nhưng trị liệu lao thuần Trung y thì Tả Thiếu Dương mới chỉ thấy trên các tạp chí y học mà thôi, trong thực tiễn y chưa chứng kiến bao giờ.

Bây giờ với điều kiện ở Đại Đường, Tả Thiếu Dương không có lựa chọn, y chỉ có thể dùng Trung y, như vậy độ khó sẽ tăng lên rất nhiều.

(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Bạn cần đăng nhập để bình luận