Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 670: Không mời mà tới. (2)

La công công tuyên đọc thánh chỉ xong, Tả Thiếu Dương và Đỗ Yêm tạ ơn, đứng dậy nhận thánh chỉ. La công công vẫy tay gọi người khiêng biển tới, bên trên là bút tích của hoàng đế. Tả Thiếu Dương ngoẹo đầu nửa ngày trời, thấy thư pháp của Lý Thế Dân không tệ, khác bút tích của cha y, cha y thì quy củ vững vàng nội liếm, của Lý Thế Dân là phóng khoáng, vô cùng phô trương, khí thế, đúng là bút phong cứ người. Tôn Tư Mạc sợ Tả Thiếu Dương không hiểu, nói nhỏ không phải để treo mà là đưa lên bàn cúng để thờ, vội vàn sai người làm theo.

Bên kia Đỗ Yêm và La công công nói cười thân thiết lắm, mời tới bàn tiệc chính rồi.

Mã Chu tranh thủ nói với Tả Thiếu Dương:" Hội trưởng, sao không nhân cơ hội này kiếm thêm quyên góp?"

Trong thời gian ngắn xảy ra nhiều chuyện như thế khiến Tả Thiếu Dương chưa ổn định lại được, chân bồng bềnh như đi trên mây, cảm giác rất không thật:" Hả? Quyên góp, làm thế nào?"

" Chuyện này hội trưởng đi ta làm, chúng ta chủ yếu dùng sản xuất ruộng để cứu chữa nếu bách tính, nên quyên tặng cũng chủ trương nhận ruộng, dưới mười mẫu sẽ được ghi danh vào sách, từ mười tới một trăm mẫu thì ghi danh trên bia đá, trên một trăm mẫu lập bia riêng biểu dương ..."

Tả Thiếu Dương nhìn Mã Chu chằm chằm, trước kia cứ nghĩ hắn là tên mọt sách cổ hủ cố chấp, không ngờ đầu óc xoay chuyển linh hoạt như thế, gật đầu đồng ý.

Quay lại bàn tiệc, vừa rồi nghi lễ bị gián đoạn, Tả Thiếu Dương lên đài, không rườm lời nữa, đọc danh sách thành viên thành lập, ý nghĩa của hội cơ kim, đồng thời biểu thị cảm tạ hoàng đế sắc phong bản thưởng, tuyên bố chính thức thành lập hội cơ kim Xích Cước.

Thế là trống nhạc lại tấu lên, xung quanh chúc mừng, huyên náo vô cùng.

Vì đây là hội lấy cứu trợ bách tính làm tôn chỉ, nên tổ chức không thể quá rình rang, xa hoa, nên không mời ca vũ gì hết, thức ăn cũng rất bình thường, dù thế vẫn không thiếu chén rượu nhạt cảm tả mọi người thôi. Đội trống nhạc do vừa rồi La công công đưa tới, nếu không chẳng có.

Đợi tới khi bữa tiệc đi qua một nửa, khách khứa đã ngà ngà say, Mã Chu đi lên đài, trước tiên là một phen cảm tạ hoàng đế, nhắc tới hoàng đế một cái, không ai ồn ào nữa, đều im lặng lắng nghe. Tiếp đó hắn miêu tả thảm cảnh của bách tính thiếu chữa trị thế nào, dùng ngôn từ kích động, cổ vũ mọi người quyên góp, công bố vinh dự tương ứng với tiền quyên góp, nói đến đây lần nữa tán tụng hoàng đế thấu hiểu dân tình, yêu dân như con.

Đám phú hào đại họ uống không ít rượu rồi, nghe cũng gật gù, ngay cả hoàng đế đều quyên tặng, mình biểu thị một chút mới được, cơ mà họ không ngốc, chưa ai đi đầu nên không vội, muốn ngó nghiêng xem người ta.

Chân Lập Ngôn bị miễn chức, thành bình dân, cũng cùng huynh trưởng Chân Quyền dự tiệc, tuy ông ta bị đánh 30 gậy, nhưng người hành hình biết hoàng đế muốn tha, nên đánh tượng trưng thôi, da còn chẳng rách, ông ta phối hợp vờ nằm giường vài ngày. Còn Chân Quyền tới lúc này vết thương ở ngực đã lành, có thể đi lại chậm, đây là lần đầu tiên rời nhà.

Lần này Chân gia gặp nạn biết là do Đô Yêm giở trò, trừ hoàng đế lên tiếng ra thì không ai cứu được, thế nên không tài sản lo lót, huynh đệ họ mấy chục năm hành y ở kinh thành, không chỉ hành y mà ở đạo kinh thương cũng am hiểu, tích góp được gia sản rất nhiều. Hôm nay gặp lại Đỗ Yêm ở đây, thù mời hận cũ dâng lên, không muốn thua kém Đỗ Yêm, liền thương lượng với đệ đệ chuyện quyên tặng.

Chân Lập Ngôn rất tán thành ý kiến của huynh trưởng, ông ta nghĩ xa hơn chút, vì chuyện lần này danh tiếng Chân gia ở kinh thành tổn thất không nhỏ. Bọn họ bén rễ ở đây, không muốn đi nơi khác, đã như vậy một không làm thì thôi, đã làm phải ra làm, cho kẻ khác thấy Chân gia chưa đi xuống đâu, không phải thứ cáo chồn nào cũng nhăm nhe được.

Quan trọng hơn, cũng là cơ hội để biểu thị hưởng ứng với hoàng đế.

Mấy năm qua Đại Đường chiến tranh liên miên, bên ngoài là người Đột Quyết, bên trong cũng có kẻ nhân hoàng vị của đương kim hoàng đế chưa vững, tụ tập làm loạn, triều đình tiêu tiền như nước, dân sinh thực sự khó khăn vô cùng.

Hội cơ kim Xích Cước này xuất hiện rất đúng lúc, có thể thay triều đình vỗ về bách tính, cho nên cả Tả Thiếu Dương và Đỗ Yêm mới được hoàng đế ban thưởng lớn như vậy, hàm ý khỏi nói cũng rõ, cổ vũ người có tiền cứu tế bách tính.

Thế nên số tiền quyên góp bỏ ra phải làm sao đủ tới tai hoàng đế mới được.

Chu Quyền đứng lên hô:" Hai huynh đệ lão phu quyên tặng một vạn hai nghìn mẫu ruộng."

Lời này vừa nói ra, hiện trường im phăng phắc, chấn kinh tới không nói nổi một lời, ai mà ngờ được người đầu tiên lên tiếng quyên tặng lớn như thế? Dù khảng khái cũng không cần tới mức đó chứ? Chỉ Đỗ Yêm hình như đoán được điều gì, liếc mắt nhìn qua huynh đệ họ cười nhạt.

Mã Chu sững sờ mất một lúc, khi Tả Thiếu Dương hắng giọng mới nhận ra, trong cách vinh danh của hắn mới nghĩ tới quyên tặng 100 mẫu ruộng là hết cỡ rồi, là nhiều lắm rồi, hắn thậm chí không hi vọng được mấy người quyên tặng cỡ này. Ai mà ngờ người đầu tiên lên tiếng đã hơn vạn mẫu ruộng, thế này chỉ còn cách trao vinh diệu hội trưởng danh dự nữa thôi ... Mã Chu lập tức rối rít tới tạ ơn.

Hiện giá ruộng ở kinh thành là tám quan một mẫu, một vạn hai nghìn mẫu ruộng là gần mười vạn quan.

Có người mở đầu rồi lập tức có người nối bước, tiếp đó tuy không ai quyên tặng hơn được huynh đệ Chân Quyền nhưng lác đác có người quyên tặng 500 mẫu, 1000 mẫu cũng có, đều được mọi người vỗ tay vang dội. Nụ cười trên mặt Đỗ Yêm tắt dần, chuyển sang trầm tư, ông ta vốn là người duy nhất quyên tặng hội cơ kim này, tuy Tả Thiếu Dương là hội trưởng, ông ta vẫn gián tiếp thao túng được hội này đem lại lợi ích cho mình, nhưng bây giờ người quyên tặng ngày một nhiều, chắc chắn suy giảm ảnh hưởng của ông ta.

Tả Thiếu Dương cười muốn toét miệng, thực sự không tin nổi, hành y có thể kiếm được chừng đó tiền cơ à? Trước kia từng nghĩ huynh đệ Nghê đại phu đã là kinh doanh Huệ Dân Đường đã là lớn lắm rồi, thiên hạ này, đúng là rộng lớn, không đi nhìn không biết.

Sự vụ cụ thế có Mã Chu lao liệu hết rồi, tên đó cũng là bất ngờ lớn với Tả Thiếu Dương, không chỉ có năng lực quản lý, hắn còn cực kỳ giỏi giao tiếp, chẳng mấy chốc đã liên tục mời rượu danh lưu quyền quý.

Tả Thiếu Dương yên lòng hẳn, có vị tể tướng tương lai giúp đỡ, còn có việc gì không làm được?
Bạn cần đăng nhập để bình luận