Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 683: Đâu cũng hết phòng.

Mọi người ăn cơm xong thì mưa cũng đã ngớt đi nhiều liền lên xe tiếp tục tới Cù Châu.

Đoạn đường này bằng phẳng thuận lợi, chập tối thì bọn họ tới được Cù Châu.

Tòa thành này khá nhỏ, so với Hợp Châu có vẻ không khác nhau là bao, nhưng rõ ràng là đông đúc hơn hẳn, người ăn xin trên đường cũng không ít. Bây giờ toàn quốc đã thực hiện quân điền chế mà vẫn xuất hiện tình huống này, không khỏi khiến Tả Thiếu Dương ngạc nhiên. Có điều nghĩ lại thì gần Cù Châu toàn là núi cao rừng rậm, ruộng đồng chẳng có mấy, tất nhiên không đủ chia. Hơn nữa y biết phân chia ruộng đất còn ưu tiên quan phủ, quân hộ trước, bách tính không có ruộng vẫn hoàn không có ruộng thôi. Cơ mà bách tính ở đây cũng quá đông rồi, nếu điều kiện tương đương Hợp Châu, vì sao lại nhiều người như thế?

Đoàn xe của bọn họ tới thẳng nha môn châu phủ, chỉ thấy đại môn đóng chặt, hai tên tạo đãi đặt đao bên cạnh, lười nhác ngồi dưới mái hiên tán gẫu.

Chân Diệu Tử nhảy từ trên xe xuống, đi tới nói:" Hai vị quan sai, đại nhân của chúng tôi là triều tán đại phu từ kinh thành tới, muốn gặp thứ sử đại nhân quý phủ."

Nói rồi đưa bái thiếp tới.

Hai tên tạo đãi nghe vậy vội vàng đứng lên chắp tay, cung kính nhận lấy thiếp, hướng về mấy chiếc xe ngựa thi lễ, ái ngại nói:" Thật không may, lão gia của chúng tôi không ở trong thành."

" Ồ, không biết thứ sử đại nhân đi đâu rồi?"

" Năm nay mưa nhiều, nhiều địa phương bị sạt lỡ, làm hỏng hết cả đồng ruộng rồi, đại lão gia và biệt giá, trưởng sử, ti mã, ti thương, ti hộ tới các nơi đôn đốc chống lũ cứu nạn rồi."

" Vậy sao?" Chân Diệu Tử không khỏi thất vọng, vất vả bao ngày lại tới không đúng lúc, nhưng thiên tai đành vậy chứ biết làm sao:" Vậy mất bao lâu các vị đại nhân mới về?"

Tạo đãi gặp khó:" Chuyện này không thể nói trước, vì sắp tới vụ thu hoạch thu, đại lao gia còn đốc thúc thu hoạch nữa."

Vào thời cổ đại hai vụ mùa bận rộn là xuân canh và thu hoạch, quan viên địa phương ngay cả vụ án cũng không tiếp nhận, đích thân tới thôn quê đôn đốc nông sự, tìm hiểu nông nghiệp. Vì thuế thu chủ yếu phụ thuộc vào lương thực, cái này ảnh hưởng trực tiếp tới chính tích, phàm là quan địa phương, không ai dám lơi lỏng chuyện này.

Thanh Lăng Tử cũng hỏi:" Nhưng nha môn thế nào cũng phải có người chủ sự chứ?"

" Vâng, chỉ còn ti binh Lưu đại nhân thôi ạ."

Ti binh quản lý lực lượng vũ trang địa phương nha môn, như dân tráng, hương dũng chứ không phải quân đội. Bọn họ tới đây là để mở y quán, chẳng liên quan gì tới ti binh, hơn nữa tiểu lại thế này cũng không làm được gì.

Dù sao cũng chẳng phải chuyện khẩn cấp, nhanh được thì tốt, không thì cũng chẳng hề gì, nên Tả Thiếu Dương chẳng gặp ti binh, gọi hai người kia về, cứ tìm nơi ở đã, sau đó là tìm địa điểm mua hoặc thuê để mở y quan, đợi công tác tiền kỳ chuẩn bị xong, hẳn là thứ sử cũng về rồi. Khi đó cần tới họ điều tra lập danh sách hộ cùng khổ trong toàn bộ châu chuyện để cấp thẻ chữa bệnh miễn phí.

Không phải đi quá xa, vì thông thường khu vực tốt nhất trong thành chính là xung quanh nha môn rồi. Bọn họ tìm được một khách sạn ở khu trung tâm, nơi này địa thế khá cao, mặt đất khô ráo, không bị ngập, liền quyết định ở lại, bước tiếp theo tìm được cửa hiệu quanh nơi này là tốt nhất.

