Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 483: Ý đồ chưa rõ.

Điền gia nhiệt tình bày tiệc rượu khoản đãi, Bạch Chỉ Hàn thân phận là dược đồng cho nên được an bài ngồi cùng nô bộc của Điền gia, Tả Thiếu Dương lại không tiện giải thích, đành cười áy náy với nàng, Bạch Chỉ Hàn đáp lại bằng nụ cười ý bảo không sao.

Ngoại trừ Điền gia ra còn có một người thanh niên trẻ nữa, bề ngoài không có gì đặc biệt, cái miệng lúc nào cũng cười, Tả Thiếu Dương thắc mắc không hiểu hắn yêu đời hay miệng bị méo.

Phân chia chủ khách ngồi xuống rồi, Điền Phong giới thiệu:” Tả huynh, vị này là hảo hữu của đệ, họ Ngũ, đơn danh Thư. Trong nhà cũng mở dược hành, ở Long Châu này, Ngũ Thị dược hành nhà họ không kém Hằng Xương dược hành của huynh đâu, rất là nổi tiếng.”

“ Hạnh hội, hạnh hội.”

Hai bên chắp tay thi lễ một phen.

Rượu ngà ngà say, cơm lưng lửng bụng, Ngũ Thư chắp tay cười nịnh bợ:” Tả huynh tuổi trẻ mà y thuật cao minh, cánh tay này của Điền huynh nhiều y giả chỉ biết lắc đầu, vậy mà Tả huynh lại có thể khôi phục lại như thường, thật khiến người ta kính phục, ngu đệ mời một chén.”

Tả Thiếu Dương linh cảm tên này tới đây không phải vì hảo hữu của Điền Phong, mà có mục đích, nên luôn chừng mực không quá nhiệt tình với hắn.

“ Tiểu đệ nhàn hạ cũng xem chút y thư, rất nhiều chỗ không hiểu, hôm nay được thấy cao hiền, muốn thỉnh giáo một hai, không biết Tả huynh có chịu tứ giáo không?”

Đi với mà mặc áo giấy, Tả Thiếu Dương cũng học kiểu ăn nói văn vẻ với hắn:” Nặng lời rồi, chúng ta cùng giao lưu học hỏi nhau.”

“ Tốt quá.” Ngũ thư xoa xoa tay, không khách khi, hỏi ngay:” Nội Kinh Tố Vấn có câu ngũ tạng lục phủ khái, phi độc phế dã. Ngu đệ không hiểu, mong Tả huynh giải cho.

“ Câu này ý nói ho liên quan tới phổi và lục phủ ngũ tạng, trị ho không chỉ trị họng, phổi, mà đồng thời phải suy xét tới ảnh hưởng của lục phủ ngũ tạng, bởi vì ho do ngoại cảm và nội thương khác nhau. Phổi và ngũ tạng gây ho cũng có khác biệt về gốc và ngọn. Ngoại cảm gây ho là tại phổi, phổi kéo theo tạng, phổi là gốc, tạng là ngọn. Nội thương gây ho thì trước tiên do tạng, sau đó kéo tới phổi. Cho nên khi chữa bệnh thì phải làm rõ nguyên nhân đâu là gốc đâu là ngọn, mới có thể chữa trị chính xác.”

Ngũ Thư vừa nghe vừa gật đầu như gà mổ thóc, mặt càng thêm hớn hở, nụ cười cũng thật hơn:” Thần Nông bản thảo kinh nói tới tác dụng hoa cúc thế nào nhỉ, Tả huynh có thể nhắc chút không?”

Câu này quá lộ liễu, rõ ràng là muốn kiểm tra kiến thức, bởi nếu không về giở sách ra đọc là đủ, không rõ mục đích của hắn nên Tả Thiếu Dương cứ lấy bất biến ứng phó vạn biến, biết sao đáp vậy:” Tác dụng hoa cúc ngăn đau đầu, chảy nước mắt, đầy bụng, dùng lâu lợi huyết khí, nhẹ người, kéo dài tuổi thọ. Kỳ thực phàm những thứ có hương thơm đều có thể trị bệnh đầu và mắt, nhưng không loại nào không khô nóng, chỉ có hoa cúc không nhiệt, cho nên rất thích hợp.”

Ngũ thư lại chắp tay hỏi:” Thương Hàn luận có nói thiếu âm bệnh, thủy đắc chi, phản phát nhiệt, mạch trầm giả, ma hoàng tế tân phụ tử thang chủ chi, phải lý giải ra sao?”

Tả Thiếu Dương cười:” Thì ra Ngũ huynh tới đây là để kiểm tra kiến thức của ta.”

Ngũ Thư đứng dậy chắp tay nói:” Không dám không dám.”

Tả Thiếu Dương ung dung tả lời câu hỏi của hắn, Ngũ Thư lại "thỉnh giáo" thêm vài câu, đều nghe rất chăm chú, cuối cùng giơ ngón tay lên:” Tả huynh chẳng những y thuật cao minh, thuốc tới bệnh trừ mà dược lý y thư càng thuộc làu làu, luận đoán tinh diệu tuyệt luân, có thể xưng là Nho y, nào, ngu đệ kính Tả huynh một chén, cạn trước tỏ lòng.”

Nói xong ngửa cổ uống cạn.

Tả Thiếu Dương nhấp môi:” Ngũ huynh chớ trách, tửu lượng ta không tốt.”

Không rõ mục đích của đối phương, tất nhiên phải giữ tỉnh táo, cũng không hỏi ý đồ của hắn, đối phương đã làm tới đây, ắt chủ động nói ra.

Điền Phong là chủ, nhưng từ đầu tới giờ đều đóng vai trò khách bồi tiếp, để Ngũ Thư tiếp đãi Tả Thiếu Dương:” Ngu đệ còn có vấn đề này muốn hỏi Tả huynh, chẳng biết có được hay không?”

Nãy giờ ngươi hỏi còn ít sao? Tả Thiếu Dương xua tay:” Ngũ huynh cứ nói đứng ngại.”

“ Là thế này, Tả huynh y thuật cao minh, y lý tinh thông, không biết có tham gia khảo thí y cử không?”

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên lắm:” Đại Đường chúng ta có cả khoa cử y học à?”

“ Có chứ, Tả huynh không biết sao?” Ngũ Thư vừa mừng rỡ vừa khẩn trương.

Tả Thiếu Dương không biết thật, tò mò hỏi:” Vậy thi cái gì?”

“ Bản thảo, mạch kinh, tố vấn, thương hàn luận, ngoài ra còn có ít kiến thức nữa, song chủ yếu tới từ mấy cuốn sách trên.”

Đó toàn là sách kinh điển Trung y, Tả Thiếu Dương thuộc không sai một dấu chấm dấu phẩy, không khỏi tò mò:” Thế tham gia khoa cử này mà đỗ đạt thì tương lai có thể làm cái gì?”

“ Làm quan.” Lần này là Điền Phong trả lời, hắn thấy Tả Thiếu Dương hỏi một câu rất kỳ lạ:

Tất nhiên khoa cử ra làm quan, không đi làm nô bộc chắc, Tả Thiếu Dương hỏi kỹ hơn:” Có thể làm quan gì?”

“ Người đỗ cao nhất có thể trực tiếp được phong làm quan bát phẩm, thậm chí có thể được tiến cử làm thái y, sau đó từ từ thăng tiến.” Ngũ Thư dè dặt hỏi:” Tả huynh có định tham gia thi không?”

Té ra là vậy, mấy vị như Thang bác sĩ hẳn chọn theo cách này, trước kia Tả Thiếu Dương nghĩ là thi chung kiểu mấy môn tứ thư ngũ kinh, không nghĩ có khoa thi y học nữa, tò mò được giải đáp, lắc đầu:” Ta học y không phải vì làm quan, cũng không muốn làm quan. Tính ta không muốn bị gò bó, tiêu diêu tự tại đi bốn phương hành y trị bệnh thích hơn.”

Ngũ Thư thở phào nhẹ nhõm:” Mỗi người có một chí riêng, chí của Tả huynh ở bốn phương, đám người bọn ta chỉ si mê sĩ đồ, phàm tục, phàm tục, so với Tả huynh thật hổ thẹn.”

Tả Thiếu Dương xua tay:” Ta không có ý đó, làm quan một kỳ tạo phúc một vùng mà, chẳng qua ta tự biết không hợp làm quan, một là lười, hai là ghét ràng buộc thôi.”

“ Tả huynh khiêm nhường rồi, huynh thuộc làu y thư như vậy mà nói bản thân lười thì thiên hạ ai dám nói mình chăm chỉ, ghét ràng buộc cho thấy huynh là người phóng khoáng, mắt dõi từ phương, không câu nệ tiểu tiết.” Ngũ Thư nịnh bợ một hồi:” Trước đó mấy vấn đề ngu đệ thỉnh giáo, đều là câu hỏi khoa y cử năm ngoái, đệ đã xem đáp án, so với luận giải của Tả huynh còn kém xa lắm ... Đáng tiếc Tả huynh không có ý với sĩ đồ, chỉ nguyện tiếu ngạo sơn lâm, du hí phong trần, nếu không đỗ đầu trong tầm tay rồi.”

Đến hết bữa cơm, Ngũ Thư không nói ra mục đích của mình, chỉ cùng Điền Phong nhiệt tình mời rượu, Tả Thiếu Dương không rõ ý đồ của hắn, nên uống cầm chừng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận