Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 814: Pháp vương háo sắc. (1)

Rất nhanh Đạt Long Tân là người đầu tiên tìm thấy Tả Thiếu Dương, rồi tới Mai Đóa, y dùng kim châm bắn huyệt không khiến nàng tê dại bao lâu, người thường thì chỉ một tuần trà, người có võ công càng ngắn. Mai Đóa là hộ pháp trong giáo, cho nên khỏi nói võ công của nàng thế nào.

Đạt Long Tân vừa tới nơi đã quỳ xuống khấu đầu tạ tội, Tả Thiếu Dương linh cảm chẳng lành, vội giơ tay lên kêu to:" Khoan, đừng điểm huyệt ta, lần này ta thực sự đi theo các ngươi, ta không chạy nữa đâu, dù sao thì ta cũng không chạy được. Các ngươi cho ta một con ngựa, ta sẽ theo các ngươi."

Đạt Long Tân lắc đầu:" Pháp vương xin thứ tội, bọn thuộc hạ phải thu ám khí của ngài, không điểm huyệt cũng được, nhưng ngài phải ngồi chung ngựa với bọn thuộc hạ."

" Được được, ta ngồi với Mai Đóa, các ngươi bảo sao cũng được, miễn đừng điểm huyệt ta." Tả Thiếu Dương rối rít nói, tưởng tượng cảnh mình ngồi cùng ngựa với nam nhân đã sởn gai ốc:

Bọn họ quay về chỗ cũ, nhanh chóng thu dọn hành lý rồi xuất phát. Mai Đóa mời Tả Thiếu Dương lên trước, nàng ngồi sau, một tay đưa ra ôm eo y, một tay cầm cương ngựa. Kỹ thuật của nàng rất cao siêu, cách một người mà điều khiển ngựa dễ như không.

Bọn họ tiếp tục đi về phía tây.

Chẳng biết hiện giờ đã đi tới đâu, Tả Thiếu Dương vốn không thông thuộc địa lý vung này nên không cách nào mường tượng ra. Y mong đợi bọn họ tới thành trấn, tới lúc đó y sẽ có rất nhiều cách thoát thân, đơn giản nhất là tới chỗ đông người thì liều mình lăn xuống ngựa la hét lên, xem bọn họ dám trắng trợn bắt người không. Cơ mà người ta đâu có ngốc, đám Đạt Long Tân đừng nói vào thị trấn, thôn trang nhỏ cũng vòng qua, bọn họ cứ nhè chỗ không người mà đi, từ lúc rời Trường An, y chưa từng được tiếp xúc với một ai khác, không cách nào hỏi thông tin hay truyền đạt thông tin.

Càng đi về phía tây, bóng dáng của con người càng vắng vẻ, phong cảnh non nước càng thêm hùng vĩ. Phía trước mặt lúc nào cũng là những dãy núi sừng sững cao chót vót, là khu rừng thông bạt ngàn, bải cỏ mênh mông, hoang nguyên kéo dà tới vô tận.

Cảnh tượng hoang sơ lấy đi hi vọng của Tả Thiếu Dương, y chán nản dựa lưng vào lòng Mai Đóa, mùi bơ trên người nàng rất đậm, mới đầu y không thích, nhưng dần dần quen rồi lại thấy rất thơm.

Mai Đóa gần như ôm y trong lòng, bây giờ lại là mùa hè, y phục cả hai đều mỏng, Tả Thiếu Dương cảm nhận được rõ ràng bầu ngựa lớn của nàng lay động trên lưng y theo từng nhịp ngựa phi. Tả Thiếu Dương không thoải mái, muốn tránh đi, nhưng lưng ngựa chỉ có thế thôi, tránh sao nổi, Mai Đóa sợ y nhảy xuống ngựa, ôm càng chặt, khiến Pháp vương phải hưởng thụ sự sung sướng trong khổ đau đó.

Đám người này đi rất kiên định, cứ một mực tiến về phía tây, dần dà màu xanh thay thế bằng màu xám của núi, màu vàng của đất cát, không khí mỗi lúc một khô. Bọn họ chuyên men theo con đường nhỏ ngoằn ngoèo giữa lưng núi, bên đường có con sông, nước sâu, gió thổi qua mang theo hơi nước man mát, cưỡi ngựa càng thoải mái.

Tả Thiếu Dương mới đầu còn hậm hực không muốn nói chuyện, dần tâm trạng điều chỉnh lại, gọi:" Mai Đóa."

" Dạ!" Mai Đóa nghe ra Tả Thiếu Dương gọi tên mình:

" Nơi chúng ta sắp tới ở Tây Vực thế nào?"

Câu này thì nàng không hiểu rồi, chỉ cười chất phác.

Tả Thiếu Dương hỏi thật chậm, vẫn vô ích, đành quay đầu ra sau gọi Đạt Long Tân đi đoạn hậu:" Này, ngươi lại đây."

Đạt Long Tân thúc ngựa tới gần, vẻ mặt cảnh giác:" Pháp vương có gì muốn nói sao?"

" Mai Đóa biết nói tiếng Hán không?"

" Không biết. Trong năm người bọn thuộc hạ, chỉ có thuộc hạ là biết tiếng Hán thôi."

" Ồ, sao ngươi biết tiếng Hán?"

" Do sư phụ của Pháp vương dạy, vị lão sư này do quốc vương Tượng Hùng mời tới, phái tới Đàn Thành, thuộc hạ và Pháp vương khi còn nhỏ là hảo hữu, cho nên học cùng Pháp vương."

Tả Thiếu Dương lặp lại câu hỏi với Mai Đóa khi nãy, được câu trả lời, phải đi nửa năm mới tới.

" @#$! Làm sao xa thế?" Tả Thiếu Dương không nhịn được chửi một câu, đi đường thôi đã mất nửa năm rồi, đó là nơi sơn cùng thủy tận thế nào chứ? Không được, lão tử nhất định phải chuồn, cơ mà giờ đi xa thế rồi, muốn trốn phải tính toán cẩn thận, nếu không người ta không tin tưởng nữa trói gô lại thì chết. Nghĩ một lúc Tả Thiếu Dương nói:" Ngươi dạy cho ta một ít tiếng Tạng đi, ta còn nói chuyện với Mai Đóa, nếu không cứ như hai người câm vậy."

Đạt Long Tân mừng lắm, ông ta cho rằng đây là tín hiệu tốt:" Vâng, Pháp vương sau này còn phải làm pháp sự, giao lưu với tín chúng, cần ma chóng học tiếng Tạng, tới Đàn Thành, thuộc hạ mời lão sư của Pháp vương trước dạy ngài."

Tả Thiếu Dương quay đầu bảo Mai Đóa:" Mai Đóa, bịt tai lại."

Mai Đóa tất nhiên không hiểu, Đạt Long Tân phiên dịch, nàng không biết Pháp vương định làm gì, còn nghĩ là có bí mật không thể nghe. Đạt Long Tân là tả truyền pháp trưởng lão, địa vị chỉ dưới Pháp vương, nàng tất nhiên nghe theo, lấy ngón tay nhét vào tai, trông rất buồn cười.

" Cái đó nói sau, ta chỉ muốn học vài câu để nói chuyện thôi." Tả Thiếu Dương hỏi Đạt Long Tân:" Tên Mai Đóa có ý nghĩa gì?"

" Tức là đóa hoa ạ."

" Đóa hoa à? Ồ, đóa hoa hồng đen này thật rắn chắc."

Đạt Long Tân nói tiếng Hán cũng không hề lưu loát:" Vâng, đứa bé này số khổ, nó bị vứt bỏ từ nhỏ, ăn cơm trăm nhà Đàn Thành lớn lên. Lúc nhỏ đi chăn cừu dê, lớn lên theo võ tăng trong thành học tập, nên rất khỏe mạnh."

" Vậy tên ngươi kia là gì?"

" Tên thuộc hạ là Đạt Long, tức là hổ, sau này Pháp vương sai thuộc hạ làm trưởng lao truyền công, từ đó được gọi là cổ tân, mọi người gọi Đạt Long cổ tân, rồi lại gọi tắt là Đạt Long Tân." Đạt Long Tân lần lượt giới thiệu tên mọi người:" Kỳ Gia là cứt chó, Mạt Gia là cứt lợn, Kỳ Chu là chó con. Toàn là con nhà cùng khổ, do ca ca tỷ tỷ chết yểu, nên đặt tên như thế cho dễ lớn."

Tả Thiếu Dương không cười mấy cái tên đó mà bất ngờ:" Thì ra người Tạng cũng có quan niệm ấy à? Hán tộc cũng đặt tên trẻ con là Cục Đá, Cứt Chó gì đó cho dễ nuôi."

" À vâng, lòng cha mẹ thiên hạ đâu cũng thế."
Bạn cần đăng nhập để bình luận