Xe ngựa vừa mới đi vào trong sân đã có hai hóa kế tươi cười ra đón, khom lưng hỏi:" Khách quan nghỉ chân ăn uống hay là ở trọ ạ?"

Chân Uyên Tử đáp:" Ở trọ, chuẩn bị cho bọn ta hai gian thượng phòng, ba gian trung phòng."

Hỏa kế áy náy nói:" Thật xin lỗi khách quan, thượng phòng của chúng tôi đã hết, chỉ còn phòng chung ở phía sau thôi."

" Cái gì?" Thanh Lăng Tử nhìn khách sạn hai tầng rộng lớn:" Cả cái khách sạn rộng thế này, ta thấy khách cũng không nhiều, làm sao lại không còn thượng phong? Đừng lừa bọn ta."

Hỏa kế liên tục cúi đầu:" Không dám ạ, ai lại đi đuổi khách, khách quan, thực sự là không còn chỗ nữa, tiểu nhân không lừa ngài đâu."

Chân Uyên Tử phất tay không cho Thanh Lăng Tử nói:" Được rồi, chỗ này không còn thì đi chỗ khác thôi, có sao đâu, đi!"

" Vâng ạ!" Thăng Lăng Tử đáp lời, vẫn trừng mắt với điếm tiểu nhị một cái:

Ai ngờ được bọn họ đi tới liền mấy khách sạn, cái nào cũng không còn thượng phòng nữa, chỉ còn phòng chung thôi. Mà phòng chung là loại chỉ có chiếc giường lớn kéo dài khắp phòng, nam nữ ở chung, như thế làm sao mà ở được?

Chuyện trở nên kỳ lạ rồi, Chân Uyên Tử liền sai mấy đệ tử chữ Thanh đi quanh hỏi han, kết quả giống nhau, không nơi nào còn thượng phòng nữa, chỉ có phòng chung thôi.

Đây là chuyện họ chưa bao giờ gặp phải, Thanh Lăng Tử suốt dọc đường tới đây đều ở thượng phòng, đâu có vấn đề gì, hắn không tin, còn tự mình lên lầu nhìn. Quả nhiên là phòng nào cũng kín khách rồi, các khách sạn kia đều không lừa hắn.

Lúc này mọi người đều đã xuống xe, đứng ở quảng trường rộng gần nha môn, Bạch Chỉ Hàn nhìn quanh, lấy làm lạ:" Nơi này rõ ràng chẳng bằng huyện Thạch Kính của chúng ta, làm sao lại có nhiều người tới ở thượng phòng như thế? Theo như mọi người nói thì đã đi hỏi gần 20 khách sạn rồi, vậy thì phải có hơn trăm người ở thượng phòng, sao lại có nhiều người có tiền kéo tới Cù Châu? Không phải là lúc tiến hành khoa cử."

Thanh Diệu Tử và Bạch Chỉ Hàn khi sống ở Tôn gia hơn hai tháng cũng khá thân thuộc, liền đùa:" Liệu có phải là nơi này phát hiện bảo tàng gì đó, cho nên tới đây khai quật không?"

Nhắc tới bảo tàng làm Tả Thiếu Dương lập tức nhớ tới cái hộp Luận Ngữ lấy trong phòng Đỗ Yêm, tới nay y chưa phát hiện ra bí mật gì trong đó.

Hôm đấy lấy đi cái hộp chủ yếu là vì muốn chặt đi cơ sở làm ác của Đỗ gia thôi, tuy y chưa tới mức coi tiền tài như bùn đất giống vị sư huynh bên cạnh, nhưng tiền tài bây giờ cũng dư dả rồi, nên không thực sự không quan tâm tới bảo tàng gì đó.

Thanh Lăng Tử góp ý:" Hay là chúng ta tới nhờ nha môn xem sao, để họ giới thiệu khách sạn, dọn ra cho chúng ta vài gian phòng?"

Chân Uyên Tử thấy đây cũng là một cách hay, liền quay lại nha môn nhờ giúp đỡ.

Đoàn người ngồi xe quay lại nha môn châu phủ, hai tên tạo đãi đang ngồi như ăn mày trước cổng lại một phen vội vàng đứng dậy, đeo đao bên hông. Sau khi nghe Chân Uyên Tử kể về cảnh ngộ của bọn họ thì lấy làm lạ:" Cù Châu chúng tôi bình thường khách sạn đều trống cả, làm ăn ế ẩm lắm, sao đột nhiên có nhiều người giàu có tới bao hết thượng phòng cơ chứ?"

Người còn lại đẩy:" Thôi, không biết thì có nghĩ cũng không ra đâu, mau đi thông báo cho ti binh đại nhân đi."

Thế là một tạo đãi dẫn họ vào nha môn, một người khác thì chạy đi thông báo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận